Sự xuất hiện bất ngờ của ông Hân làm cho Lam Giang mừng quá, đến mức cô đâm ra lúng túng. Sau khi đưa ông vào nhà, Lam Giang cứ đứng ngẩn người nhìn ông bác ruột. Một lúc sau, cô mới chợt nhớ ra và định dọn chỗ cho ông nằm nghỉ. Nhưng ông Hân chưa muốn đi nằm. Ông hết ngồi xuống đi văng lại đi bách bộ trong nhà. Ông đến bên tủ sách, lật qua vài cuốn rồi lại ngồi xuống bàn, chăm chú xem xét những dụng cụ thí nghiệm và những mẫu khoáng thạch được xếp ngăn nắp trong một tủ kính nhỏ.
– Cháu có rõ là bao giờ bố về không? – Ông Hân quay lại hỏi Lam Giang đang lúi húi pha cà phê ở một góc nhà.
– Bố cháu dặn là sau khi đã hoàn thành phần thứ nhất của chương trình làm việc, bố cháu sẽ về Hà Nội mấy hôm bác ạ!
Lam Giang trả lời ông Hân và mang ly cà phê đặt trước mặt ông. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
– Cháu cũng sắp đi công tác xa. Không biết trước khi đi có gặp được bố cháu không.
– Cháu cũng sắp đi xa à?
– Vâng. Lần này cháu sẽ đi vào thành phố Hồ Chí Minh bác ạ. Mời bác dùng cà phê đi!
Ông Hân khẽ gật đầu. Chợt nhớ ra, ông lấy chiếc va li, mở khóa và đưa cho Lam Giang một bọc lớn:
– Quà của cháu đây. Chỉ có vài thứ lặt vặt thôi. Những thứ cồng kềnh, bác đang gửi sau… Nào, cháu cầm lấy! Thế! Bây giờ cháu mở ra đi!…
Ông Hân mỉm cười nhìn cô cháu gái đang rụt rè trước những món quà sang trọng, đắt tiền và thong thả nhấp một ngụm cà phê nhỏ. Lập tức, một cảm giác mới lạ tràn đến làm ông sửng sốt. Bao nhiêu năm qua, ông đã biết không ít các loại cà phê nổi tiếng trên thế giới: Braxin, Mêxicô, Pháp, Philíppin… Nhưng quả thật, ông đã phải ngỡ ngàng trước hương vị đặc biệt của cà phê Việt Nam – những giọt cà phê được chắt ra trên đất nước đã sinh ra ông. Nó thấm vào đầu lưỡi và khi tan ra, như hòa vào cơ thể và thơm mãi…
– Bác về chơi được bao lâu ạ? – Giọng nói của Lam Giang cắt ngang những suy nghĩ của ông Hân.
– Cũng không được lâu đâu. Nhưng bác sẽ cố gắng nán lại để gặp bố cháu. Đã gần ba mươi năm nay bác chưa gặp lại chú ấy…
– Vâng. Bác cứ ở lại đây. Nhất định bố cháu sẽ về trong vài ngày tới. Bố cháu ít khi sai hẹn lắm.
Ông Hân gật đầu và lại chìm vào những suy tưởng. Lam Giang nhanh nhẹn đứng dậy chuẩn bị nước tắm và chỗ nghỉ cho ông. Cô vừa làm vừa khe khẽ hát. Thật lòng, sự xuất hiện của ông bác ruột mà lần đầu tiên cô được gặp mặt, đang làm cho cô rất vui! Ngay từ những phút đầu tiên, cô đã cảm thấy ở ông Hân, có một cái gì đó thật thân thuộc và ấm áp – đó là những cảm giác của tình máu mủ, ruột thịt sống dậy.