Sau mỗi chuyến đi xa về, bao giờ Lam Giang cũng ghé lại nhà Linh Chi. Đó là một thói quen đã thành nếp của cô. Với người bạn gái thân thiết ấy, Lam Giang có thể nói hết được những điều thầm kín nhất…
Khi Lam Giang bắt đầu rẽ xe xuống cái ngõ dốc để vào nhà Linh Chi, bỗng nhiên một cảm giác là lạ, làm cho cô quay ngoắt lại. Có ai đó đang chăm chú nhìn cô – Lam Giang cảm thấy rõ như vậy. Nhưng cô không nhận thấy có gì lạ cả. Con đường Đê La Thành vẫn tấp nập người qua lại như thế. Ở trước cửa một quán nước gần đó, vài ba chiếc xích lô với những người chủ xe đang ngủ gà gật đợi khách. Bên kia đường, một đôi trai gái vừa xuống xe và vui vẻ kéo nhau vào một cửa hiệu bán thời trang. Gần đó, mấy đứa trẻ đang cãi nhau chi chóe và giơ cao những con quay gỗ, giáng xuống đất…
“Thật kỳ lạ! Chả lẽ thần kinh của mình dạo này lại yếu đến thế”? – Lam Giang nghĩ thầm và dắt xe đạp xuống dốc. Tuy cô đã tự trấn an mình, nhưng vẫn có một nỗi lo lắng mơ hồ lởn vởn trong dòng suy nghĩ mà cô không thể giải thích được…