Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

… Câu chuyện của họ tạm thời dừng lại, vì bà vợ ông Dần đã lễ mễ bê từ dưới bếp lên một rổ khoai lang, đang bốc hơi nghi ngút. Sau đó, bà lại mang lên một ấm chè xanh. Ông Dần mở tủ, lấy ra mấy cái bát sứ Hải Dương, rót vào đó thứ nước chè đặc quánh, vàng như màu mật ong. Khoai luộc được xếp lên một chiếc đĩa to đặt giữa bàn. Ông Dần xoa xoa hai tay vào nhau vui vẻ:

– Cũng chẳng mấy khi các anh đến!… Toàn là cây nhà lá vườn cả. Xin mời các anh!…

Những người khách không hề tỏ ra khách sáo làm cho ông Dần rất hài lòng. Họ vừa bóc khoai ăn, vừa uống nước chè xanh và tiếp tục câu chuyện. Có lẽ, chưa bao giờ Thế An lại được thường thức một món ăn giản dị mà nhớ lâu đến thế. Khoai bột trắng tinh và nước chè xanh đậm đà, ngọt quánh. Nhưng cũng còn một lý do nữa: Trong câu chuyện ông chủ nhà, anh đã bắt gặp những chi tiết hết sức quý giá mà bất cứ một người nào ở vào cương vị của anh, cũng phải mong muốn.

Thế An được biết: thời điểm xảy ra vụ mất trộm đồ cổ ở nhà ông Dần, tại khu vực này xuất hiện một gã làm nghề hàn xoong nồi thuê. Hắn thường lân la gạ mua hoặc gạ đổi chác đồ cổ. Đã có mấy người trong làng Vèn này bán đồ cổ cho hắn. Ông Tần bán một chồng đĩa gồm năm cái; ông Thìn bán một cái chuông cổ, ông Lợi bán một chiếc bình sứ lớn… Tên hàn xoong nồi đã hai lần đến nhà ông Dần để đòi mua lại chiếc đỉnh và con hạc. Ông Dần đã cự tuyệt vì nghi đó là của gia bảo. Ở đây, Thế An nhận thấy một ý tứ sâu xa của Ông Dần là: ông thích nhắc đến nguồn gốc Nho nhã của dòng họ mình mà chiếc đỉnh đồng và những con hạc gắn liền với chuyện ông thầy đồ Bảo.

Ông Dần cho biết: Từ sau khi vụ mất trộm ở nhà ông xảy ra, không ai còn nhìn thấy tên làm nghề hàn xoong nồi ấy nữa. Rõ ràng là: sau khi đánh cắp được những cổ vật, hắn đã biến mất.

Chữ “nó” mà ông dùng ban đầu chính là để chỉ gã hàn xoong nồi.

Thế An nhẹ nhàng hỏi khi ông Dần đã chấm dứt dòng hồi tưởng của mình:

– Bác có nhớ đặc điểm gì của hắn không?

– Quên làm sao được? – Ông Dần kêu lên: – Các anh cứ để cho nó đứng lẫn vào giữa hàng mấy chục người, tôi cũng nhận ra ngay!

Sau một lát nheo mắt ngẫm nghĩ, ông nói tiếp:

– Thằng cha đó cao to. Cái mặt thì trông cứ như là người ngủ nhiều quá, cứ hùm hụp rất đáng ghét. Cái con mắt của nó lúc nào cũng nhìn xuống trông gian lắm. À, mà còn một điểm nữa: Khi nó gánh hai cái thúng đựng đồ nghề, hai vai cứ rụt lại và cái lưng hơi gù xuống như thể là không quen gồng gánh. Chúng tôi là con nhà nông, nhìn vào biết ngay chứ.

Bà Dần lúc đó cũng đã ngồi ghé xuống một góc giường vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa góp chuyện:

— Ấy. Cái con mắt nó trông thế thôi, nhưng mà tinh như mắt rắn ấy! Mà anh ta mới khéo tay làm sao chứ!

Giọng xuýt xoa chân thành ấy làm cho Thế An và Tuấn cùng mỉm cười. Tưởng họ không tin mình, bà Dần vội nói tiếp:

– Tôi nói thật đấy! Hôm đến đây lần đầu tiên, anh ta còn hàn cho tôi một miếng ở cái nồi “ba mươi” nấu cám lợn kia mà. Còn tiền thì chỉ lấy bằng nửa người khác thôi…

Vừa nói, bà Dần đứng phắt dậy đi ra sân bê chiếc nồi đồng vào nhà:

– Đấy, các anh xem tôi nói có đúng không! Miếng vá rõ khéo! Từ dạo ấy đến giờ chưa có rò rỉ gì cả mà nồi thì ngày nào chả dùng.

Ông Dần quay lại định ngăn bà vợ hay “dây cà ra dây muống” thì Thế An đã bước tới, cúi xuống xem xét. Ở đáy nồi là một miếng vá hình chữ nhật lớn như lòng bàn tay được gắn chắc chắn với các góc vuông vức. Anh buột miệng:

– Vá khéo quá!

– Vâng. Thì tôi đã nói mà. – Bà Dần cười: – Mà anh ta lại làm bằng tay trái mới tài chứ…

Thế An như sững lại:

– Bác nói sao? Gò bằng tay trái à?

– Vâng, tay trái. – Hầu như cùng một lúc, cả hai vợ chồng ông Dần gật đầu xác nhận.

Đó là một chi tiết bất ngờ, nhưng vô cùng quý giá. Theo kết luận của bộ phận giám định, kẻ đã giết tên Hiệp ở trại cải tạo X. cũng là một người thuận tay trái.

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.