…Văn Nhạc thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc.
Trong hõm đá có hai người. Đúng hơn là hai xác người khô quắt. Có thể dễ dàng nhận ra đây là một đôi trai gái. Một mái tóc dài mượt mà, phủ lên thân thể họ, giống như một tấm chăn đã bị rách tướp. Dáng nằm của họ bình thản: Cô gái gối đầu lên cánh tay bên phải của chàng trai. Bên cạnh họ còn có một chiếc nỏ và một bó tên dựng vào vách đá.
Họ là ai? Họ nằm trong cái quan tài bằng đá này đã bao lâu? Tại sao họ lại phải tìm đến đây để nhờ núi đá che chở cho cái chết của mình?
Thật khó có thể trả lời những câu hỏi đó. Và cái điều đáng ngạc nhiên nhất là: những tác động lý hóa nào đã giữ cho thi thể của họ vẫn được bảo toàn nguyên vẹn?
Phút sững sờ đã qua, Văn Nhạc luồn tay giữa hai xác chết, lấy ra chiếc nỏ và nắm tên còn bảy chiếc. Tất cả đã gần mục nát. Ở đầu những mũi tên đều được bọc bằng kim loại.
Xuân Sáu cũng đã bình tĩnh trở lại. Anh chợt nhớ tới hai vật nhỏ, tìm thấy ở dưới hai bộ xương nằm ở “ngã ba hang”. Anh lục túi lấy ra những vật đó và thử so sánh với những đầu nhọn của tên.
Những vật đó giống nhau như được đúc ra từ cùng một khuôn vậy!