Những việc cần làm đã làm xong, nhưng đại úy Quốc Vụ chưa trở về Hà Nội ngay. Anh mượn một chiếc xe đạp và tìm tới trại cải tạo X. nằm cách công an tỉnh nửa ngày đường. Người bạn thân của anh – thiếu tá Vũ Bảo, hiện đang phụ trách trại cải tạo này. Đã hơn sáu năm họ chưa gặp lại nhau và Quốc Vụ sẽ cảm thấy thật ân hận, nếu như anh tạm biệt miền biên giới này mà chưa được gặp lại người bạn từ cái thuở còn đèn sách ấy.
Vũ Bảo đón Quốc Vụ bằng niềm vui chân thành của những người ít có dịp về xuôi. Những kỷ niệm, những vui buồn được nhắc lại… Suốt đêm ấy, họ không ngủ. Sau khi đã bắt Quốc Vụ trả lời rất nhiều câu hỏi về hàng chục đề tài khác nhau. Vũ Bảo bỗng quay trở lại cái đề tài mà anh cảm thấy ban đầu Quốc Vụ cố ý né tránh.
– Còn về chuyện Lam Giang thì sao?
Một thoáng im lặng. Sau đó, Quốc Vụ trả lời bằng giọng hơi trầm xuống:
– Chúng mình đã chia tay nhau rồi… Chuyện ấy xảy ra từ năm năm trước kia. Từ đó, mình và Lam Giang không gặp lại nhau nữa!…
– Hay là… cô ta đã bỏ cậu?
– Không phải như vậy đâu! Nhưng… chuyện ấy thật khó nói, Bảo ạ!
– Tớ hiểu rồi. – Vũ Bảo nói giọng thông cảm: – Gái thành phố khó chiều lắm! Nhưng bây giờ thì sao? Cậu đã định hướng chưa?
Không thấy bạn trả lời, Vũ Bảo nhổm dậy và nói bằng giọng tinh nghịch:
– Hay là… cậu làm anh em “đồng hao” với tớ cho vui? Cô vợ mình còn có hai cô em gái mới chỉ độ mười tám, hai hai gì đó. Gái Thái Bình khỏe mạnh, mắn đẻ. “Xuôi” chứ?
Đôi bạn cười rung cả giường. Đã từ lâu, Quốc Vụ lại mới có được một niềm vui hồn nhiên, cởi mở như thế…