Nằm dưới hầm băng giá, thời gian đối với Weiss không phải trôi qua bình thường. Anh bị viêm phổi, nhưng lại kiên quyết từ chối không chịu vào quân y viện.
Anh nằm ở phòng mình trong doanh trại “Ban tham mưu Valia”, và anh dành cho mình sự nghỉ ngơi.
Landsdorff mấy lần đến thăm anh trong lúc đau yếu. Lần đầu tiên lão chỉ thận trọng muốn biết rõ Weiss đánh giá toàn bộ sự việc xảy ra như thế nào.
Lão lầu bầu điều gì đó về danh dự quân nhân. Lão nói rằng cái yếu đuối đáng buồn của Hakke là vết nhọ trên quân phục người tình báo, rằng “Titmouse” trước tỏ ra xuất sắc như thế mà hóa ra không có khả năng chịu đựng nổi phương pháp kiểm tra tế nhị nhất. Tất cả những chuyện đó thật rất không tốt, vì rằng các ngành SS và Gestapo sẽ cố gắng thổi phồng trường hợp này để gây chuyện không vui cho Canaris.
Nhưng Weiss chẳng phải lo lắng gì cả. Đã có lệnh phong cho anh cấp hiệu trung sĩ và tặng anh chữ thập sắt hạng nhì vì đã tham gia vào chiến dịch tiêu diệt quân đổ bộ của Liên Xô.
Như để bổ sung thêm, Landsdorff kể lại một đoạn giáo huấn qua thực tiễn chiến tranh thế giới thứ nhất, lúc mà một trong các nhân viên tình báo hồi đó do đại tá Walter Nicholas lãnh đạo, cũng như Weiss được tặng thưởng chữ thập sắt vì lòng dũng cảm và trung thành tuyệt đối với quốc xã.
Viên tình báo này đã bán cho vợ của một sĩ quan cao cấp Bộ tổng tham mưu địch những vật kỷ niệm làm bằng kim cương thật, nhưng lại nói là đồ giả. Sau đó nhân viên này đã giúp cho cơ quan phản gián của địch bắt anh ta, và trong người anh ta có tìm thấy bản danh sách những người đã mua hàng quý giá của anh ta.
Các sĩ quan kia cho chứng cớ nói rằng vợ họ đã mua đồ chơi trẻ con rẻ tiền này, rằng đó chỉ là một sự giả tạo đáng tiếc. Còn khi hội đồng khám nghiệm xác định đó là kim cương thật và có giá trị rất lớn thì số phận của các sĩ quan này được giải quyết xong.
- Vì vậy, - lão nói đầy ý nghĩa, - anh hùng, dũng cảm, tất cả những cái đó là chiến thắng ầm ỹ. Tôi là người theo các chiến dịch mê ly, lặng lẽ, nhưng gây nên một hoạt động có sức công phá lớn hơn là những cuộc ném bom trúng đích.
Weiss không hiểu nổi: Landsdorff muốn làm giảm bớt ý nghĩa “chiến công” của anh hay là định gây cho anh lòng mong muốn tìm kiếm cách áp dụng cho các lực lượng của mình theo đường lối hoạt động hoàn toàn khác.
Steinglitz thành thật phấn khởi trước kết quả của Weiss, cũng như Landsdorff, hắn hoài nghi phán đoán rằng trong nghề tình báo này sự dũng cảm thật như một cái gì giống sự anh dũng của người lính. Khen thưởng cho cấp thấp mà lại trả tiền cho cấp cao. Và hắn còn báo cho biết, theo ý muốn của tập đoàn tướng lĩnh Đức, Heydrich đã khôn khéo xúc phạm thống soái Blomberg bằng cách lén đưa cho quốc trưởng những bằng chứng chính xác nói rằng vợ Blomberg nguyên là một gái làm tiền.
