Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
8

❊ ❊ ❊

Xe chúng tôi rẽ ở ngã tư trước đền Tsurugaoka Hachimangu*, bò lên dốc của con đường liên tỉnh chưa được bao lâu, xe liền ì lại. Có lẽ đống sách cũ chất đầy ắp ở khoang sau là nguyên nhân.

Chú Thích: Đền thờ Thần đạo lớn nhất thành phố Kamakura, nằm ngay trung tâm thành phố.

Chúng tôi đang trên đường về tiệm sách cũ Biblia sau khi mua bán xong xuôi.

Hoàng hôn mùa thu buông xuống, ngọn cây bạch quả tắm mình trong ánh chiều tà, lấp lánh dìu dịu.

“Về đến tiệm ta tạm dừng công việc nhé... Ngày mai hẵng sắp xếp sách...”

Shinokawa nói mà giọng lí nhí khó nghe. Từ lúc lên xe, giờ cô mới chịu mở miệng. Tôi đã bình tĩnh trở lại nhưng cô có vẻ không như thế. Mặt cô mãi mà vẫn đỏ ửng, cô cũng chẳng nói gì nhiều.

“Anh Daisuke về nhà thong thả nghỉ ngơi nhé. Mai mình bận rộn lắm đấy.”

“Ừ, tôi biết rồi... Hả?”

Trả lời xong, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Anh Daisuke? Nhìn sang ghế phụ lái, tôi thấy cô đang bụm miệng bằng cả hai tay.

“Tôi, tôi xin lỗi. Do Kosaka toàn gọi anh bằng tên nên tự dưng... tôi cũng lỡ miệng...”

“Có gì đâu mà ngại, cô cứ gọi tôi là Daisuke đi.”

Được gọi như vậy, trong lòng tôi thật sự rất vui. Có cảm giác tôi và cô đã thân thiết hơn một bậc vậy.

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ gọi như thế.”

Không ngờ cô gật đầu luôn.

“Daisuke... Daisuke...”

Cô thì thầm nhắc đi nhắc lại trong miệng như thể đang học thuộc lòng. Tôi chợt nhớ quả là trước đây cô từng nói đại ý là muốn thử gọi con trai bằng tên.

“Vậy tôi gọi cô là Shioriko có được không?”

Tôi cố nói câu này thật tự nhiên nhưng không rõ hiệu quả thực tế nghe thế nào. Cuối cùng chẳng thấy cô đáp lời. Nếu từ chối cũng phải báo một câu cho rành mạch, chứ im im thế này biết đường nào mà lần.

Chiếc xe chui qua hầm chống đá sạt lở rồi bắt đầu xuống dốc. Tôi thoáng liếc sang khuôn mặt trông nghiêng của cô thì thấy cô nhắm nghiền mắt, chân mày nhíu lại. Trông cô như đang cắn răng chịu đau hơn là đang giận dữ. Đã thế, hơi thở của cô rất khó nhọc.

“Shioriko ơi?”

Lúc xe dừng đèn đỏ ngay trước chùa Kencho, tôi cất tiếng.

“...Vâng.”

Cô cố hé mở đôi mắt sau cặp kính và khẽ khàng đáp lại. Vậy là đủ để kết luận rồi. Tôi rướn người, áp tay lên trán cô. Đúng như tôi nghĩ, vầng trán nóng bừng.

“Tay anh lạnh lạnh. Dễ chịu quá!”

Cô lúng búng không ra hơi trong miệng rồi khẽ mỉm cười. Hèn gì tôi cứ thấy cô là lạ. Trông cô hồng hào hơn bình thường, vào phòng mà vẫn không cởi áo khoác. Rồi cô phá giải bí ẩn về cuốn sách cũng lâu hơn mọi ngày. Hóa ra là vậy. Dù trong người không khỏe, cô vẫn cắn răng chịu đựng.

Đáng ghét!

Phải chi tôi phát hiện sớm hơn một chút.

Sang đèn xanh, tôi dồn lực nhấn ga.

Mặc dù hơi ngoài lề nhưng tôi xin được dừng câu chuyện một chút.

Kể từ phút giây rối ren đó, tôi gọi cô là Shioriko. Nên từ giờ trong câu chuyện này, chúng ta thống nhất sẽ gọi cô như thế.

Tiền sảnh của nhà chính nằm ở mặt bên kia tiệm sách cũ Biblia. Tôi dừng xe ở chỗ đậu, bước ra ngoài rồi vòng lại để mở cửa ghế phụ lái.

Shioriko run rẩy tháo dây an toàn, tựa lên nạng định bước xuống đất. Tôi đang nhìn theo cô mà lòng như lửa đốt thì đầu nạng bọc kim loại bị trượt khiến cô ngã chúi về phía trước.

“Á!”

Theo bản năng tôi vươn tay, kịp thời đỡ Shioriko lại trước khi cô ngã xuống đất. Cơ thể mềm mại nóng hầm hập phảng phất mùi hương da thịt.

“Không, không sao... Tôi đứng dậy được...”

