Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Thào Seo Sình quơ tay sang bên cạnh và ôm chặt lấy Quốc Hưng. Nhưng đôi tai thính như tai thú rừng của anh đã nhận thấy những âm thanh kỳ lạ đang vang vọng mơ hồ trong tiếng gió.

Một phút lưỡng lự và Seo Sình choàng dậy. Anh đã tỉnh ngủ hẳn. Khẩu súng để bên cạnh không còn nữa. Seo Sình dụi mắt nhìn kỹ. Xuân Sáu và Quốc Hưng vẫn đang ngủ say sưa, nhưng riêng chỗ nằm của Văn Nhạc thì bỏ trống.

Anh ấy đi đâu? Tại sao lại đi vào giờ này? Những câu hỏi thít chặt lấy Seo Sình. Nỗi lo lắng cho anh cán bộ địa chất đã thắng được nỗi sợ cố hữu trong lòng người thanh niên H’mông. Không đắn đo, Seo Sình rút con dao đi rừng vẫn giắt ở thắt lưng ra cầm tay và nhảy bổ ra khỏi lều. Những dấu vết của Văn Nhạc để lại dù nhỏ, nhưng cũng đủ cho Seo Sình mải miết lần theo…

Đã đến gần đồi Tả Cừ. Một sự im lặng khác thường tạo cho anh một cảm giác lo ngại. Sau một thoáng do dự, Seo Sình lội qua dòng suối nhỏ và rẽ lá đi vào khu rừng cấm – điều mà trước đây chưa bao giờ anh dám nghĩ tới. Đang mải miết lần theo những dấu vết của Văn Nhạc, bỗng Seo Sình ngồi thụp xuống. Bàn tay trên cán dao từ từ siết chặt. Có tiếng ho khan đùng đục vừa vang lên cụt lủn. Sau đó, một bóng người chập chờn lướt qua khoảng đất trống sáng ánh trăng. Nếu như không có tiếng ho ấy, Seo Sình sẽ nghĩ đây là một “con ma” đang đi lang thang. Cái bóng bí ẩn đó chỉ hiện ra trong một thoáng, nhưng cũng đủ để Seo Sình khẳng định không phải là Văn Nhạc.

Hắn là ai? Kẻ nào trong đêm dám đột nhập vào khu rừng cấm của người H’mông ở bản Phùng? Một người lạ chắc chắn không dám đi một mình trong rừng như thế này. Đây phải là một kẻ đã từng thuộc đường đi lối lại của vùng này. Nếu căn cứ theo hướng đi của hắn, có thể nhận thấy bóng đen đang đi xuống phía dòng suối chảy về vũng cây lim.

Cần phải bám sát hắn.

Seo Sình thầm nghĩ và nhổm dậy. Nhưng anh chợt đứng sững. Một bóng đen thứ hai vừa rẽ lá nhô ra ngay trước mặt anh. Khoảng cách gần đến nỗi chỉ một thoáng ánh trăng lướt qua, Seo Sình đã nhận ngay ra hắn.

Đó là lão thầy mo Thào A Lẩu với cái dáng người gầy đét và đôi tay khẳng khiu dài như tay vượn.

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.