- Đấy, những công việc như vậy, - Steinglitz nói, - tất nhiên là không được tặng thưởng. Nhưng được trả công. Và được nhận một món tiền mà chỉ cần một chiến dịch như vậy cũng đủ để đảm bảo tuổi già cho mình.
Weiss mỉm cười nói:
- Nhưng tôi còn chưa nghĩ đến tuổi già.
- Vô ích, - Steinglitz quở trách: - Tuổi trẻ, đó chỉ là phương tiện để đảm bảo tuổi già cho mình. Và chỉ có thế.
Với Dietrich, Weiss đối xử lạnh nhạt, kìm mình, dù sao anh cũng nhấn mạnh rằng không thể hòa giải với cái nhục mà hắn đã mang đến cho anh bằng cách thử thách qua đợt kiểm tra. Anh nhắc rằng trong câu chuyện học viên Phase về thực chất anh đã cứu Dietrich, và việc thử thách qua kiểm tra giải thích không gì khác rằng đó chỉ là lòng mong muốn của đại úy muốn trừ khử người chứng kiến cái nhục nghề nghiệp của đại úy.
Và anh kiên quyết tuyên bố rằng anh không muốn giữ mọi chuyện đó trong bí mật nữa.
Dietrich hoảng sợ.
Để kết luận, Weiss nói rằng anh coi Dietrich, người đã bày ra đợt kiểm tra khôn khéo này là thủ phạm chính trong cái chết nhục nhã của các nhân viên SS dũng cảm và binh sĩ của ban chỉ huy.
Điều đó có thể coi như một ám hại có định trước, và vì tội lỗi nghề nghiệp như thế, chắc rằng thống soái Himmler sẽ ra lệnh không phải bắn, mà là treo cổ nhục nhã. Và bây giờ Weiss đã cảm thấy mình đang ở địa vị của người đang che giấu một tội phạm.
Vì biết rõ mình có quan hệ với ai, Weiss báo trước cho Dietrich biết sau khi chịu đựng sự giảo quyệt của Dietrich bây giờ anh đã đảm bảo an toàn cho bản thân. Anh viết tất cả những điều này ra giấy và gửi cho một người bạn, người này trong trường hợp Weiss bị tai họa gì, sẽ ngay lập tức chuyển giấy tờ cho cơ quan SĐ.
Tất cả những điều đó Weiss chỉ nói thầm thì và Dietrich cũng đáp lại như vậy. Và cả hai cùng im lặng khi đĩa hát tiếp theo đặt lên máy hát đã chạy hết.
Dietrich thật thảm thương. Hắn còn hỏi Weiss cả vấn đề hắn có nên tự sát để cứu danh dự dòng họ hay không.
Nhưng rồi Weiss cũng nhanh chóng thấy chán ngấy vai trò kẻ nhẫn tâm, mà còn thật đáng ghét phải nhìn mãi cái bộ mặt ướt át, run cầm cập, bốc toàn mùi phấn thơm này.
Anh hách dịch nói:
- Thôi được. Nhưng xin ông hãy nhớ, ông Dietrich, ông nợ tôi tất cả, còn tôi không nợ gì ông. - Và anh độc địa báo trước: - Và nếu ông quên điều đó dù chỉ một phút, tôi sẽ không quên thi hành điều tôi đã nói với ông đâu.
Trước khi ban điều tra đến, Hakke bị giam trong hầm giam cá nhân thuộc doanh trại “Ban tham mưu Valia”.
Học viên bí danh “Phenicus” từ trại thực nghiệm đến hiện trường này theo lời giới thiệu của tù nhân số 710014 được Weiss kiểm tra qua Trung tâm.
Trong nhóm điện báo viên, người học viên mới này trội hẳn lên vì những kiến thức cá nhân và vì sự luyện tập rất xuất sắc. Sau khi Weiss nói qua với Dietrich rằng, rõ ràng “Phenicus” này là tay đáng được lựa chọn, thì anh hoàn toàn không ngạc nhiên khi chỉ mấy ngày sau “Phenicus” được đưa lên chức huấn luyện viên.