Giọng nói như tiếng muỗi vo ve. Nhưng tôi đợi mãi mà chẳng thấy cô đứng dậy. Có vẻ cô chẳng còn chút sức lực nào nữa.

Tôi ngẩng đầu lên trời, đăm chiêu suy nghĩ. Chỉ còn một cách cuối cùng.

“Cô gắng chịu đựng nhé.”

Tôi vòng tay qua hai khoeo chân và lưng Shioriko, nhấc bổng cô lên rồi cứ thế từ từ chạy về phía tiền sảnh.

“Tôi có nặng lắm không?”

Cô khép hai tay lại.

“Đâu có! Không sao mà!”

Nói thật, tôi vội vội vàng vàng nên có kịp biết nặng hay nhẹ đâu. Tôi dùng chìa khóa lấy ra từ túi áo bludông cô đang mặc để mở cửa, trong nhà yên tĩnh, tịnh không một tiếng động. Có vẻ cô em gái ở chung chưa đi học về.

Shioriko yếu ớt cử động, tuột giày ra trước thềm. Tôi cởi giày mà như muốn đá tung chúng lên. Phòng ngủ của cô ở tầng hai. Tôi đi hết hành lang ngoằn ngoèo rồi nhìn lên cầu thang khá dốc. Ngộ nhỡ cô mà ngã xuống thì còn nghiêm trọng hơn.

“Nếu được, có thể nhờ anh cõng tôi lên không?”

Giọng cô khàn khàn do căng thẳng. Tôi tưởng cô sẽ lưỡng lự lắm, ai ngờ cô đã nghiêm túc quàng hai tay lên lưng tôi rồi. Cảm giác bờ ngực tròn đầy ngoài sức tưởng tượng nhấn vào mình khiến tôi giật thót, nhưng tôi vẫn gắng leo cầu thang thật thận trọng. Thân nhiệt và tiếng tim đập của cô đồng thời truyền qua tôi. Còn tôi thì gắng hết sức tập trung vào từng bước chân.

Vừa chú ý để không đụng vào đống sách chất chồng như núi, tôi vừa cõng Shioriko vào tận phòng ngủ trên tầng hai. Tôi để cô nằm xuống chiếc giường cạnh cửa sổ, cô vẫn nhắm nghiền mắt, thở khò khè một cách khó nhọc.

Chiếc áo bludông gắn cổ lông thú cài lên tận nút trên cùng. Ít nhất phải cởi áo khoác ra mới được. Tôi run run lấy tay mở nút áo. Dù biết đây là tình huống bất khả kháng, nhưng ai mà thấy cảnh này thì to chuyện mất...

“Anh làm gì đấy hả?”

Một giọng nói vang lên sau lưng. Quay phắt người lại, tôi trông thấy cô bé nữ sinh buộc tóc đuôi gà, mặc đồng phục áo vest màu xanh biển đang khoanh tay trước ngực đứng ở hành lang. Là Shinokawa Ayaka, em gái của Shioriko.

“Á, không phải... Bọn anh đi mua sách cũ, nhưng chị em lại bị sốt...”

Chưa kịp nghe hết câu, Ayaka đã biến sắc mặt. Cô bé khéo léo tránh đống sách và lao tới bên giường.

“Trời ơi! Biết ngay mà! Chị đợi em nhé!”

Hình như tôi không bị hiểu lầm thì phải. Cô bé lao vụt ra khỏi phòng, phóng xuống cầu thang, lúc quay lại, cô cầm theo túi chườm đá, khăn bông và bình nước trong tay.

Sau đó cô bé lôi từ trong tủ ra bộ quần áo ngủ và đồ lót rồi lần lượt quẳng lên giường. Tôi né mắt khỏi bộ đồ lót.

“Em đã bảo chị làm gì có sức mà đến tận nơi mua sách cơ chứ... Nào, chị há miệng ra đi!”

Cô bé thở dài đánh thượt rồi đưa cặp nhiệt độ vào miệng Shioriko. Điều này gần đây tôi mới phát hiện, nhưng có vẻ người lo lắng chuyện nhà cửa đa phần là Ayaka. Cô bé này làm gì cũng rất tháo vát.

“Cô ấy ốm đến vậy cơ à?”

“Dạ. Ban đầu chỉ bị cảm xoàng thôi... Nhưng chị em bảo phải chỉ dẫn công việc cho anh Gora nên cần chuẩn bị các thứ, em nghĩ một phần nguyên nhân là như thế. Nửa đêm nửa hôm cứ cặm cụi viết ghi nhớ. Nào là gặp khách hàng phải chào hỏi thế này, các bước thẩm định phải thế kia.”

Nghĩa là vì tôi mà cô ấy lao tâm khổ tứ. Hôm nay cách nói năng đối đáp của cô cũng lớp lang nghi thức hơn, phải chăng là muốn làm mẫu cho tôi xem?

Thì ra là thế!

Tôi cảm thấy bản thân thật đáng trách. Suốt cả ngày tôi đều không nhận ra điều gì cả, dù là về Shioriko hay Akiho.

“Thôi kệ, chị em vui là được rồi.”

Vừa nói, Ayaka vừa tuột nốt áo bludông khỏi cánh tay chị gái.

