Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ba mươi thước. Bốn mươi thước, rồi năm mươi thước… Thời gian như mỗi lúc một đi nhanh hơn, Văn Nhạc và Seo Sình vẫn mải miết nhích dần lên trên sườn núi Nhù.

Nắng. Gió. Đá tai mèo sắc nhọn tua tủa như bàn chông. Tay chân họ đã đôi chỗ rớm máu. Mồ hôi tứa ra, ngấm vào những chỗ xây xát, tạo nên cảm giác nóng cồn cào trên da thịt. Càng lên cao, gió càng thổi mạnh. Gió réo lên u u, làm cho những hang hốc trên núi, cùng đua nhau họa lại bằng hàng chục thứ âm thanh, với những cung bậc khác nhau. Hình như con trâu đá khổng lồ đang giận dữ. Nó rùng mình, cố tìm cách hất những chàng trai dũng cảm ra khỏi mình nó. Nhưng mặc cho thiên nhiên nổi giận, hai con người bé nhỏ ấy vẫn kiên cường nhích dần lên, hướng tới cái phần thấp hơn trên lưng con trâu đá ấy.

Mặt trời gần đứng bóng thì họ cũng lên tới đỉnh núi. Từ đó, họ mất thêm gần một giờ đồng hồ nữa để đi về phía Bắc, nơi đỉnh núi cao hơn và mỏm đá có tên Sừng trâu cong vút như thách thức.

Văn Nhạc ngẩng đầu quan sát. Mỏm Sừng trâu là một khối đá rắn chắc, phẳng lì và cao tới gần ba chục thước, nhỏ dần lên phía trên. Đỉnh chót của chiếc Sừng trâu chĩa thẳng về phía Bắc và nằm cách xa tâm của gốc nó tới mười thước.

Không thể trèo lên được. Gió Nam đang thổi dữ dội sẽ hất phăng bất cứ vật gì bám trên vách đá nhẵn nhụi ấy.

Theo yêu cầu của giáo sư thì Văn Nhạc đã hoàn thành chặng đường của mình. Họ đã có thể lấy một số mẫu đá ở dưới gốc cái Sừng trâu này. Nhưng một ý nghĩ cứ bừng lên, mỗi lúc một mạnh hơn trong lòng Văn Nhạc.

Tại sao ta lại không thử xem? Chàng trai Thào Seo Chang cũng đã trèo được kia mà!

Văn Nhạc nhìn Seo Sình lúc ấy đã ngồi bệt xuống một phiến đá. Seo Sình cũng nhìn anh và người thanh niên thông minh ấy đã nhận ra ánh mắt khát khao của anh kỹ sư địa chất:

– Khó lắm đấy cán bộ à! Không ai trèo lên được cái sừng này đâu! Chỉ có chàng Seo Chang dũng cảm trèo lên được một lần thôi!

Nhưng những suy tính lúc ấy cũng đang lồng lộn trong đầu Văn Nhạc, giống như những cơn gió đang lồng lộn thổi trên đỉnh núi. Rõ ràng, ở trên đỉnh chót của mỏm đá này, đang lưu giữ những mẫu vật chất nguyên thủy nhất. Những mẫu đá đó mới hấp dẫn làm sao! Sau khi đã cảm thấy lại sức, Văn Nhạc bỗng rút cuộn dây trong túi ra và buộc vào đầu nó một hòn đá nhỏ.

– Cán bộ Nhạc định trèo lên đó thật à? – Seo Sình lo lắng: – Tao lo cho cán bộ lắm!

Văn Nhạc mỉm cười:

– Seo Sình cứ ngồi đây nhé! Để tôi thử xem sao! Giắt chiếc búa nhỏ và một nắm đinh vào thắt lưng, Văn Nhạc cầm hòn đá đang buộc ở đầu sợi dây và khéo léo tung lộn lên, mắc nó vào một gờ đá nhô ra trên vách của mỏm Sừng trâu. Anh thu hai đầu dây lại và bắt đầu đu mình lên vách đá.

Gió Nam vẫn ngày càng mạnh lên. Nó không còn là một thứ vô hình nữa. Nó đậm đặc như một dòng nước chảy xiết. Nó gào thét, giằng xé và xô đẩy… Văn Nhạc có cảm giác như anh đang bơi giữa một dòng suối chảy xiết. Gió tìm mọi cách dứt anh ra khỏi vách đá và ném anh xuống chân núi với độ cao hàng ngàn thước. Từng giây một, anh phải vật lộn với gió và kiên cường nhích dần trên vách đá. Có những lúc anh trượt chân và đong đưa ở đầu sợi dây như một quả lắc nhỏ bé, khiến cho Seo Sình bất giác kêu thét lên và lao tới, dang hai tay như muốn đỡ anh.

Sau hơn một giờ đồng hồ vật lộn, cuối cùng Văn Nhạc đã bám được vào gờ đá – nơi sợi dây đang mắc vào ở độ cao mười mét so với đỉnh núi. Nhưng Văn Nhạc nhận ra rằng: anh đã phí sức vô ích. Không thể nào trèo tiếp được nữa! Những cơn gió dữ dội sẽ lập tức quét anh văng ra khỏi vách đá.

Đành phải quay trở xuống. Công việc đó cũng đã tước thêm của anh một ít sức lực nữa.

– Không ai trèo lên đó được đâu. – Seo Sình nói khi Văn Nhạc lảo đảo buông sợi dây và ngồi tựa lưng vào chiếc Sừng trâu lì lợm: – Tao lo cho cán bộ lắm mà.

Văn Nhạc lặng lẽ gật đầu. Thất bại làm cho anh trở nên lầm lì. Dường như thông cảm với tâm trạng của anh cán bộ địa chất. Seo Sình nắm hai tay anh và nói chân thành:

– Cán bộ Nhạc à. Tao quý cán bộ lắm đấy! Ông nói các cán bộ là những người anh em tốt! Cán bộ không khinh người H’mông chúng tao. Cán bộ đã uống rượu trong bát của chúng tao, đã ăn cái xôi, uống cái nước của người H’mông… Cán bộ đã là anh em rồi mà!

Sự nhạy cảm của chàng trai H’mông ấy làm cho Văn Nhạc cảm động. Anh nắm chặt bàn tay to khỏe, thô ráp của Seo Sình trong một mối đồng cảm sâu sắc…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.