Mấy hôm nay, Lam Giang lên đường đi vào thành phố Hồ Chí Minh. Cô ra đi với một tâm trạng nặng trĩu, do cuộc gặp gỡ với Quốc Vụ để lại. Một cảm giác chua chát, pha cả buồn tủi đọng mãi trong suy nghĩ của cô. Giá như anh ấy đừng trở lại – nếu thế, ít nhất cô cũng có thể tự cho mình cái quyền giữ lại trong lòng một điều gì đó thật ngọt ngào… Nhưng anh ấy đã xử sự thật kỳ lạ. Và ngay cả cô nữa – cô cũng đã hành động một cách thật xa lạ với bản tính của mình. Chính cái sai lầm thứ hai đó đã đẩy họ xa nhau thêm.
Những cay đắng, những giận hờn và một nỗi xót xa ngấm ngầm, giống như một sự sụt lở, cứ vò xé mãi trong lòng Lam Giang. Cô chưa biết rằng: cuộc sống với những sắp đặt kỳ lạ sẽ còn để cho họ gặp lại nhau – nhưng đó là cuộc gặp gỡ trong một hoàn cảnh, éo le giữa những biến động thật dữ dội…