Có một điều Weiss không thể đánh giá được đó như là thái độ tự chủ nghiêm túc và quá tự trọng một cách kiêu hãnh kiểu sĩ quan Đại Đức, mà thậm chí phần nào kính trọng nữa. Bằng thái độ này, các đồng nghiệp của Weiss trong Cục tình báo đã lặng lẽ tiếp nhận sự thất bại thảm hại của quân đội quốc xã ở ngoại ô Moskva không một tên nào trong doanh trại “Ban tham mưu Valia” buông ra một lời về vấn đề này. Hình như, tất cả bọn chúng đều đua nhau trổ tài cao siêu về đóng kịch.
Nếu trước kia ở đây như có không khí nhường nhịn đoàn kết do sự khinh bỉ kẻ địch và niềm tin sắt đá vào việc hoàn thành nhanh chóng và thắng lợi chiến dịch phương Đông sinh ra, thì bây giờ không khí này bị thay thế bởi sự nghi ngờ tàn bạo, bởi kỷ luật dã man và tính thực hiện chính xác nhất mà bất kỳ sự sai trái nào xảy ra đều ngay lập tức bị trừng trị.
Phải, giả định trong các điều kiện này mà Weiss bắt đầu tiến lên theo bước thang nghề nghiệp ở Cục tình báo thì vị tất anh đã kịp đạt được gì.
Việc tuyển học viên cho các trường tình báo phá hoại lúc này tiến hành thành nhiều nấc với sự cẩn thận, tinh tế. Những kẻ được chọn phải qua đợt kiểm tra rất nham hiểm mà chỉ có bọn phản bội tồi tệ nhất mới chịu nổi, và không ít những người được các tổ chức hoạt động bí mật của trại đào tạo đã hy sinh trong các đợt kiểm tra này, chỉ vài người đạt được tới đích.
Chế độ trong các trường được tăng cường, một cách khắc nghiệt và chỉ cần vi phạm nhỏ bé nhất mọi nội quy, kỷ luật, mật hiệu đôi khi cũng bị xử bắn.
Nhưng địa vị của Weiss đã hoàn toàn khác với lúc đầu. Trong trường anh đã có riêng người của mình. Anh sắp xếp công tác của họ và họ chỉ huy nhau theo móc xích. Chỉ có một người trong số họ biết Weiss, nhận các chỉ thị của anh, còn đối với những người khác anh vẫn là kẻ thù, một tên Đức.
Steinglitz khi rẽ vào thăm Weiss trong lúc đau yếu đã bày tỏ giả thiết đen tối của hắn là hiện giờ Himmler và Heydrich định đổ hết nguyên nhân thất bại tạm thời ở mặt trận phương Đông cho Cục tình báo vì đã không biết tìm hiểu lực lượng có thực của kẻ địch. Mà Canaris thì vì không hiểu được mối nguy hiểm đang đe dọa mình nên vẫn hoàn toàn vô tâm lo tính mưu mô ngoại giao bí mật, vẫn liên lạc với bọn Anh. Nhưng bây giờ thì muộn rồi.
Nếu như trước khi quân quốc xã bị thất bại ở ngoại ô Moskva, Churchill còn giao động có nên ký hòa ước tay đôi với Đức không để tăng cường lực lượng tiếp tục chiến tranh với Bolshevik, thì bây giờ tất cả đã chấm dứt rồi.
- Chuyện vớ vẩn, - Weiss nói, - chỉ vì anh, bây giờ Weiss đã có quan hệ thân thiết với Steinglitz, bực mình về chuyện Berlin khước từ không sử dụng anh như một chuyên gia về các vấn đề phương Tây, mặc dù anh đã gửi đi không phải lần đầu đề nghị về vấn đề này.
