… Đường dao của Seo Sình phạt chéo về phía sau không trúng đối thủ mà chỉ làm cho một cành cây lớn bị phạt đứt ngọt lịm.
Ngay sau đó, cánh tay cầm dao của Seo Sình bị giữ chặt và một giọng nói quen thuộc thì thào vang lên ngay bên tai anh.
— Seo Sình à. Nhạc đây!
Seo Sình rụng rời quay lại. Văn Nhạc đang đứng ngay sau lưng anh, quần áo ướt đẫm sương và khẩu súng kẹp ngang nách.
– Trời ơi! Cán bộ Nhạc! – Seo Sình rưng rưng nói: – Tao lo cho cán bộ quá mà!
Văn Nhạc mỉm cười và đưa một tay ra hiệu im lặng. Anh chỉ về phía lão thầy mo Thào A Lẩu và bóng đen đi trước, hắn đã khuất trong những bụi cây rậm rạp của rừng Tả Cừ. Seo Sình gật đầu đứng bật dậy. Sự xuất hiện của Văn Nhạc đã trả lại lòng can đảm cho anh. Họ luồn rừng và thận trọng tiến theo những dấu vết của hai kẻ đi trước.
Trời về sáng trở nên lặng gió hơn. Không còn nghe thấy tiếng chiêng, trống vang vọng nữa, nhưng cả Văn Nhạc và Seo Sình không chú ý đến điều đó. Họ đã có những mối quan tâm khác.