Dạo đó là mùa Đông năm 1950.
Có hai người lạ trong đêm tối tìm đến bản Phùng. Đó là một đôi nam nữ. Chàng trai tên là Vàng A Lâu, cô gái là Giàng Chư May. Nhờ có lũ chó phát hiện, cụ Thào Seo Páo và con trai là Thào Seo Tủa đã tìm thấy họ đang lả đi dưới chân đồi. Ngoài cây nỏ và một bó tên độc, hành lý của họ không có gì khác.
Bếp lửa, rượu, thức ăn và tấm lòng của người H’mông ở bản Phùng đã làm cho những người lạ tỉnh lại. Đêm hôm đó , trong căn nhà của cụ Thào Seo Páo bà con bản Phùng đã được nghe kể về câu chuyện đau lòng của đôi trai gái. Quê họ ở xa lắm, khuất sau những ngọn núi mờ sương, Ở đó, họ cũng làm nương, cũng thổi khèn trong những đêm trăng và có rượu trong vò đổ tràn ra bát trong những ngày hội. A Lâu và Chư May ở hai bản gần nhau. Họ đã thích nghe cái tiếng khèn của nhau, thích nghe tiếng nhau nói và muốn cùng nhau dựng một nếp nhà mới để A Lâu đi săn, Chư May làm nương và dệt vải…
Nhưng tai họa đã ập đến. Thằng quan ba người Pháp ở đồn gần đó đã nhìn thấy Chư May. Nó thèm mái tóc dài, thèm làn da trắng hồng và dáng người thon thả của cô. Hắn ra lệnh cho trưởng bản Lý Trùng Xinh phải bắt Chư May đem nộp cho hắn. Trưởng bản họ Lý hèn nhát đã vâng lời. Hắn cho người bắt Chư May đem nộp cho con quỷ mắt xanh ấy. Trong những ngày Chư May bị giữ trong đồn, thỉnh thoảng người ta lại nghe thấy tiếng kêu thét tuyệt vọng của cô vọng ra, giống như tiếng kêu thảm thương của một con nhái trong miệng rắn! Những ngày đó, A Lâu với cây nỏ và một bó tên tẩm thuốc độc cứ lồng lộn bên ngoài như một con thú dữ. Nhưng anh đành phải bó tay vì bọn lính gác đứa nào cũng lăm lăm súng.
Gần một tháng sau, Giàng Chư May được thả ra với một dáng hình tiều tụy, khô xác như một bông hoa đã bị vò nát. Cô trở lại với bố mẹ và sống âm thầm như một cái bóng. Còn A Lâu thì cắn môi đến bật máu và hướng đôi mắt đỏ ngầu về phía nhà trưởng bản. Một buổi sáng, người ở đó không thấy A Lâu và Chư May nữa. Họ đã đưa nhau trốn đi sau khi đã găm một mũi tên độc vào ngực tên trưởng bản Lý Trùng Xinh…
Cụ Thào Seo Páo đã đồng ý cho đôi trai gái ở lại với bản Phùng. Nhưng tai họa vẫn còn chưa buông tha họ. Căn nhà nhỏ của đôi vợ chồng trẻ còn chưa kịp bạc màu lá thì lại có tin đồn về những “thằng Pháp mắt xanh”, cùng với một người Kinh đã về cắm lều bên kia dốc Cắm Tỷ. Vừa nghe tin đó, A Lâu đã chạy về nhà vớ cây nỏ và một bó tên độc rồi chạy thẳng ra nương tìm Chư May. Họ trốn vào rừng vì họ nghĩ rằng bọn người ấy đã tìm đến để bắt họ.
Họ đã đi đâu hay đã chết ở đâu? – Không ai ở bản Phùng biết được điều đó. Đã hơn ba mươi năm trôi qua, người H’mông ở bản Phùng vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện đau lòng của chàng trai Vàng A Lâu và cô gái Giàng Chư May. Nhìn đống lửa bập bùng, người già xoa hai bàn tay lạnh cóng và bắt đầu hồi tưởng lại:
– Cái đêm họ đến, ông Trời đang nổi giận nên vãi gió lạnh đầy núi!…