Trong chiếc lều bạt ngổn ngang đồ vật, Văn Nhạc, Xuân Sáu và Quốc Hưng đang chăm chú nghe giáo sư Lâm Ninh vạch kế hoạch cụ thể cho đợt khảo sát:
– Chúng ta sẽ chia làm hai mũi. Mũi thứ nhất gồm tôi và Quốc Hưng, sẽ đi vào dãy Đá xanh và vòng qua hướng Tây – Bắc. Ông Thống sẽ đi với mũi này. Còn Văn Nhạc và Xuân Sáu cùng với Seo Sình sẽ tập trung vào khảo sát núi Nhù. Với cấu tạo đặc biệt của nó, nhất định núi Nhù sẽ cho chúng ta những hiểu biết khoa học cần thiết.
Giáo sư vừa nói, vừa đưa tay chỉ lên tấm bản đồ của vùng Lủng Seo, do ông mới phác họa:
– Chương trình của chúng ta sẽ chia làm hai đợt. Đợt thứ nhất là tìm hiểu về kiến tạo địa chất của vùng này và trên cơ sở đó, tiến hành đợt thứ hai, là tìm được mẫu quặng. Đồng thời, xác định được hàm lượng, trữ lượng và đặc điểm phân bố của vùng quặng. Tất nhiên, trong thực tế khảo sát sẽ còn nảy sinh những vấn đề mới. Các bạn cứ chủ động xử lý và cho tôi biết kết quả và những nhận xét của mình…
Sau khi giáo sư nói, họ ngồi quây lại và sôi nổi thảo luận. Kết thúc cuộc họp, giáo sư bỗng trở nên trầm lặng hơn. Ông thủ thỉ nói với các kỹ sư trẻ:
– Các bạn ạ! Nhiệm vụ của chúng ta sẽ rất nặng nề đấy. Chúng ta đang tiến hành một công việc có tầm quan trọng quốc gia. Hơn nữa, vùng Lủng Seo này lại nằm ở sát biên giới. Bởi vậy, chúng ta cần phải có tinh thần cảnh giác và sự thận trọng… Phải luôn luôn nhớ rằng: Quyền lợi của Tổ quốc đang trong tay chúng ta!
Một không khí trang nghiêm bao trùm lên chiếc lều nhỏ. Mỗi người biểu lộ sự xúc động của mình một cách khác nhau: Quốc Hưng ngẩng cao đầu và chăm chắm nhìn giáo sư – người thầy mà cậu vô cùng thán phục. Văn Nhạc trầm lặng. Còn Xuân Sáu thì bỗng gỡ chiếc kính cận xuống và lơ đãng xoay xoay nó trên tay…
Buổi họp kết thúc vào khoảng năm giờ chiều. Trong lúc Văn Nhạc và Quốc Hưng đang đi ra khỏi lều, giáo sư giơ tay ra hiệu cho Xuân Sáu ngồi lại:
– Lam Giang sắp có chuyến công tác vào thành phố Hồ Chí Minh, anh biết chưa?
– Dạ! – Xuân Sáu khẽ thưa bằng giọng miền Nam dịu dàng: – Lam Giang cũng đã cho cháu biết điều đó.
Giáo sư gật đầu:
– Ngày mai sẽ có một cán bộ của xã Tà Khay đến đây và sau đó sẽ quay trở về thị trấn H. Anh có cần nhắn gì, chắc là vẫn kịp đấy.
– Dạ! – Xuân Sáu nói nhỏ và bỗng đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên giáo sư nói với anh về con gái mình. Đó là một dấu hiệu tốt đẹp mà anh vẫn thầm mong ước.