Đây là một căn hộ được xây theo kiểu khép kín với tổng diện tích khoảng năm chục mét vuông. Phòng khách bên ngoài rộng khoảng hai mươi mét. Bên trong có hai phòng ngủ, mỗi phòng rộng hơn chục mét vuông. Phòng Lam Giang giáp với ban công. Ngày trước, cô và Quốc Vụ thường ngồi trên cái ban công trồng hoa giấy này, ngắm khu tập thể những buổi chiều ồn ào và sôi động. Cái ban công ấy đã từng được coi là một góc nhỏ gắn liền với tình yêu của họ.
Quốc Vụ bước vào. Anh hơi ngập ngừng ở hành lang dẫn ra ban công và sau đó bước thẳng vào phòng khách. Cái thoáng ngắn ngủi ấy, giống như một vật nhỏ, nhưng nhọn sắc lướt qua những dây đàn đang căng thẳng trong lòng Lam Giang, làm rung lên những âm thanh chát chúa. “Anh ấy vẫn nhớ!… Nhưng anh ấy đã không đến với nó”! – Những ý nghĩ nhói lên, trong khi Lam Giang cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, bước theo Quốc Vụ vào phòng khách.
Họ ngồi đối diện với nhau qua mặt bàn. Lam Giang cắm cúi pha nước để làm lấp đi sự lúng túng mỗi lúc một tăng trong cô. “Anh ấy đã trở lại. Nhưng tại sao”? – Những ý nghĩ rối bời ấy làm cho Lam Giang trở nên vụng về. “Anh đã đến thì anh hãy nói đi! Những năm qua, anh đã đi đâu? Làm gì? Tại sao không một lần nào anh trở lại? Và anh có biết rằng sau bốn năm ấy, ai cũng đã thay đổi? Bởi vì, cuộc sống có những quy luật và những đòi hỏi riêng của nó”…
“Nhưng tại sao anh ấy lại im lặng như thế nhỉ? Anh có vẻ bình thản quá!” – Ý nghĩ trách móc ấy cứ lớn dần trong Lam Giang. Cô bắt đầu thầm trách anh, trong khi cô cũng thừa hiểu rằng: trong chuyện trắc trở của tình cảm giữa họ, cô còn là người đáng trách hơn Quốc Vụ rất nhiều!
“Hình như tất cả trong anh ấy đã bị nguội lạnh”. – Lam Giang nén một hơi thở dài trong ý nghĩ ấy…