Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Vầng trăng tròn vạnh, rực sáng như chiếc mâm đồng vừa được đánh bóng treo lơ lửng trên núi rừng. Ánh trăng phủ lên những ngọn núi bập bềnh sương trắng, mờ ảo như mơ. Cùng với màu trắng huyền thoại ấy, gió cũng đang dào dạt thổi lướt trên những cánh rừng, những hang núi và những đồi cỏ tranh, làm sống dậy những âm thanh, giống như một dàn đồng ca với rất nhiều giọng trầm bổng.

Văn Nhạc chợt tỉnh giấc. Anh nhìn đồng hồ. Kim dạ quang chỉ hai giờ sáng. Trong lều tĩnh lặng và ấm áp. Ở một góc, Xuân Sáu đang bình thản thở những hơi thật sâu. Ở một góc khác, Quốc Hưng và Thào Seo Sình đang gác chân lên nhau trông thật thân ái. Mấy hôm nay, Seo Sình thường hay ở lại ngủ đêm trong lều của nhóm khảo sát. Cậu ta và Quốc Hưng đã trở thành một đôi bạn thân – cái thân thiết tự nhiên của tuổi trẻ.

Tính cho đến hôm nay, họ đã ở đây được gần nửa tháng. Sau khi giáo sư Lâm Ninh trở về Hà Nội, họ đã tiến hành thêm được một số công việc cần thiết nữa. Tuy vậy, vẫn còn một điểm trong kế hoạch mà họ chưa đến được: Rừng Tả Cừ.

Lão thầy mo Thào A Lẩu đã thuyết phục được cụ Thào Seo Páo, không cho nhóm khảo sát đến rừng Tả Cừ – khu rừng cấm của bản Phùng ở Lủng Seo. Chiều nay, Seo Sình từ trong bản tới đây cho biết: Cho đến giờ phút này, cụ trưởng bản vẫn chưa thay đổi ý kiến đó. Qua Seo Sình, họ được biết lão thầy mo lâu nay vẫn ngấm ngầm kích động dân bản chống lại nhóm khảo sát. Điều đó cũng dễ hiểu, bởi vì những nhà khoa học đang tạo ra nguy cơ tước mất trong tay hắn những sức mạnh và quyền lực linh thiêng đã bao đời ngự trị ở đây. Nhiều gia đình người H’mông ở bản Phùng đang có quan hệ tốt với các thành viên trong nhóm khảo sát, bỗng nhiên xa lánh họ. Văn Nhạc đã vài lần đi vào bản, nhưng nhác thấy bóng anh, chủ nhà đã vội cắm lên trước cổng nhà họ những cành lá xanh. Dấu hiệu khước từ đáng lo ngại đó, đã báo hiệu những khó khăn mới, có thể ảnh hưởng không nhỏ đến công việc. Giáo sư Lâm Ninh trở về Hà Nội vẫn chưa trở lại. Giá như có ông ở đây – chắc chắn ông sẽ vượt qua được những khó khăn như thế này một cách dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng dù sao thì họ cũng phải vượt qua. Đó là cách duy nhất để hoàn thành những công việc cuối cùng của nhóm. Họ phải vào rừng Tả Cừ bằng được. Những dấu hiệu thu được đã cho thấy chắc chắn đồi Tả Cừ phải là một điểm quặng lộ thiên duy nhất ở vùng Lủng Seo. Có lẽ do đặc điểm này nên những nhân vật trong truyền thuyết về tên vua người H’mông Cháng Nhè Xính có chín người vợ và sau đó là đôi vợ chồng A Sử và Ly Pla đều không sinh được một mụn con lành lặn nào.

Văn Nhạc thầm quyết định sớm mai sẽ cùng Seo Sình quay trở lại bản Phùng một lần nữa. Bằng mọi cách, anh phải thuyết phục cụ Thào Seo Páo đồng ý cho nhóm khảo sát đến rừng Tả Cừ. Họ không có nhiều thời gian nữa.

… Văn Nhạc chợt thấy thèm thuốc. Anh lục lọi hồi lâu trong các túi áo và tìm được một mẩu thuốc lá chỉ ngắn bằng đốt ngón tay. Không muốn làm các bạn tỉnh giấc. Văn Nhạc bật lửa châm thuốc rồi chui ra khỏi lều. Trong giây lát, anh cảm thấy ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ ảo của vùng Lủng Seo và dãy Đá xanh dưới ánh trăng tỏa sáng. Anh khoan khoái hít cái không khí gờn gợn lạnh của núi rừng và đi xuống bờ suối, ngồi lên tảng đá quen thuộc.

Ngồi được một lát, Văn Nhạc bỗng thấy lạnh. Anh đưa tay định cài hàng khuy áo đang khoác hờ trên vai. Bỗng, một làn gió thổi tới mang theo những âm thanh kỳ lạ làm cho các ngón tay anh dừng lại trên khuy áo.

Đó là những tiếng trống, tiếng chiêng, âm vang thúc giục, đang trào lên âm âm trong gió!

Hôm trước, sau khi từ trong núi trở về, giáo sư Lâm Ninh cũng đã từng nói về hiện tượng lạ lùng này. Ông cho rằng những âm thanh này hoàn toàn có nguồn gốc từ bàn tay con người tạo ra. Nhưng ai có thể thức dậy vào lúc nửa đêm để đi vào trong núi khua chiêng, gõ trống như vậy? Về điều đó, chính giáo sư cũng chưa biết.

Một ham muốn hiểu biết bất ngờ trỗi dậy trong Văn Nhạc. Anh đứng bật dậy, trở lại lều và nhẹ nhàng cầm lấy khẩu súng săn của Seo Sình. Theo hướng những âm thanh, anh bước đi một cách thận trọng.

Những âm thanh ấy đang vang vang từ phía đồi Tả Cừ.

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.