Cùng lúc đó, ở trong chiếc lều bạt của nhóm khảo sát, Xuân Sáu đã thức dậy.
Trong lều vắng vẻ khác thường. Không thấy Văn Nhạc và anh thanh niên H’mông đâu. Có lẽ họ đã vào rừng đi săn từ sớm. Chỉ còn chàng trai Quốc Hưng là vẫn say sưa cuộn tròn trong tấm chăn.
Xuân Sáu bước nhanh ra khỏi lều. Núi rừng về sáng lạnh buốt và tĩnh lặng. Vầng trăng đã chếch xa về hướng Tây và đang thả những vệt sáng bàng bạc trên lá ướt. Sau một lát nghe ngóng và vươn vai cho tỉnh ngủ hẳn, Xuân Sáu quay trở vào trong lều và thật nhẹ nhàng để cho Hưng khỏi tỉnh giấc, anh giở tập tài liệu tổng hợp về vùng Lủng Seo, lấy ra từ chiếc hòm gỗ và đặt ngay ngắn trên mặt bàn. Một tay giơ chiếc đèn pin nhỏ hướng vào tập giấy, tay kia thong thả lật giở từng trang. Xuân Sáu chăm chú “nghiên cứu” những tài liệu trong khi chiếc đèn pin nhỏ nhấp nháy đều đặn theo nhịp tay lật từng trang giấy chi chít những số liệu và hình vẽ…
Có tiếng gà rừng bắt đầu xao xác gáy bên kia đồi. Có lẽ cũng đã tới bốn giờ sáng.