Văn Nhạc chủ động phân công:
– Anh Xuân Sáu và Seo Sình ở lại dưới này. Còn tôi sẽ lên núi xem sao.
Seo Sình lắc đầu:
— Cán bộ cho tao đi với. Tao trèo núi được mà.
Xuân Sáu cũng ủng hộ ý kiến đó:
– Nhạc nên để Seo Sình cùng trèo. Có hai người, khi cần còn đỡ cho nhau. Còn tôi sẽ khảo sát ở quanh đây.
Không chờ được Văn Nhạc đồng ý, Seo Sình đã tót lên một tảng đá và bắt đầu trèo.
– Nào, cán bộ Nhạc trèo đi thôi.
Văn Nhạc kiểm tra lại những thứ mang theo gồm một cuộn dây dài, một nắm đinh sắt và một chiếc búa nhỏ – thứ dụng cụ tùy thân của người địa chất. Anh bỏ tất cả vào một chiếc túi nhỏ, khoác lên vai và bắt chặt tay Xuân Sáu:
– Tôi lên núi đây!
– Cẩn thận nhé! Đừng ham trèo cao quá! Chỉ cần lên đến lưng núi là được rồi!
Văn Nhạc hiểu ý Xuân Sáu muốn ám chỉ cái sừng trâu mà người anh hùng Thào Seo Chang đã chinh phục trong truyền thuyết. Tất nhiên, công việc của họ đòi hỏi phải có lòng dũng cảm, nhưng không được mạo hiểm. Mặc dù vậy, nếu có thể, Văn Nhạc cũng sẵn lòng thử sức… Nghĩ vậy, nhưng anh nói để Xuân Sáu yên tâm:
– Vâng! Anh đừng lo! Tạm biệt!…