Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Đột nhiên, những trận gió đang thổi dữ dội, bỗng yếu hẳn đi và nhanh chóng tắt lịm, như là mấy phút trước đó, nó chưa hề gào thét lồng lộn trên đỉnh núi.

Văn Nhạc lo ngại nhìn bầu trời trong xanh. Những quầng nắng cuồn cuộn tỏa xuống lưng núi, bây giờ bỗng trở nên nóng bỏng. Hiểu sự lo ngại của anh, Seo Sình vội nói:

– Cái gió nó sắp quay lại đấy. Bây giờ, nó lại sẽ quay trở về nhà nó…

– Gió đổi chiều à? – Văn Nhạc nói như reo lên: – Có phải nó sẽ thổi từ hướng này phải không?

– Đúng đấy cán bộ à. – Seo Sình mỉm cười.

– Gió Bắc… Như vậy là có khả năng trèo được!… – Văn Nhạc lẩm bẩm và quay về phía Seo Sình: – Seo Sình có nhớ trong chuyện của cụ Seo Páo kể, đến bao giờ thì chàng Thào Seo Chang mới xuống núi?

– Đến chiều tối, lúc ông mặt trời đã bắt đầu đi ngủ đấy.

Rất có thể đây là một chi tiết có thật. Nếu Seo Chang muốn trèo lên được mỏm Sừng trâu này, chắc chắn chàng trai ấy cũng phải dựa vào những luồng gió Bắc.

Seo Sình đã nói đúng. Một lát sau, những sứ giả đầu tiên của gió Bắc đã xuất hiện và chỉ ít phút sau, những luồng gió lại vun vút thổi tới. Sức gió bây giờ thậm chí còn mạnh hơn cả buổi sáng. Đây là một hiện tượng khá phổ biến ở vùng này trong khoảng thời gian từ tháng năm đến tháng bảy.

Chính nhờ những làn gió mạnh như dán chặt Văn Nhạc vào vách đá, đã giúp anh lên được tới cái gờ đá ban đầu một cách khá thuận lợi. Đoạn còn lại khó khăn hơn, vì Văn Nhạc không còn sợi dây quý giá để bấu víu nữa. Anh bắt đầu sử dụng những chiếc đinh sắt, thận trọng dùng búa găm nó vào những kẽ nứt nhỏ trên vách đá. Những thước cuối cùng càng trở nên căng thẳng đến tức ngực. Cũng may là những ngọn gió thù địch buổi sáng, bây giờ đã trở thành những người bạn quý báu đỡ anh trên vách núi. Toàn thân căng lên, Văn Nhạc cứ nhích dần từng phân một. Anh hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, anh sẽ phải trả một giá rất đắt.

Cuối cùng, Văn Nhạc đã bám được vào cái gờ đá chênh vênh trên đỉnh chót của chiếc Sừng trâu. Anh nhoài lên một khoảnh bằng phẳng, nhẵn thín và chỉ rộng khoảng năm mét vuông. Xung quanh cái khoảnh đó, những mép đá hơi nhô lên cao hơn chừng độ ba mươi phân, giống như một cái bờ cũng nhẵn thín. Văn Nhạc từ từ nhoài qua bờ đá và lăn một vòng nằm gọn trên đỉnh chóp của chiếc sừng đá vĩ đại, đã bị chinh phục một lần nữa!

Từ đây, nằm ngửa mặt nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm, với những tảng mây trắng đang vun vút lao đi ngay trước mặt, người ta sẽ có cảm giác là chính mình đang bay đi. Không còn đất trời nữa mà chỉ còn lại một cảm giác choáng ngợp, ngây ngất – cái cảm giác làm cho người ta muốn ngủ một giấc thật dài, muốn hòa vào không gian vô tận và vĩnh viễn…

Trong những phút nằm ngửa trên đỉnh Sửng trâu, Văn Nhạc đã trải qua những cảm giác như vậy. Sau khi đã cảm thấy lại sức, Văn Nhạc xoay người lật sấp lại. Anh rút búa và gõ lấy một vài mẫu đá nhỏ, gói cẩn thận vào một mảnh giấy và nhét sâu vào túi.

Đã có thể quay xuống. Văn Nhạc rút sợi dây, chọn một gờ đá chắc chắn và mắc nó vào đó. Bất chợt, một cảm giác kì lạ vụt đến. Văn Nhạc lật nghiêng người và nhìn xuống mặt đá: Có một khe nứt nhỏ ở chính giữa khoảnh đá mà anh đang nằm đè lên. Khe nứt chỉ dài khoảng một thước và độ rộng chỉ khoảng năm, sáu phân. Một vật kỳ lạ, nhét trong khe nứt, nhô một đầu lên, đã cọ vào lưng anh gây nên cảm giác vừa qua…

Văn Nhạc đưa tay cầm thử và lấy vật đó ra khỏi khe nứt. Thốt nhiên, ánh nắng mặt trời lóe lên ngay trong tay anh. Anh đang cầm trên tay một chiếc nỏ làm bằng bạc nguyên chất. Chiếc nỏ chỉ dài khoảng 25cm và trên thân nó có khắc những chữ Hán cổ.

Truyền thuyết về tên vua Lý Sủng tàn bạo và người anh hùng Thào Seo Chang lại hiện về. Quá khứ và hiện tại đã có một sợi dây nối lại. Toàn bộ cái truyền thuyết xa xưa ấy chỉ còn đọng lại tấm gương bất khuất của Thào Seo Chang với câu nói đầy khí phách của anh: “Nếu vì tự do – cả mỏm Sừng trâu tao cũng trèo!”

Chiếc nỏ bạc tìm thấy trên đỉnh chóp của mỏm Sừng trâu giống như một bản án câm lặng, một chứng tích lạnh lùng về tội ác của bọn xâm lược. Cái khát vọng ngàn đời làm vua của Lý Sủng trở thành một bài học cay đắng không chỉ trong lịch sử mà còn có giá trị ngay trong thực tại, để cho bọn xâm lược bên kia biên giới nhìn vào đó tự ngẫm nghĩ…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.