- Thế làm sao mà tôi có thể không bực mình? - Steinglitz trở nên sôi nổi. - Tôi được biết các bạn cũ của tôi bây giờ đang lập công danh và kiếm ra tiền do từ lâu đã tham gia vào câu chuyện ầm ỹ này với người Anh.
- Đã được đào tạo thành các nhà ngoại giao rồi! - Weiss nhếch mép cười.
- Không, để mà làm gì! Vẫn đang làm theo nghề chuyên môn. Tiến hành theo dõi các bí mật, hoàn thành các sứ mệnh ngoại giao hay đóng vai trung gian trong các cuộc đàm phán. - Rồi hỏi: - Cậu còn nhớ cặp vợ chồng câm điếc chứ?
Weiss gật đầu.
- Ngay cả cặp tàn tật này cũng kiếm được không ít ở Thụy Sỹ. - Rồi nói thêm đầy ác ý: - Nhưng lại không được nhận tiền mặt.
- Vì sao?
- Người của Himmler đã khử chúng. - Thở dài. - Rõ ràng là thống soái không thích việc Canaris nhận được quá nhiều trong các cuộc đàm phán với người Anh.
- Nhưng quốc trưởng biết không? Vì đấy chính là sự phản bội.
- Cậu là thằng ngốc hay giả vờ đấy? - Steinglitz tức giận nói. - Cậu nghĩ sao, Hess nguyên là phó quốc trưởng thứ nhất, không có sự mong muốn của quốc trưởng đã nhảy dù lao sang người Anh chẳng cần cân nhắc gì cả. Mà mỗi người lính đều rõ, quốc trưởng đã bắt Guderian dừng lại trước Dunkirk chỉ là để ông ta không tiêu diệt sạch các quân đoàn viễn chinh Anh. Bọn Anh được khả năng lê gót qua vịnh Baltic về nước, cũng nhân đó để chính phủ Anh qua gương hành động thân thiện này của quốc trưởng mà nhận rõ rằng, vẫn có khả năng liên minh với chúng ta để chống kẻ thù chính là nước Nga. Thiên tài của quốc trưởng là ở chỗ đó. Còn việc bây giờ Himmler, Goering, Ribbentrop, Canaris của chúng ta và còn ai đó nữa, từng người một đeo đuổi người Anh thì như thế cũng không chống lại chính sách của quốc trưởng, mà phù hợp với các hy vọng của Người. Có điều là mỗi chúng ta phải lưu ý xem, làm thế nào tìm hiểu cặn kẽ hơn để biết các đối thủ của Người nói chuyện gì với người Anh. Và ở đây đối với một tình báo nhà nghề thực sự, cứ cho là như tôi chẳng hạn, có những khả năng tuyệt vời nhảy vào môi trường chính trị to lớn, và sẽ được nhận không phải sự khen thưởng mà là các “séc” tiền: ở bất kỳ nhà băng nào và lấy bất kỳ ngoại tệ nào…
Weiss hỏi xem số phận nhóm tình báo phá hoại trong đó có Gvozd ra sao.
Steinglitz nói rằng, mặc dù máy bay sau khi đưa được nhóm này sang hậu phương Liên Xô thì không trở về, và hai viên nhóm trưởng và điện báo viên hy sinh khi nhảy dù không gặp may, nhưng học viên trường Warsaw là Gvozd, điện báo viên đã chịu trách nhiệm chỉ huy ba tên còn sống sót. Gvozd truyền về những tin quý giá, và chỉ mới rồi nhóm này đã tiến hành một hoạt động phá hoại là phá đổ một đoàn tàu quân sự.
