SubhumanHạ đẳng
Một mình với đám chiến tích, y thấy mình thật toàn vẹn. Chúng là bằng chứng cho sự siêu việt của y, cho cái khả năng kinh ngạc đã giúp y lèo lái qua đám cảnh sát khỉ đột và đám đông như cừu để lấy những gì y muốn, như thể y là một vị á thần.
Đương nhiên đám chiến tích còn có một tác dụng khác.
Y chưa bao giờ có hứng dục khi đang giết chóc. Lúc tính toán trước khi ra tay thì có đấy; đôi khi y như phát cuồng trong cơn thủ dâm – chỉ cần nghĩ đến những việc sẽ làm rồi điều chỉnh, sắp xếp chúng trong đầu. Sau khi đã ra tay, chẳng hạn như lúc này, cầm trong tay cái vú teo tóp, dai như cao su, lành lạnh đã cắt từ thân trên của Kelsey – cái vú đã bắt đầu sần như da thuộc vì cứ liên tục tiếp xúc với không khí bên ngoài tủ lạnh – y thấy dễ dàng hứng dục. Ngay lúc này đây y dựng đứng như cột cờ.
Y cất ngón tay của ả mới vào trong hộp đá. Y lấy một ngón ra, đặt lên môi, rồi cắn nó, thật mạnh. Y mường tượng ra ả vẫn còn dính vào đó, gào thét đau đớn… Một tay y lần mò…
Xong việc, y cất hết trở lại vào tủ lạnh, đóng cửa, khẽ đập tay lên đó, cười đắc chí với chính mình. Rồi sẽ sớm có thêm hàng trong đó. Ả Thư Ký đâu có nhỏ nhắn gì: y đoán ả chừng một mét bảy đến bảy hai.
Một vấn đề nho nhỏ… y không biết ả đang ở đâu. Y đã bị mất dấu. Sáng hôm nay ả không đến văn phòng. Y đã đến trường LSE, đã thấy đĩ con tóc bạch kim, nhưng không thấy tăm hơi Ả Thư Ký đâu cả. Y đã tìm trong quán the Court; y còn kiểm tra cả quán Tottenham. Nhưng đây chỉ là trở ngại tạm thời. Kiểu gì y cũng sẽ đánh hơi ra ả. Sáng mai y sẽ lại bám theo ả ở ga West Ealing, nếu phải làm thế.
Y pha một ly cà phê, đổ vào đó một lóng whisky từ chai rượu đã mấy tháng. Cái xó xỉnh này, nơi y giấu các món bảo bối, chốn trú mình linh thiêng của y, gần như không có món gì khác: một cái ấm đun nước, vài cái tách mẻ, tủ lạnh – ban thờ nghề nghiệp của y – một tấm nệm cũ để nằm ngủ và ổ sạc iPod. Món đó thật quan trọng. Nó đã trở thành một phần nghi thức với y.
Lần đầu tiên nghe, y đã nghĩ đám này hát hò chẳng ra gì, nhưng càng muốn trừng trị Strike, y càng thích nhạc của chúng. Y thích nghe qua tai nghe khi bám theo Ả Thư Ký, khi lau rửa dao. Giờ đây thứ nhạc đó đã trở nên thiêng liêng với y. Một số lời bài hát in sâu vào tâm trí y như những phần của thánh lễ. Càng nghe, y càng thấy mình hiểu chúng.
Khi đối mặt với lưỡi dao, đàn bà chỉ còn là những gì căn cơ nhất. Chúng như được nỗi sợ hãi gột rửa sạch sẽ. Khi van xin nài nỉ tha mạng, ở chúng có một sự thuần khiết nào đó. Bọn Cult (như cách y gọi ban nhạc) dường như hiểu được điều đó. Chúng hiểu được.
Y đặt iPod xuống ổ sạc, chọn lấy bài yêu thích nhất, Dr. Music Rồi y tiến ra bồn rửa, với tấm gương cạo râu nứt gãy, dao cạo và kéo để sẵn đó: tất cả những món đồ nghề mà một người đàn ông cần để hoàn toàn hóa thân.
Từ chiếc loa đơn trên ổ sạc, Eric Bloom hát:
Girl donot stop that screamin
You’re sounding so sincere…Này gái đừng thôi gào thét
Giọng ngươi thật lòng quá đỗi…