Liên tưởng vụt đến, lóe sáng.
Quá khứ và hiện tại đã được chắp nối bằng sợi dây truyền thuyết, vừa được lấy ra khỏi đám bụi thời gian và tất cả bỗng hiện lên thật sinh động.
Có thể hình dung câu chuyện như sau:
Khi nghe tin bọn người Pháp mắt xanh đã về cắm lều ở bên kia dốc Cắm Tỷ, chàng trai Vàng A Lâu tin chắc rằng bọn chúng đến để tìm bắt họ. Anh chạy ra nương tìm Giàng Chư May và hai người trốn sâu vào rừng. Có lẽ, trong những ngày bọn địa chất người Pháp đi tìm quặng, A Lâu và Chư May đã phải lẩn trốn từ ngọn núi này qua ngọn núi khác. Cuối cùng, trong một trường hợp tình cờ nào đó, họ đã phải liều mạng chui vào trong hang đá ở chân núi Nhù để ẩn náu.
Bọn người kia cùng chui vào hang làm cho đôi trai gái ấy nghĩ rằng mình đã cùng đường. Họ rút sâu vào trong hang và tự vệ bằng mũi tên đầu bịt bạc, có tẩm thuốc độc của mình. Sau đó, họ rút lên ngách hang này và chết trong hõm đá. Vì sao họ chết? – Điều đó thật khó giải thích. Có thể họ đã chết vì đói, vì rét, hoặc đã bị chính nỗi sợ hãi của mình giết chết…
Còn “con ma tóc dài” mà anh thợ săn Thào Seo Tủa nhìn thấy, khi bị ép buộc phải đi vào trong hang, chính là Giàng Chư May đang chạy trốn với mái tóc dài của cô.