Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Ông Thống choàng tỉnh. Mồ hôi tứa ra ướt đầm đìa khắp người. Ông vội đạp tung tấm chăn, nhoài ra cửa lều.

Cơn mê sảng dữ dội vừa qua đã bóp nghẹt lấy ông. Nếu ông không kịp tỉnh giấc, có lẽ “con ma tóc dài” ấy đã bóp cổ ông đến chết ngạt bằng đôi tay dài gớm ghiếc đầy những móng sắc của nó!

Hình như ông đang ốm!

Đúng là ông đang ốm thật. Bát mèn mén[1] từ chiều qua, ông vẫn không đụng tới, nằm lạnh ngắt ở góc nhà. Bỗng nhiên, ông cảm thấy khát. Khát ghê gớm! ông chồm dậy, với cái ống nước dựng ở góc nhà, ngửa cổ tu ừng ực từng hớp lớn.

Cơn sốt làm cho các ngón tay run run. Ông Thống nặng nề ngả người xuống cái sạp nứa cũ kỹ. Rồi ông lại nhổm dậy và đưa tay xuống dưới sạp quờ quạng lôi ra một ống bương đen bóng, có nắp đậy. Ông run run mở nắp và dốc từ trong đó ra một vật bọc trong những lớp giẻ bẩn thỉu.

Bốn mươi năm đã qua, nhưng chỉ có một đôi lần ông Thống giở ra, ngắm nghía cái kỷ vật xa xưa ấy…

Mấy ngày trước, nhân lúc nhóm khảo sát còn đang nghỉ ngơi để chờ dịp vào rừng Tả Cừ. Ông Thống đã tranh thủ đi xuống thị trấn H. quen thuộc để mua sắm vài thứ cần thiết. Đến nơi, ông lại ghé vào quán bà Cả Chúc, ăn hai bát phở. Chính ở đây. Ông đã gặp cái điều mà ông không ngờ tới. Đúng hơn, đó là điều mà ông ít nghĩ tới nhất.

Khi ông Thống đã ăn xong và bước tới bên quầy hàng lủng củng dao thớt, với bà chủ quán to béo, ngồi bên trong để trả tiền, bỗng có một ai đó nhẹ nhàng tiến đến từ phía sau lưng ông và thì thầm một câu bằng tiếng Pháp “bồi”.

– Bông-dua-me-xừ![2]

Ông Thống giật mình, nhưng ngay sau đó đã trấn tĩnh lại được và điềm nhiên trả tiền. Ông cố ý kéo dài thời gian nhưng kẻ đứng sau lưng ông vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Một khoảng im lặng nặng nề trôi qua và cuối cùng ông Thống đành miễn cưỡng quay đầu lại.

Một mái tóc đã lốm đốm bạc, phủ dài xuống hai vai. Một nốt ruồi lớn cân đối ở trán, chia lông mày ra làm hai phần đều nhau. Người đứng trước mặt ông Thống đang mỉm cười và nói bằng cái giọng thân mật, có pha những tiếng Pháp “bồi”.

– Thế nào “toa” không nhận ra “moa” sao?

Không – ông Thống làm sao có thể quên hắn được! Hơn ba mươi năm trước, tên lính có nốt ruồi đặc biệt ở giữa trán ấy, cũng là một tên hầu tin cẩn của tên quan tư Lô-răng. Chỉ có một điều là hắn ít khi phải theo Lô-răng trong những cuộc tàn sát mà thường được ở lại đồn hầu hạ, xoa bóp cho mụ vợ to béo của lão. Sau năm 1954, hắn đã bỏ trốn biệt tăm. Nhưng điều bất ngờ nhất đối với ông Thống bây giờ là: Hắn cũng có trong tay đồng xu bằng bạc có chạm nổi hình chúa Giê-xu đang bị đóng đinh câu rút.

Thống có nhiệm vụ phải thi hành mệnh lệnh của người có trong tay vật đó.

❀ ❀ ❀

[1] Thức ăn của người H’mông làm bằng bột ngô.

[2] Nguyên văn tiếng Pháp: Bon jour monsieur! Chào ông!

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.