“Em bảo vui ấy hả?”

“Vâng. Giống y như học sinh tiểu chơi xa vậy đó.”

Ayaka thay quần áo ngủ cho Shioriko nên tôi ra ngoài.

Ngọn đèn treo trên trần nhà rọi sáng đống sách xếp chồng chất ở hành lang. Hình như loại sách có thay đổi so với lần trước lúc tôi lên đây. Hơn nữa, số lượng có tăng lên một chút. Cứ với cái đà này, chẳng chóng thì chầy, sách của Shioriko sẽ tràn xuống cầu thang mất thôi.

Bên ngoài cửa sổ trời đã tối om. Quả là một ngày dài. May thay bệnh cảm cúm của Shioriko không có gì ghê gớm. Tuy hơi lo lắng nhưng chắc tôi cứ thế này mà về nhà luôn thôi.

Tha thẩn nhìn khắp hành lang lần cuối, mắt tôi dừng lại ở chồng sách xếp trong góc tường. Trên cùng là phần gáy màu xám của một cuốn sách trông quen quen, cuốn Nhật ký Cra-cra của Sakaguchi Michiyo.

...Ủa?

Cuốn này lúc trước được bán ở bệ sách đồng giá. Ban đầu nó nằm trong bộ sưu tập cá nhân của Shioriko, nhưng cô bảo đọc mãi vẫn không thích nổi nên đã để ra tiệm.

Bất chợt, tôi cầm lên kiểm tra thử. Đúng là cuốn sách đó rồi. Như vậy tức là cô vẫn giữ lại cuốn sách mình không thích sao?

Tôi nghiêng đâu rồi để sách lại chỗ cũ. Bất chợt tôi trông thấy một phần bức tranh đặt trong khoảng hở giữa sách và tường. Tranh vẽ một con chim trắng trên nền núi sách. Cả bức tranh này nữa, tôi nhớ lúc trước đã từng trông thấy.

Cra-cra nghĩa là sẻ rừng. Tôi không biết con chim trong bức tranh có phải cra-cra không, nhưng từ lúc trông thấy nó ở đây, tôi cứ thắc mắc mãi không thôi. Rốt cuộc, các phần khác của bức tranh này vẽ cái gì? Tôi nghĩ mình có hơi tò mò một chút.

Tôi vươn tay ra, chộp lấy rìa bức tranh. Không hiểu tại sao, trong 6c tôi lúc đó lại vụt qua câu văn của Shiba Ryotaro nhìn thấy lúc trưa.

Tôi tuyệt nhiên không thích các nhân vật thám tử trong tiểu thuyết trinh thám. Bí mật của người khác mà cứ châu đầu bới móc cho bằng được là thế nào, tôi thật chẳng hiểu nổi căn nguyên của lòng nhiệt huyết ấy. Tôi cho rằng chính cái tật tọc mạch một cách bất thường của lũ thám tử mới nên trở thành đề tài của tiểu thuyết, hoặc có khi, đối tượng nghiên cứu của môn tâm thần học.

Trong một thoáng, tôi đã lưỡng lự. Nhưng tôi nào phải thám tử, mà cũng không biết thứ này có phải bí mật của người khác hay không. Có khi nó chỉ được để bừa ở đây chứ không chứa đựng ý nghĩa sâu xa gì. Ngó qua một chút chắc chẳng chết ai.

Tôi lôi nó ra từ khoảng hở giữa tường và chồng sách, hóa ra là tranh vẽ một thiếu nữ ngồi trên ghế. Xung quanh cô là hằng hà sa số sách chất chồng lên nhau. Con chim màu trắng đậu trên lưng ghế.

Cô gái có mái tóc dài đen nhánh để xõa, mặc áo trắng phối với váy dài, đang cúi đầu say sưa đọc sách. Cặp kính xếp trên đùi.

Shioriko sao...?

Người mẫu là cô thì phải. Không biết ai đã vẽ nên bức tranh nhưng quả là có tay nghề thật...

Ấy, khoan đã!

Nếu vậy thì đúng là kì lạ. Tranh vẽ bằng màu nước giờ đã bạc màu, tấm vải canvas cũng đã ố vàng. Không có chuyện mới vẽ cách đây vài năm được.

Gí sát mắt vào góc tranh vẫn không tìm ra tên bức tranh hay tác giả. Tôi bèn lật tấm vải bố xem thử thì thấy một dòng chữ nguệch ngoạc ghi bằng bút chì:

24.6.1980

Tôi há hốc miệng. Tính đến bây giờ là vừa đúng ba mươi năm. Không thể nào có chuyện đó. Tôi quan sát lại người con gái được vẽ trong tranh. Dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa, cũng chỉ có thể nghĩ Shioriko chính là người mẫu mà thôi.

Nhưng ba mươi năm trước, Shioriko đã ra đời đâu cơ chứ. Đây là một người khác.

Vậy rốt cuộc là tranh của ai?

Tay cầm bức tranh, tôi thất thần đứng nghệt mặt.

Chẳng có tiếng chim vẳng lại từ bất cứ nơi nào.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.