Một ngõ nhỏ lát gạch bắt đầu từ đường Đê La Thành chạy dốc xuống. Nó uốn lượn mềm mại giữa hai dãy tường xây. Cuối cùng, nó dừng lại trước hai cánh cổng sắt đóng im ỉm suốt ngày của một nhà biệt lập, có xây tường gạch cao xung quanh. Người ra vào đi qua cái cổng phụ hẹp ở bên cạnh. Bên trong là một khu vườn xum xuê các loại cây ăn quả: Hồng xiêm, ổi lai và những gốc táo lực lưỡng. Ở giữa những tán cây là một căn nhà ngói ba gian cao ráo và một khu bếp nằm theo thế “vuông thước thợ”.
Đó là nhà ông lang thuốc bắc Triệu Chính – bố của Linh Chi.
Sau khi học xong trường Sư phạm ngoại ngữ, Linh Chi trở thành giáo viên dạy tiếng Anh ở một trường phổ thông trung học trong nội thành. Những người khách thường xuyên ở đây chỉ có Lam Giang và Hoài Nam – một người hình như có họ hàng với ông Triệu Chính, hiện là kỹ sư cơ khí ở một nhà máy, nếu không kể những người bệnh đến cắt thuốc và đôi khi có một vài học sinh của Linh Chi ríu rít kéo đến.
Cũng giống như một số gia đình khá giả ở Hà Nội, ông chủ cũng cho xây một bể nước lớn thả cá vàng ngay trước sân và đắp một hòn “non bộ” khổ lớn. Trước hiên nhà, treo một chiếc lồng trúc đan cầu kỳ có một con chim yểng bên trong, suốt ngày nhảy lách chách. Mỗi khi thấy có người đi vào cổng, con yểng lại nghiêng đầu, há mỏ kêu toáng lên: Ông ơi. Có khách!…
Ngoài tất cả những thứ đó, tất nhiên không thể thiếu được một con chó béc-giê cao lớn với vòng xích leng keng ở cổ, nằm chắn ngang trước cửa và một đôi chó Nhật nhỏ tí xíu, giống như cục bông, chạy lũn cũn khắp nhà…