Căn cứ vào thái độ và cách đi đứng thận trọng của lão thầy mo, Seo Sình hiểu rằng hắn đang đi theo bóng đen thứ nhất mà anh chưa nhìn rõ mặt.
Tại sao lão thầy mo lại theo dõi người kia? Và người kia là ai?
Dù chưa rõ mục đích của những hành vi bí mật này. Seo Sình vẫn có thể kết luận được ngay rằng: Bọn chúng đang làm một việc mờ ám nào đó. Về lão thầy mo Thào A Lẩu thì Seo Sình chẳng còn lạ gì hắn. Nhưng ngay cả bóng đen đi trước lão thầy mo cũng vậy thôi. Một người tốt thì không thể mò mẫm trong rừng giữa đêm khuya như vậy.
Hay đó là một “con ma”? Người H’mông ở bản Phùng chẳng đã đồn đại bao nhiêu chuyện ghê gớm về thầy mo Thào A Lẩu đó sao? Người ta thì thầm kể cho nhau nghe rằng A Lẩu quen biết rất nhiều loại ma trong rừng và thỉnh thoảng chúng lại mời lão đến tụ họp. Nhiều người ở bản Phùng đã nhìn thấy A Lẩu lặng lẽ đi vào rừng lúc nửa đêm. Những lúc đó, không ai dám giáp mặt lão.
Ý nghĩ ấy làm thức dậy nỗi sợ hãi đã từng ăn sâu vào tiềm thức của Seo Sình, giống như nó đã ngự trị bao đời nay trong suy nghĩ của những người dân ở Lủng Seo. Seo Sình đã định quay ngoắt người lao ngược trở lại. Nhưng chính giữa lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ từ phía sau đã đặt lên vai Seo Sình, làm anh giật nảy mình.
Nhanh như một con gấu, Seo Sình vùng ra khỏi bàn tay đó và bật chồm dậy, phạt chéo một đường dao về phía đối thủ đang đứng phía sau lưng anh…