Ở vùng Lủng Seo này có rất nhiều loại “ma”. Thầy mo Thào A Lẩu đã từng gặp tất cả các loại ma trong rừng: “Ma lợn” có đôi nanh dài non một thước! “Ma trâu” có thể húc đổ những cây lớn bằng đôi sừng màu đỏ như máu của nó. “Ma ngựa” phun ra lửa… Ngoài ra còn có “ma trăn”, “ma cây Lim”, “ma hang”, “ma suối”… Thậm chí có cái vò đất sống lâu đời cũng thành ma, cứ nửa đêm lại ra khỏi nhà lăn công cốc trên sườn đồi suốt đêm, đến sáng mới trở về.
Nhưng nhiều nhất, đáng sợ nhất vẫn là hồn ma của những người đã chết. Chúng kéo nhau đi lang thang và hò hát, khóc lóc suốt đêm… Mỗi loại hồn ma có một đặc điểm riêng: hồn ma của tên vua Cháng Nhè Xính và lũ người hầu của nó, hay khua chiêng gõ trống vào những đêm trăng sáng: hồn ma của A Sử và Ly Pla vật vờ đi theo nhau trong rừng. Còn những “con ma thằng Pháp”, đến tận bây giờ vẫn còn lang thang đi tìm quặng và để lại những dấu giày “săng đá” ghê gớm, với những hàng đinh hằn sâu trên đất. Thào Seo Sình cùng đã nhiều lần bắt gặp những dấu vết ấy trong những lần đi săn…