Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Nhà ông Dần nằm sâu trong một ngõ nhỏ giữa làng Vèn. Xung quanh nhà được bao một bức tường xây bằng đá màu nâu đỏ – thứ đá này có nhiều ở ngọn đồi cạnh làng. Chủ nhà là một ông già trạc sáu mươi tuổi, dáng thấp bé, nhưng còn rất nhanh nhẹn. Vừa thấy Thế An và Tuấn đi vào cổng, ông bước vội ra đón họ:

– Các anh đã bắt được nó rồi à? Nó đâu? Để tôi chửi vào cái mặt nó!…

Câu hỏi của ông Dần làm Tuấn hơi lúng túng, nhưng Thế An đã đưa mắt cho anh. Họ ngồi xuống chiếc tràng kỷ gỗ lim đen bóng, có chạm cảnh “tứ quý” trong khi ông Dần vồn vã pha trà. Vừa rót trà ra chén, ông Dần nói bằng giọng hơi ân hận:

– Xin lỗi các anh! Thấy các anh đến, tôi lại cứ nghĩ là đã bắt được nó…

Câu nói chân thành ấy cũng có ý của một lời trách móc. Dạo trước, chính Tuấn là người điều tra vụ mất trộm ở nhà ông Dần và ông vẫn còn nhớ anh. Hiểu rõ tâm trạng của Tuấn, Thế An vừa đỡ chén trà từ tay ông Dần, vừa hỏi bằng giọng tự nhiên:

– À. Bác Dần này. Ban nãy bác nói “nó” tức là thế nào ạ?

Ông Dần kinh ngạc:

– Chả nhẽ… đồng chí không biết thật à? cả làng Vèn này, ai cùng biết là chính nó đã ăn trộm của nhà tôi mà! Từ sau lần đó đến nay, có ai thấy nó lai vãng về đây nữa đâu!

– Nhưng “nó” là ai thế bác!

Ông Dần tỏ vẻ thất vọng. Tuy vậy, ông cũng thong thả kể lại:

– Nó là cái thằng làm nghề hàn xoong nồi rong ấy mà! Ngay từ lúc nhìn thấy cái mặt nó, tôi đã nghi nghi rồi! Nó vào nhà mà mắt thì cứ dán vào con hạc với cái đỉnh đồng. Rồi nó gạ mua gạ đổi một cái xe đạp. Nhưng tôi đã nói không bán là không bán! Đó là của gia truyền, của cha ông để lại. Nó đã đến đây cả thảy hai lần, nhưng tôi vẫn không chịu. Thế rồi sau đó là bị mất. Các anh cứ đưa nó đến đây. Tôi sẽ vạch mặt nó ngay! Thật là đồ kẻ cướp trá hình!…

– Bác Dần ạ! – Thế An điềm tĩnh nói sau khi cơn giận của ông chủ nhà đã tạm lắng xuống: – Hiện nay, tuy chưa bắt được tên ăn trộm, nhưng chúng tôi đã lần ra dấu vết. Nhất định tôi sẽ bắt được bọn chúng. Muốn vậy, mong bác giúp đỡ thêm chúng tôi một số chi tiết còn chưa rõ…

– Vâng vâng! Ông Dần gật đầu – Nếu vậy, để tôi bảo bà nó luộc nồi khoai lang và hãm ấm chè xanh đã. Để rồi tôi sẽ kể cho có ngọn có ngành. Nói thật với hai anh, những thứ đó đã có từ lâu rồi. Theo như ông bà kể lại thì chiếc đỉnh và hai con hạc đã có từ thời lão Triệu Thục làm nghề bốc thuốc bắc ở trong vùng Nhuệ Sâm kia!…

– Sao lại hai con hạc hở bác? – Thế An ngạc nhiên hỏi lại.

– Vâng. Có cả một đôi đấy. Sau đó rồi một con bị rơi mất ở đâu không biết. Để rồi tôi sẽ kể lại cho các anh nghe. Chuyện đó là thế này…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.