Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

“Em thân yêu!

Khó mà kể hết cho em nghe về những công việc và những ấn tượng ở nơi đây. Có nhiều ấn tượng lắm và trong đó cũng có những ấn tượng khá thú vị nữa!… Chỉ có một điều luôn thường trực trong anh là nỗi nhớ em! Vắng em, cái gì cũng tẻ nhạt và mất đi sự hấp dẫn của nó! Dù là lúc đang chui vào một cái hang sâu thẳm, hay những buổi chiều ngồi ngắm núi đồi và lắng nghe tiếng suối chảy róc rách, bao giờ anh cũng thấy nhớ em! Sự trống trải ấy không gì có thể bù đắp lại được!

Nhớ Hà Nội với những chiều bên em. Công viên dịu nắng và lao xao tán lá… Cũng chỉ là cây cỏ thôi, nhưng cây ở Hà Nội có tình vì nó gắn bó với từng kỷ niệm của chúng mình. Còn cây ở đây nhiều quá! Vì thế, nó đơn điệu!

Không biết đến bao giờ anh lại mới được trở về Hà Nội và được đi bên em, được nghe cây lá lao xao trên những phố nhỏ thơm mùi hoa sữa? Bao giờ trở lại, anh sẽ kể cho em nghe về những điều thật lạ lùng. Người H’mông có những phong tục tập quán kỳ lạ lắm: sống thì như đã chết, nhưng khi chết thì lại được đối xử như người sống! Anh đã được chứng kiến đám ma của họ: họ mổ lợn, mổ trâu ăn uống suốt ngày đêm! Người chết được họ dựng lên, trói vào một cây cột. Những người đến dự đám ma lần lượt mang xôi thịt đến bón cho người chết ăn. Khi thấy rằng người chết không ăn được nữa thì họ bắt đầu khóc và kể lể: “— Mày không ăn xôi của tao! Mày không muốn ở với tao thật rồi (!)”…

Lam Giang thở dài đặt lá thư xuống bàn. Bất giác cô đưa mắt nhìn vào tấm ảnh cỡ 9cm x 12cm lồng trong khung kính đang để trước mặt. Đó là tấm ảnh màu của Xuân Sáu chụp trước khi về nước cách đây mấy năm. Trong ảnh, Xuân Sáu mang kính cận, đứng trên một lối đi rải sỏi của một công viên với các loài cây lạ. Anh đang mỉm cười – một nụ cười thật cởi mở…

Không hiểu sao hôm nay khi nhìn nụ cười ấy, Lam Giang cảm thấy nó có cái gì đó thật gượng gạo. Có lẽ, đó là do ấn tượng của cô, sau khi đã đọc lá thư của Xuân Sáu từ biên giới gửi về.

“Anh ấy làm nghề địa chất, nhưng anh lại không yêu rừng núi lắm!” – Lam Giang cứ trăn trở mãi với ý nghĩ ấy. Thật khó hiểu. Bỗng nhiên, một sự mệt mỏi tràn đến, làm cho Lam Giang ngồi thừ ra ghế, không muốn nấu cơm nữa, cô xuống bếp ăn qua quýt một vài món nguội và dắt xe đi ra. Cô định đến nhà Linh Chi – người bạn gái thân thiết của mình từ thời còn học phổ thông. Đó là một người bạn mà Lam Giang có thể gửi gắm tất cả những chuyện thầm kín của mình, mặc dù chưa bao giờ Linh Chi cho cô được một lời khuyên, dù nhỏ nhặt. Bản tính của Linh Chi rất sôi nổi và hiếu động, ngược hẳn lại với Lam Giang, Tuy vậy, sự trái ngược tính cách ấy hình như lại có khả năng làm cho tình bạn của họ ngày càng bền chặt hơn…

Lam Giang khóa cửa và dắt xe xuống cầu thang. Có một người nào đó đang ngược cầu thang đi lên bằng những bước đi chậm rãi. Khi người đó bất ngờ hiện ra ở chỗ ngoặt. Lam Giang giật mình suýt làm đổ chiếc xe đạp. Cô đứng sững, nhìn trân trân vào mặt ông ta mà quên rằng làm như vậy quả là bất tiện. Còn người khách nọ, sau một thoáng sững sờ vì thái độ của cô gái đang đứng trước mặt mình, chợt mỉm cười.

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.