… Bước qua cửa hang có chiều cao khoảng ba thước và chiều rộng khoảng bốn thước. Văn Nhạc và Xuân Sáu thấy mình đang đứng trong một vòm hang rộng mênh mông tới hàng trăm mét vuông và cao khoảng mười thước.
Họ đi trong vòm hang rộng lớn đó và thấy nhiều ngách phụ ăn sâu vào trong. Ở cuối vòm hang, một mạch chính thoai thoải dốc xuống lòng núi theo hướng Đông-Nam. Họ men theo mạch hang đó, vừa đi vừa quan sát và ghi chép.
Đường đi ngày càng dốc xuống. Ánh sáng yếu ớt từ phía cửa hang không đủ nhìn thấy đường nữa. Văn Nhạc và Xuân Sáu cùng bật đèn. Ánh sáng từ những chiếc đèn ba pin bị hơi nước mờ mịt quây lại thành một quầng trắng đục ở ngay trước mặt họ.
Nửa tiếng sau, nền hang đang dốc bỗng trở lại bằng phẳng. Điều kỳ lạ là ở đây, trần hang được nâng cao lên và hơi nước cũng giảm đi khá nhiều. Văn Nhạc soi đèn xung quanh và nhận ra họ đã đến một “căn phòng” rộng khoảng vài ba chục mét vuông. Từ một nơi nào đó có những luồng ánh sáng yếu ớt mờ ảo chiếu đến.
Xuân Sáu sảng khoái hít những hơi dài và quay sang Văn Nhạc:
– Từ đây, có thể có một lối thông ra ngoài theo hướng khác.
– Tôi cũng nghĩ thế!
Văn Nhạc trả lời và cầm đèn pin dò dẫm theo vách hang, trong lúc Xuân Sáu hạ túi xuống và ngồi nghỉ trên một phiến đá bằng phẳng như một tấm phản rộng.
Đang đi, bất chợt Văn Nhạc dừng phắt lại. Một hố sâu đen ngòm vừa hiện ra ngay trước mặt anh! Chỉ cần anh bước thêm một bước ngắn nữa thôi thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Ngay bên miệng hố có một ngách lớn ăn ngược lên phía trên. Không khí ở đây mát, độ ẩm và ánh sáng mờ ảo đang hắt ra chính là từ trong cái ngách đó.
Văn Nhạc tìm một hòn đá và thả xuống miệng cái hố mờ mịt hơi nước. Tiếng đá rơi giống như có ai đó vừa quệt tay qua một cây đàn tam thập lục. Một chuỗi âm thanh trầm bổng nối nhau vọng lại và cuối cùng là một tiếng “bõm” mơ hồ giống như dấu lặng cuối cùng trong bản nhạc.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là một “ngã ba hang”. Ngách hang ăn chếch lên, nhất định phải thông ra ngoài. Còn ngách ăn xuống có nước ở dưới đáy. Thời gian của những âm thanh vọng lên cho thấy ngách này có độ sâu khoảng năm mươi thước.
Văn Nhạc quay lại chỗ Xuân Sáu đang ngồi. Anh bước lên phiến đá bằng phẳng, nhưng bỗng lạng người đi vì mất thăng bằng. Một vật gì đó hình tròn vừa trượt khỏi đế giày của anh. Nó văng ra xa và làm phát ra một tiếng động đùng đục.
– Cái gì thế? – Xuân Sáu hỏi và đứng dậy.
Hai chiếc đèn pin cùng bật sáng, soi rõ tảng đá bằng phẳng, nơi Xuân Sáu vừa ngồi nghỉ. Một cảnh rùng rợn bất ngờ bày ra trước mắt họ.
Có hai bộ xương nằm chồng chéo lên nhau trên tảng đá ấy, ngay dưới chân họ. Một chiếc đầu lâu vẫn còn ở vị trí cổ. Chiếc thứ hai vừa bị Văn Nhạc giẫm phải, văng ra góc. Bên cạnh những bộ xương là hai khẩu súng cũ kỹ đã hoen rỉ và bị thủng lỗ chỗ. Hai đôi giày nhà binh mục nát vẫn còn nằm cạnh những ống xương chân. Cách đấy một quãng ngắn là hai chiếc xắc da cũng đã mục nát.
Câu chuyện về nhóm khảo sát địa chất người Pháp đã tìm đến vùng Lủng Seo từ năm 1952 của cụ trưởng bản Thào Seo Páo đã có những “nhân chứng” – nhưng chỉ là những “nhân chứng” câm lặng. Chỉ còn một điều khó hiểu là: Cụ Seo Páo kể rằng nhóm khảo sát này có bốn tên – ba tên người Pháp và một tên lính người Kinh theo hầu, nhưng ở đây chỉ có hai bộ xương. Vậy còn hai tên nữa ở đâu? Chúng đã gửi xác ở xó xỉnh nào? Và còn có một điều bí ẩn: Ai đã giết họ? Khả năng những người này bị chết vì hơi độc hoặc rắn độc đều không có cơ sở.
Trong khi thu dọn những vật tùy thân của hai bộ xương và gói vào một tấm vải bạt. Xuân Sáu còn phát hiện ở dưới mỗi bộ xương có một vật nhỏ như đầu bút chì, được làm bằng một thứ kim loại nặng. Anh bỏ luôn những vật đó vào túi áo mình.
Đã đến lúc phải đi tiếp, Văn Nhạc lại giành lấy cái phần khó khăn hơn là đi xuống ngách hang ăn xuống lòng núi. Còn Xuân Sáu thì khảo sát theo ngách ăn thông lên phía trên. Họ hẹn nhau sau một giờ nữa sẽ có mặt tại “ngã ba hang” để cùng quay trở ra. Sau khi đã thống nhất với nhau tín hiệu báo động khi cần thiết, Văn Nhạc bám vào sợi dây đã được buộc chắc vào một gờ đá và tụt xuống, trong khi Xuân Sáu nhanh chóng mất hút sau một chỗ rẽ ngoặt của ngách hang ăn lên…