Với thái độ không hào hứng gì, Steinglitz đã báo cho Weiss biết hoạt động có kết quả của nhóm Gvozd. Cũng không phải đối với hắn đó chỉ là một sự kiện hoạt động gián điệp bình thường đơn giản nhất, cũng không phải vì gần đây hắn quá lo lắng. Hắn không yên tâm bởi ý nghĩ tại sao ngay từ tháng Sáu năm 1940 đô đốc Canaris đã ra lệnh thủ tiêu bản báo cáo ghi âm của hắn, của Steinglitz - về cái yếu đặc biệt của lực lượng vũ trang Anh - một điều hoàn toàn phù hợp với thực tế, và ra lệnh lập một báo cáo khác trong đó lực lượng quân Anh được khuếch trương một cách quá lừa bịp. Mà bởi vì Canaris có những tài liệu thống kê chính xác nhất về các lực lượng vũ trang Anh: nhân viên mật mã của sứ quán Mỹ ở London là Taylor Kent đã trao cho Cục tình báo Đức trên 1.500 bản tin mật mã thu vào băng ghi âm.
Nếu như có âm mưu chính trị gì đó ẩn nấp sau chuyện này thì Canaris phải trả công cho Steinglitz mới đúng. Mà cũng có thể Canaris đã buộc hắn viết báo cáo lừa bịp để sau đó “giữ chắc móc câu”? Nhưng để làm gì? Và nếu không thế thì mối nguy hiểm thường xuyên sẽ treo trên đầu Canaris, và Heydrich biết đô đốc đã đẩy điệp viên Gestapo vào vòng lệ thuộc cơ quan tình báo Anh. Và việc hắn hành động do không biết như thế không có liên quan đến ai cả.
Steinglitz bị dày vò bởi một hồi ức đáng xấu hổ. Qua một điệp viên của mình, hắn nhận được tin về vấn đề tháng Ba năm 1940 Goerdeler và Schacht sau khi gặp gỡ ở Thụy Sỹ với một nhân vật thân cận các chính phủ Anh, Pháp đã báo cáo cho hắn biết rằng, Hitler quyết định vượt qua Danzig và Warsaw sang phía Đông, và sẽ chiếm miền Ukraine đất đen cũng như các nguồn dầu lửa của Rumania và Caucasus.
Steinglitz cho rằng một tài liệu mới nhất vạch rõ tội lỗi hai nhân vật có địa vị cao trong ngành gián điệp phục vụ cho hai cường quốc khác đã rơi vào tay hắn. Và tài liệu này sẽ cho hắn khả năng nhảy vào các môi trường trước đây không đạt được.
Nhận được báo cáo này của Steinglitz, Canaris vò nhàu giấy và không thèm thủ tiêu trên chiếc đèn cồn mà quẳng vào sọt rác. Lão nói:
- Còn lại có những dấu vết gì? - Và nhìn chằm chằm vào tai Steinglitz. - Ông cho rằng… - Canaris sờ vào tai mình, nhếch mép cười, ấn ngón tay vào sọt rác: - Chúng đấy, những dấu vết của dollar của ông.
Chỉ mấy tháng sau Steinglitz mới rõ là bằng phương pháp này Goerdeler và Schacht theo nhiệm vụ quốc trưởng giao đã biết được Anh và Pháp có thái độ tốt với việc Đức xâm lược phương Đông.
Đó, tầng lớp cao cấp của gián điệp gồm những người thuộc các tầng lớp cầm quyền cao cấp quốc xã.
Còn Steinglitz chỉ là một tay thợ phụ của họ. Vì thế mà hắn không phấn khởi cả với điều là một trong các nhóm phá hoại quẳng vào nước Nga đang hoàn thành nhiệm vụ có kết quả. Đấy không phải là quy mô kia, không phải.
Tâm trạng bi quan cứ ám ảnh mãi Steinglitz.
Trong thời gian cuối này đại úy Gerd cũng bận túi bụi và lo lắng.
