Truyền thuyết ấy nói rằng: Từ rất lâu về trước, có một tên vua H’mông tàn ác tên là Cháng Nhè Xính sống ở trên đồi Tả Cừ. Vua giàu lắm. Những con trâu, con ngựa của hắn cũng được ở trong những căn nhà to hơn, đẹp hơn nhà ở của người dân trong các bản gần đó. Cháng Nhè Xính ở trong một ngôi nhà to nhất, rộng nhất ở chính giữa đỉnh đồi. Hắn có nhiều kẻ hầu, người hạ và có cả những người suốt đời chỉ có mỗi một việc là thổi khèn, thổi sáo và hát cho hắn nghe.
Thời ấy, ở vùng Lủng Seo này không chỉ có người H’mông mà còn có cả các bản của người Dao, người Tày, cùng chung sống. Họ bị Cháng Nhè Xính đối xử thật thậm tệ. Ai săn được con thú to, ai trồng được nương thuốc phiện tốt mà không đem đến cống nạp là Cháng Nhè Xính cho tay chân đến cướp đi và đánh đập thậm tệ. Không chịu nổi tên vua tàn bạo đó, người Dao, người Tày và cả người H’mông cũng lần lượt bỏ đi. Cuối cùng, ở vùng Lủng Seo chỉ còn có một vài bản của người họ Thào, họ Cháng thuộc dân tộc H’mông và một bản của người Dao: bản Nậm Chìa.
Tên vua Cháng Nhè Xính sung sướng đủ điều. Duy chỉ có một điều làm cho hắn luôn luôn buồn phiền là hắn có tới chín người vợ, nhưng vẫn không có được một mụn con để làm chủ cái gia sản giàu có của hắn. Vì thế, về cuối đời. Cháng Nhè Xính càng trở nên hung dữ hơn. Có điều gì chưa vừa ý, hắn rút gậy ra đánh đập thẳng tay. Trong một cơn tức giận, hắn đã đánh chết một người tên là Phan Lão Xụ ở bản Nậm Chìa, vì anh đã dắt ngựa đi qua một góc nương thuốc phiện của hắn!
Những người Dao ở bản Nậm Chìa đã tìm cách trả thù. Một đêm trăng rất sáng, Cháng Nhè Xính cùng lũ tay chân đi chơi về, mà không ngờ rằng những mũi tên tẩm thuốc độc, chế từ râu hổ của những người Dao đang chờ sẵn. Khi bọn chúng về đến dòng suối chảy dưới chân đồi Tả Cừ, những mũi tên độc rẽ lá lao tới. Tất cả bọn chúng đều bị trúng tên. Riêng tên vua Cháng Nhè Xính bị một mũi tên găm vào tay trái. Không thuốc gì có thể cứu hắn thoát khỏi thứ thuốc độc ấy – Cháng Nhè Xính hiểu như vậy và thúc ngựa phi thẳng lên đồi. Hắn nhảy vào nhà, rút gươm giết chết tám người vợ của hắn. Người vợ thứ chín thoát nạn vì hôm đó đã lẻn xuống chân đồi với người tình của mình là Thào A Sử. A Sử cũng là người hầu trong nhà vua và có tài thổi khèn hay nhất vùng Lủng Seo.
Từ đó, Thào A Sử và người vợ thứ chín của vua Cháng Nhè Xính tên là Ly Pla trở thành chủ nhân của toàn bộ cơ nghiệp trên đồi Tả Cừ. Sợ những người Dao ở Nậm Chìa tiếp tục trả thù, họ dồn vàng và bạc nén đem giấu đi. Nhưng cả A Sử và Ly Pla cũng không có hạnh phúc. Họ sống với nhau được mấy mùa rẫy mà Ly Pla chỉ sinh ra những quái thai khủng khiếp. Cuối cùng, họ đã chết trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của chính mình.
Sau khi tiêu diệt tên vua Cháng Nhè Xính, những người Dao ở bản Nậm Chìa cũng lặng lẽ bỏ đi trong một đêm tối trời. Không ai biết họ đã đi đâu trong những ngọn núi hiểm trở của dãy Đá xanh hùng vĩ.