Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau.

Quốc Vụ muốn ra đi từ sớm nhưng Vũ Bảo đã giữ lại. Sau nhiều năm xa cách, họ vẫn còn có bao điều tâm sự mà niềm vui của sự gặp gỡ đã che khuất đi. Nể bạn, Quốc Vụ nhận lời. Thực ra anh cũng không vội. Thời gian dành cho chuyến công tác của anh vẫn còn hơn bốn ngày nữa.

Lúc đó là 8 giờ 20 phút sáng. Quốc Vụ đang nói chuyện với Vũ Bảo, bỗng có một tin báo: Trong khi đi chặt nứa để xây dựng trại, một phạm nhân tên là Hiệp đã vô ý để nứa lao vào bụng và bị thương nặng. Hắn đã được đưa về bệnh xá của trại.

Vũ Bảo và Quốc Vụ cùng đi xuống bệnh xá. Kẻ bị nạn được đặt trên giường bệnh vẫn còn mê man. Sau khi tiêm thuốc hồi sức cho Hiệp, bác sĩ Ngọc Thủy cùng với hai y tá cởi bỏ chiếc áo đẫm máu của hắn. Chiếc áo bỏ ra cho thấy một vết thương khá lớn ở bụng nạn nhân. Một vài đoạn ruột bị thủng lòi ra ngoài. Từng hơi thở nặng nhọc vẫn làm máu trào ra, lẫn với bọt đỏ ngầu. Ở cổ nạn nhân cũng có một vết thủng nhỏ…

Rõ ràng, kẻ bị nạn đang ở trong tình trạng nguy kịch nhất.

Trong khi bác sĩ Ngọc Thủy và những người giúp việc của cô sử dụng tất cả những khả năng và phương tiện hiện có để cứu chữa cho nạn nhân, Vũ Bảo kéo Quốc Vụ ra phòng ngoài. Họ nghe lại toàn bộ sự việc qua báo cáo của trung sĩ Thạch – người được phân công phụ trách nhóm phạm nhân đi lao động hôm đó.

Báo cáo cho biết: Buổi sáng trung sĩ Thạch dẫn một nhóm gồm sáu phạm nhân đi chặt nứa trong rừng. Hiệp và hai tên Phúc, Bình được phân công chặt nứa. Ba phạm nhân còn lại làm nhiệm vụ thu dọn và khiêng vác.

Lúc đó, vào khoảng 7 giờ sáng. Hiệp, Phúc và Bình chia làm ba ngả và làm việc được nửa tiếng. Bỗng Phúc nghe thấy tiếng tên Hiệp kêu thét lên và sau đó là tiếng một cây nứa đổ xuống. Khi trung sĩ Thạch và Phúc, Bình chạy tới thì đã thấy Hiệp đang nằm sóng xoài dưới gốc một bụi nứa. Con dao của Hiệp văng sang một bên. Cây nứa đã lao xuống sau khi bị phạt chéo gốc vẫn còn cắm trên bụng hắn…

Một y tá từ trong phòng cấp cứu bước ra báo là nạn nhân đã bắt đầu tỉnh lại. Vũ Bảo và Quốc Vụ bước nhanh vào trong. Trên chiếc giường nhỏ. Hiệp đang mở to đôi mắt đã bắt đầu dại đi. Trên đôi môi khô héo vì mất máu của hắn thì thầm một điều gì đó…

Vũ Bảo cúi xuống. Anh gọi to:

– Hiệp! Hiệp! Tỉnh dậy đi. Có nghe tôi nói không?

Tròng mắt bất động chứng tỏ các giác quan của nạn nhân đã hoàn toàn bị tê liệt. Bỗng Hiệp quẫy mạnh.

Hắn gào lên khó nhọc bằng một giọng rè rè, đứt quãng:

– Không!… Tôi không biết! Tôi van ông!… Thằng Cường… Con hạc…

Đó là những lời cuối cùng của Hiệp. Hắn rùng mình co quắp toàn thân rồi chợt ngoẹo đầu sang một bên.

Một phút im lặng. Sau đó Ngọc Thủy lên tiếng:

– Vết thương quá nặng. Ruột bị đứt. Dạ dày bị thủng… Vết thương ở cổ cũng khá sâu. Nạn nhân đã bị mất quá nhiều máu nên…

Hình như mọi việc đã rõ ràng: tên Hiệp đã chết do sơ suất. Khi chặt nứa, hắn đã đứng ở phía dưới dốc. Cây nứa sau khi bị phạt đứt gốc đã lao xuống với toàn bộ sức nặng của nó. Đã có nhiều người bị nứa lao vào chân vì những trường hợp tương tự.

Quốc Vụ nhíu mày suy nghĩ. Trở lại phòng của Vũ Bảo, anh ngỏ ý muốn được xem hồ sơ của Hiệp.

Đó là một tiểu sử đơn giản:

“Lê Văn Hiệp. Sinh năm 1960.

Quê quán: Làng Vèn, xã Hải Phú – huyện Đ. tỉnh T.

Sau khi đi bộ đội trở về không có nghề nghiệp cụ thể.

Can tội: ăn cắp hàng ở kho công nghệ huyện.

Án tù: 4 năm”.

– Không! Không thể như vậy được!

Quốc Vụ bỗng bất ngờ nói to lên làm cho Vũ Bảo sửng sốt quay lại…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.