Cũng trong đêm hôm đó, còn có những người khác đã nghe thấy những âm thanh kỳ lạ của “hồn ma tên vua Cháng Nhè Xính và lũ người hầu của hắn”. Đó là lực lượng tự vệ của xã Tà Khay, phối hợp với bộ đội biên phòng và công an, dưới sự chỉ huy của thượng úy Nguyễn Văn Cảnh.
Thoạt đầu, khi vừa mới nghe tiếng chiêng, tiếng trống ma quái ấy, có một vài dân quân, vốn là người địa phương đã hoảng hốt. Nhưng ngay lập tức, họ đã được trấn an.
Sau khi đã căn dặn các mũi phục kích những điều cần thiết, thượng úy Nguyễn Văn Cảnh cùng một chiến sĩ biên phòng tên là Thao, cắp súng ra đi. Họ men theo những dốc núi hiểm trở của dãy Đá xanh, hướng về nơi đang phát ra những âm thanh kỳ lạ đó.
Dãy Đá xanh với những vách đá luôn luôn đánh lừa họ. Nhiều khi, họ tưởng như đã tìm đến được nơi đang phát ra tiếng chiêng, tiếng trống, nhưng sau đó mới biết rằng bị nhầm. Những vách đá phản âm đã lừa họ. Nhưng cuối cùng, hình như họ đã đến được nơi cần phải đến. Ở đây, những âm thanh nghe rõ hơn, thật hơn và cũng sống động hơn nhiều.
Men theo một khe núi hẹp, Nguyễn Văn Cảnh và Thao đi đến một lối mòn có vách đá chắn ngang. Họ đi vòng qua vách đá và bắt gặp một cái dốc cao lởm chởm đá, dẫn thẳng lên một ngọn núi hơi thấp hơn so với những ngọn núi xung quanh – Những âm thanh đang phát ra, từ đỉnh ngọn núi đó.
Sau một thoáng suy tính, thượng úy Văn Cảnh ra hiệu cho Thao. Họ tháo súng ra cầm tay và bắt đầu trèo lên dốc.
Khi kim đồng hồ đã chỉ đúng 4 giờ sáng, hai người đã trèo lên hết cái dốc mà có lẽ độ cao và sự hiểm trở của nó cũng không kém gì cái dốc Cắm Tỷ dẫn đến vùng Lủng Seo bên kia núi. Xuống hết cái dốc đó, họ rơi vào một thung lũng bằng phẳng với nhiều loại cây xum xuê. Ở giữa thung lũng ấy có một cây Lim cổ thụ.
Ở đây im lặng khác thường. Không hề có những âm thanh sôi sục mà họ đã nghe thấy khi còn ở bên kia dốc. Chỉ có một đống than đỏ rực, ở dưới gốc cây lim cổ thụ đang vươn những cánh tay lực lưỡng lên bầu trời đêm chi chít sao. Một vài làn gió nhẹ đôi khi lại làm cho tàn than tung vào màn đêm những chùm hoa lửa nổ lép bép.
Thượng úy Văn Cảnh tiến đến gốc cây lim và quan sát trên mặt đất. Có nhiều dấu vết chứng tỏ nơi đây vừa xảy ra một lễ hội – Có thể là lễ cúng ma chẳng hạn. Chỉ có điều khó hiểu là những người có mặt và chắc chắn là đã đánh trống, đánh chiêng ở đây, bây giờ đi đâu?
Văn Cảnh đi lại bên đống than và suy nghĩ hồi lâu. Bất chợt, bàn chân anh đá phải một vật làm cho nó lăn lốc cốc. Văn Cảnh cúi xuống nhặt lên. Đó là một vò đất nhỏ, bên trong còn thơm mùi rượu. Không còn nghi ngờ gì nữa, tại đây vừa xảy ra một lễ hội. Văn Cảnh thầm nghĩ và quay lại chỗ Thao mang theo chiếc vò. Bỗng nhiên, một mũi tên từ đâu đó xé gió bay tới, hất phăng chiếc vò nhỏ làm nó tuột khỏi tay anh và rơi xuống trúng vào một phiến đá vỡ tan tành. Họ đã bị bao vây. Chắc chắn lúc này hàng chục mũi tên độc đang nhắm sẵn vào họ và sẽ đồng loạt lao tới, nếu họ có biểu hiện kháng cự. Thượng úy Văn Cảnh đứng sững, suy tính căng thẳng…