Thào Seo Sình là một thanh niên H’mông hồn nhiên và luôn luôn vui vẻ. Việc cụ Seo Páo giao cho anh “thay mặt cái bản Phùng”, để giúp các cán bộ địa chất đi tìm quặng, rất hợp với mong muốn của anh. Trên đường đưa Văn Nhạc và Xuân Sáu đến núi Nhù, Seo Sình nhảy nhót như con nai được thả về rừng. Với con dao sắc trên tay, Seo Sình vừa đi vừa chặt phăng những cành cây nhỏ đang chìa ra cản lối. Mỗi khi thấy mình đã đi cách hai người cán bộ một quãng xa. Seo Sình đứng lại chờ với nụ cười cởi mở:
– Cán bộ đã mỏi cái chân chưa?
– Chưa đâu. – Văn Nhạc trả lời: – Ta tranh thủ đi kẻo nắng.
– Đúng đấy. Từ đây đến đó trông thì gần nhưng cũng còn xa đấy.
Trong những năm lặn lội với núi rừng, Văn Nhạc có biết một số từ H’mông, nên anh cũng có thể nói chuyện với Seo Sình, kết hợp với động tác ra hiệu. Còn Seo Sình cũng tỏ ra quyến luyến với anh kỹ sư địa chất có đôi mắt hiền từ ấy.
Men theo những lối mòn gập ghềnh um tùm các bụi cây, họ nhằm thẳng phía ngọn núi Nhù cao vút với mỏm Sừng trâu đang ẩn trong những vầng mây trắng. Đang đi, chợt Seo Sình cất tiếng hát. Giọng hát âm vang, khỏe khoắn đối tỷ với một giai điệu dân ca buồn buồn, tạo nên cảm giác như người hát đang muốn bung ra, muốn giật đứt những trói buộc xung quanh, để hòa mình vào bầu trời trên đầu họ xanh vời vợi. Tiếng hát ấy vang lên giữa núi rừng ban mai, vọng vào các vách đá và phản hồi trở lại thành những âm thanh sâu lắng, âm thầm nhưng cũng rất xao động…
Khi mặt trời lấp ló ghé mắt nhìn trên những sườn núi, họ đã đi đến chân núi Nhù và nghỉ lại trên một phiến đá bằng phẳng dưới chân núi.