Câu chuyện về “con ma thằng Pháp” đã được cụ Thào Seo Páo kể lại trong bữa rượu.
Dạo đó là mùa hè năm 1952.
Những biến động của cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp, hầu như đã bị những bức tường đá cao vút của dãy Đá xanh, ngăn không cho vọng đến bản Phùng và cả vùng Lủng Seo. Bà con H’mông ở đây vẫn sáng đi nương, tối về dệt vải. Chiến tranh đã bỏ quên vùng Lủng Seo. Đôi khi cũng có những người lạ, khoác túi dết đi qua những ánh mắt nghi ngờ của người ở đây, làm cho họ không ở lại lâu được.
Nhưng rồi sự bình yên đó cũng bị phá vỡ.
Một buổi trưa, người H’mông ở bản Phùng truyền nhau cái tin dữ: Có ba người mắt xanh như mắt mèo rừng, cùng với một người Kinh đã đến cắm lều bên kia dốc Cắm Tỷ. Bọn chúng đều cầm những khẩu súng lạ!
Không ai dám đi xem lũ người đó. Đàn bà không dám đi nương, đàn ông không dám đi săn. Cả bản Phùng chỉ có một thợ săn dũng cảm tên là Thào Seo Tủa – con trai của cụ Thào Seo Páo là dám đi vào rừng săn lợn.
Thào Seo Tủa là một trong những thợ săn giỏi của vùng Lủng Seo. Không bao giờ anh đi vào rừng mà lại không có thứ mang về. Mặc cho bố và vợ là A Say đã hết sức can ngăn, Seo Tủa vẫn vác nỏ vào rừng. Điều bất hạnh quả nhiên đã xảy ra. Thào Seo Tủa đi lần ấy và không thấy trở về. Cả nhà chờ anh ba ngày, năm ngày, rồi nửa tháng. Ngày nào A Say cũng thắp hương. Cụ Thào Seo Páo thì nghiến răng chém ngập con dao vào vách! Một dự cảm về tai họa treo lơ lửng trên bản Phùng. Đàn bà không buồn dệt lanh, đàn ông suốt ngày ngồi bên vò rượu và uống ừng ực từng bát lớn…
Giữa lúc mọi hy vọng đã bắt đầu tiêu tan thì Seo Tủa đột ngột trở về, quần áo rách tả tơi và thân hình gầy xơ xác. Đúng như dự đoán của mọi người, Seo Tủa đã bị bọn “người mắt xanh” bắt giữ. Chúng bắt anh phải đi theo chúng, phải khiêng vác và cõng chúng qua suối giống như một con ngựa thồ. Nghe nói bọn chúng đang đi tìm cái “quặng”…
“Quặng” – Cái từ mới mẻ đó thốt ra trên miệng người H’mông, như một nỗi lo sợ, một dự báo điều đó. Trên thân thể Seo Tủa vẫn còn bầm tím những vết roi ngang dọc của bọn người mắt xanh ấy. Seo Tủa kể rằng: Sau khi đã lội chán chê qua nhiều khe, nhiều suối, bọn người đi tìm quặng ấy đã quay lại núi Nhù và định chui vào cái hang dưới chân núi.
Chúng bắt Seo Tủa đi trước. Còn tên lính người Kinh cầm súng đi sau cùng. Vào trong hang một quãng khá xa, bỗng Seo Tủa nhìn thấy một con ma tóc dài đang chạy phía trước! Anh vội lùi lại nhưng lập tức bị một báng súng thúc vào lưng. Trước mặt và sau lưng đều là cái chết, Seo Tủa liều mạng lao ngược trở ra. Đúng lúc đó, anh nghe thấy có tiếng rú hãi hùng của một thằng mắt xanh. Tiếp theo là những tiếng rú xen lẫn trong tiếng súng nổ đinh tai. Seo Tủa lao thẳng ra cửa và thoát khỏi cái hang khủng khiếp đó!
Nhiều năm trôi qua. Không ai còn thấy những thằng Pháp mắt xanh ấy nữa. Có lẽ, tất cả bọn chúng đều đã bị con ma tóc dài trong hang giết chết. Sau khi đã chết, những thằng Pháp mắt xanh ấy cũng trở thành ma! Chúng vẫn lang thang trong rừng để tìm quặng và để lại những vết giày “săng đá” với những hàng đinh nhọn, hằn sâu trên đất ướt. Hơn mười năm sau, trong một lần đi săn, Thào Seo Tủa đã gặp những “con ma mắt xanh” ấy và bị chúng giết chết. Dạo đó, A Say đang còn mang Seo Sình trong bụng. Thào Seo Tủa bị con ma bắt đi, không để lại một dấu vết. Seo Sình lớn lên, chỉ được biết bố mình qua lời kể của mẹ và của ông nội Thào Seo Páo.