Vấn đề là ở chỗ hắn cùng bố vợ là hai người có cổ phần trong hội đấu giá “Dầu lửa Đức - Mỹ AG.” mà vốn của nó 95% thuộc công ty Mỹ “Standard Oil” đang cung cấp cho Đức một nửa số dầu cần thiết trong cả nước. Trước lúc nổ ra chiến tranh chỉ riêng loại xăng máy bay đã cung cấp với tổng giá trị 20 triệu dollar. Ngoài ra công ty này còn xây dựng ở Hamburg một nhà máy lọc dầu loại lớn nhất thế giới và đã đầu tư xây dựng các nhà máy chế tạo xăng tổng hợp.
Và ngay lập tức Gerd phải làm sáng tỏ, các công ty Mỹ sẽ đồng ý để lực lượng không quân Anh oanh tạc tài sản của chúng trên lãnh thổ Đức hay không, kể cả các xí nghiệp công nghiệp ô tô và xe tăng hiện chịu dưới sự kiểm soát tài chính của Pho và hãng “General Motors” hay là không đồng ý. Và nếu Mỹ đồng ý thì khi đó sẽ phải nghĩ ngay hùn tiền thưởng bảo hiểm của mình vào việc nào thì có lợi nhất. Thí dụ, vào ngành dầu lửa Caucasus hay Rumania. Rõ ràng dầu lửa Caucasus và có triển vọng hơn về mặt lợi nhuận cổ phần toàn diện. Nhưng ai sẽ thuyết phục được quốc trưởng tin rằng lúc này phá tan Moskva không quan trọng bằng chiếm lãnh thổ Ukraine và các vùng chứa dầu lửa Caucasus?
Giá như bây giờ được ở Berlin, nơi đẻ ra chính trị. Mà hắn, Gerd thì lại phải ngồi ở vùng cận Warsaw và đào tạo điệp viên để tung vào hậu phương Hồng quân trong lúc mà cái chủ yếu và quyết định hoàn toàn không phải ở đây.
Sau khi suy tính, Gerd bèn viết thư cho công tước Karl Edward Saxe-Coburg Gotha, công tước là cháu gọi nữ hoàng Victoria bằng bà, người mang chức công tước Albany của Anh và đồng thời là trung tướng SA. Gửi kèm theo thư là phiếu đệ trình. Gerd đề nghị công tước - trung tướng SA Karl Edward thân tình giúp đỡ: cho ý kiến tham khảo về mặt thương mại theo vấn đề đang làm công ty của Gerd lo lắng.
Lo lắng vì mọi công việc cực kỳ quan trọng này, đại úy Gerd có khuynh hướng là nên đầu tư vốn vào dầu lửa Caucasus… Và lo như là người Anh sẽ không quẳng điệp viên của họ đến đây để tiến hành phá hoại trong các vùng dầu lửa khi quân quốc xã tấn công vào Caucasus. Hắn nhớ rõ là ngay trước khi ký kết hợp đồng với Rumania, Cục tình báo đã cử các nhóm đặc biệt đến những vùng có dầu lửa của Rumania để bảo vệ các xí nghiệp khai thác khỏi bị Anh phá hoại.
Và bây giờ Gerd đã bắt đầu suy nghĩ cẩn thận xem hắn có nên khuyên bọn chỉ huy Cục tình báo nghiêng về ý nghĩ tung các nhóm tương tự sang cả vùng Caucasus hay không để trước khi chiếm được các vùng chứa dầu lửa đã bảo đảm an toàn cho các miền này khỏi hoạt động phá hoại của đối phương.
Gerd bị thu hút bởi các suy tính chiến thuật cao siêu này đến nỗi mọi việc quản lý trường bắn hoàn toàn đặt vào Steinglitz bằng cách hứa với thiếu tá rằng vì sự giúp đỡ này hắn sẽ trả một chức gì đó khá giả trong công ty của bố vợ hắn sau khi kết thúc chiến tranh.
Toàn bộ việc này Steinglitz cởi mở kể lại với Weiss.
Bản tin về toàn bộ suy tính của Gerd cũng được Weiss truyền về Trung tâm.