Lại thêm một pha “chiếu tướng” nữa! Đại tá Lê Hữu ngả người trên ghế và nheo mắt ngắm nhìn Quốc Vụ.
– Sao? Thất bại chứ? Anh chàng si tình?
Thật ra, kết quả chuyến đi của Quốc Vụ tới nhà Lam Giang hoàn toàn đúng với dự đoán của Lê Hữu. Hy vọng là chỉ thông qua việc gặp gỡ một cô gái, để có thể lần ngay ra tên giết người thì quả là ấu trĩ. Tuy vậy, ông vẫn đồng ý với Quốc Vụ, vì hai lẽ: Trước hết, ông muốn được biết những ấn tượng của Quốc Vụ về Lam Giang. Điều thứ hai: ông thành thật mong cho họ có thể gần nhau, vì ông biết, tuy xa nhau đã lâu, nhưng vẫn còn một sợi chỉ nhỏ – dù là mỏng manh nhưng chưa đứt hẳn giữa họ. Biết đâu thông qua những công việc, họ xích lại bên nhau thì sao? Là cán bộ cấp trên trực tiếp phụ trách Quốc Vụ, đại tá Lê Hữu hiểu rõ rằng: Ngoài những ưu điểm nổi bật trong công tác chuyên môn, đại úy Quốc Vụ còn có vết rạn đau trong tình cảm với cô gái ấy. Trong cuộc đấu tranh với kẻ thù, anh là một con người mưu trí – dũng cảm và luôn luôn linh hoạt, sáng tạo. Nhưng ngược lại, trong tình yêu thì anh lại quá vụng về… Đó cũng là những đặc điểm của đa số cán bộ, sĩ quan trẻ tuổi trong ngành của ông. Nhưng đại tá vẫn tin rằng: Rồi chính bản thân cuộc sống, sẽ dạy cho họ tất cả!