Lam Giang lách xe đạp vào cổng phụ.
Có tiếng con béc-giê rít lên nhè nhẹ và con chim yểng léo nhéo kêu lên bằng cái giọng ngạt mũi: “Ông ơi! Có khách!”…
Linh Chi ào ra nắm tay bạn:
– Thiêng thật. Bọn mình vừa nhắc tới cậu…
– “Bọn mình” là những ai thế?
– À, có ai đâu. – Linh Chi cười: – Chỉ có mình và anh Hoài Nam thôi. Hôm nay, cậu có việc gì bận không đấy?
– Có chuyện gì thế? – Lam Giang hỏi lại.
– Thế này: Bọn mình định sẽ tổ chức một chuyến “dã ngoại” thật vui vẻ. Nghe nói ở một nơi cách đây dăm chục cây số, người ta phát hiện thấy có một hòn đá nổi lên giữa sông. Hòn đá ấy, vốn ở trên một ngọn đồi, cách đó hơn chục cây số, nay bỗng dưng lại “nhảy” ngay đến tận sông và nằm dưới nước mới lạ chứ! Người ta rủ nhau đi xem và thắp hương đông lắm. Chúng mình cũng thử đi xin “lộc” xem sao!
Lam Giang cười vì cách nói của bạn:
– Tiếc thật! Hôm nay mình lại bận rồi!…
– Có chuyện gì thế? – Linh Chi kêu to với vẻ không hài lòng: – Anh ta đã về đâu?
– Không phải thế! — Lam Giang vội thanh minh: – Anh ấy chưa về. Nhưng nhà mình đang có khách. Ông bác ruột mới từ bên Pháp về mà…
– Chà chà!…. Linh Chi xuýt xoa: – Nếu vậy thì lại là chuyện khác. Nào, vào nhà đi đã.
– Tặng cậu cái này. – Lam Giang nói và lục túi đưa cho Linh Chi một hộp kem xoa mặt thơm phức: – Quà của ông bác đấy.
– Cám ơn cậu!
Linh Chi nói và mở luôn hộp kem, vừa đi vừa xoa thử lên mặt, làm cho không khí quanh họ bỗng chốc phảng phất một hương thơm thật dễ chịu.
Trong nhà, Hoài Nam đang ngồi uống trà với ông chủ nhà trên chiếc tràng kỷ đen bóng, được chạm trổ rất cầu kỳ. Đó là một người khoảng ba mươi tuổi, cao to, nhưng dáng hơi gù như một con gấu. Trên khuôn mặt nhẵn nhụi của anh ta, ngoài đôi mắt hơi cụp xuống, đôi môi luôn luôn mím lại, rất ít khi cười. Trông thấy Lam Giang đi vào, Hoài Nam đứng dậy:
– Lam Giang. Bạn khỏe chứ?
Lam Giang chưa kịp trả lời thì Linh Chi đã vui vẻ thông báo hộ bạn :
– Nó đang vui nhất đấy! Có ông bác ruột mới từ Pháp về chơi mà.
– Nếu vậy, chắc Lam Giang không đi chơi với chúng tôi được? – Hoài Nam hỏi.
– Vâng. Rất tiếc! Xin hẹn anh dịp khác vậy!
Lam Giang mỉm cười trả lời Hoài Nam và ngồi xuống bên cạnh Linh Chi. Riêng ông chủ nhà từ đầu vẫn im lặng, bỗng thốt lên một câu cụt lủn:
– Tốt lắm à!
Nói xong, ông lẳng lặng đi ra góc nhà lấy một quả chuối và bước tới bên cái lồng yểng…