… Men theo dòng suối một lúc, Văn Nhạc lội qua một chỗ cạn hơn và hướng về phía đồi Tả Cừ.
Càng đi, Văn Nhạc lại càng nhận ra rất rõ một điều là: Nếu đứng ở phía lều của nhóm khảo sát, những âm thanh hình như đang vọng ra từ đồi Tả Cừ. Nhưng khi đã đến gần ngọn đồi có khu rừng rậm rạp ấy thì những âm thanh lại đang bay ra từ hướng dãy Đá xanh.
Vượt qua con suối nhỏ chảy vòng vèo dưới chân đồi Tả Cử. Văn Nhạc hướng về phía dãy núi đi tiếp. Bất chợt, anh dừng lại.
Lẫn trong những âm thanh của rừng, Văn Nhạc đã nhận thấy một tiếng động khác: Có một con vật khá lớn, vừa đạp gãy cành cây trước mặt anh, làm cho một chú gà rừng ngay gần đó hoảng hốt, lao vút ra khỏi bụi rậm.
Nép mình vào một gốc cây lớn ở ngay chân đồi Tả Cừ, Văn Nhạc căng mắt quan sát. Vầng trăng vằng vặc đang tỏa ánh sáng hào phóng của nó lên mọi nơi. Nhưng ở trong rừng Tả Cừ, ánh trăng loang lổ do những tán lá rậm rạp cản lại. Sau khi im lặng quan sát một lúc, Văn Nhạc đã cảm thấy rất rõ: Có một con thú lớn đang lảng vảng quanh đâu đây. Nó giẫm rào rạc trên lá khô với những bước đi rất lạ. Những bụi cây rậm rạp đã cản ánh mắt nhìn, nhưng Văn Nhạc vẫn nghe thấy những bước chân nằng nặng. Có lẽ, đó là một con gấu – ý nghĩ ấy làm cho Văn Nhạc càng thận trọng hơn.
Bây giờ, những bước chân nghe rõ mồn một đang tiến thẳng về phía anh. Văn Nhạc, xem xét lại khẩu súng và lặng lẽ chờ đợi. Những bước chân của con thú dữ đã đến rất gần. Bàn tay cầm súng của Văn Nhạc rung lên. Cần phải bắn thật trúng đích và chỉ cần một phát thật trúng…