– Cậu nói sao? – Vũ Bảo ngạc nhiên hỏi.
– Mình nghĩ rằng chưa chắc đây đã phải là một tai nạn. – Quốc Vụ điềm tĩnh nhắc lại.
Vũ Bảo ngả người trên ghế tựa:
– Hay ý cậu muốn nói đến một vụ tự sát?
– Không. Mình nghĩ đây có thể là một vụ mưu sát…
– Ái chà! “Máu hình sự” của cậu vẫn còn nóng đấy! Vũ Bảo nói đùa và sau đó anh nói tiếp bằng giọng nghiêm túc hơn: – Nhưng tại sao cậu lại nghĩ như vậy?
Quốc Vụ mỉm cười:
– Chính tớ cũng đang muốn hỏi cậu như vậy. Tại sao cậu lại cứ cho rằng đó chỉ là một trường hợp rủi ro?
– Có nhiều lẽ. – Vũ Bảo thong thả nói: – Thứ nhất: Tên Hiệp không phải là một đối tượng có tầm cỡ để đồng bọn phải thủ tiêu hắn. Thứ hai: Nguyên nhân cái chết của hắn đã rõ ràng. Hơn nữa, Hiệp là một trong những đối tượng có quá trình cải tạo tốt. Mình đã đề nghị cấp trên xem xét để tha sớm cho hắn…
– Nhưng cậu nghĩ gì về những lời nói của tên Hiệp trước khi chết? Và cái vết thương ở cổ hắn nữa? Nếu chỉ có một cây nứa lao xuống thì không thể gây ra hai vết thương ở hai nơi cách xa nhau như vậy. Rồi lại còn một tên Cường nào đó nữa. Tại sao tên Hiệp lại nhắc đến hắn?
– Thì ra là cậu nghĩ vậy. – Vũ Bảo trầm ngâm nói: – Vậy theo cậu thì xử trí như thế nào?
– Trước hết, cậu cho trung sĩ Thạch và hai tên Phúc, Bình cùng đi với mình đến nơi đã xảy ra câu chuyện này. Mình sẽ xem xét lại hiện trường một chút…
– Được thôi!. Vũ Bảo nói và đứng dậy. – Biết đâu cậu lại tìm ra được một điều gì đó. Mình vẫn còn nhớ: Ngày xưa, cậu đã là một chiến sĩ hình sự xuất sắc nhất trong nhóm của chúng ta kia mà…