Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

I have this feeling that

my luck is none too good…Tôi cảm thấy vận rủi đang tới…

Blue Öyster Cult,

Black Blade

Sáng thứ Năm, khi chuông báo thức réo gọi, Strike vươn cánh tay bệ vệ tắt chuông, mạnh tay đến nỗi cái đồng hồ cũ kỹ lăn lông lốc từ tủ đầu giường xuống sàn nhà. Nheo mắt, hắn đành chấp nhận rằng ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa mỏng dường như đã xác nhận lại tiếng chuông báo thức thô lỗ đó. Hắn chỉ chực trở mình, chìm lại vào giấc ngủ. Strike nằm im, cánh tay đặt lên mắt thêm vài giây nữa, như muốn chặn bước ngày mới, rồi với một tiếng thở dài xen lẫn rên rỉ, hắn tung chăn ra. Khi chụp lấy nắm cửa phòng tắm liền sau đó, hắn nhận ra trong vòng năm ngày qua mỗi đêm hắn chỉ ngủ chừng ba tiếng.

Như Robin đã dự đoán, cho cô nghỉ cũng có nghĩa là hắn phải chọn giữa bám đuôi Bạch Kim hay Bố Già Chập Mạch. Sau khi chứng kiến màn đón đường con cái của ông ta, thấy cảnh đám trẻ khóc ré sợ hãi, Strike quyết định hắn phải ưu tiên cho Bố Già Chập Mạch lúc này. Mặc cho Bạch Kim đi về một cõi không ai theo dõi, trong tuần đó phần lớn thời gian hắn lén lút chụp ảnh ông bố khoái rình rập, chụp hết hình này tới hình kia cảnh ông ta rình mò con cái, chỉ chực người mẹ không có mặt để xáp lại gần.

Khi không bám đuôi Bố Già Chập Mạch, Strike bận rộn theo đuổi những hướng điều tra riêng. Hắn thấy cảnh sát làm việc quá chậm chạp, vậy là, mặc dù vẫn không có tí ti bằng chứng nào cho thấy Brockbank, Laing hay Whittaker có liên quan gì đến cái chết của Kelsey Platt, Strike dành trọn gần như mỗi giờ trống trong năm ngày qua điều tra liên tục không ngừng nghỉ, y như hồi tại ngũ.

Đứng thăng bằng trên cái chân duy nhất, hắn vặn nút vòi tắm theo chiều kim đồng hồ, để dòng nước lạnh buốt tuôn xối xả cho tỉnh ngủ, làm dịu mát cặp mắt húp. Dòng nước lạnh khiến ngực, cánh tay và chân hắn nổi da gà dưới lớp lông sẫm. Ưu điểm duy nhất của cái phòng tắm nhỏ xíu này là nếu trượt chân, hắn cũng không có chỗ để té ngã. Khi đã sạch sẽ, hắn nhảy lò cò ra phòng ngủ, lấy khăn bông lau sơ mình mẩy rồi bật ti-vi lên.

Ngày mai là đám cưới Hoàng gia nên kênh nào cũng chỉ nói mỗi chuyện cưới xin. Trong khi hắn đeo chân giả, thay áo, uống trà và ăn bánh mì nướng, các phát thanh viên và bình luận viên liên tục phấn khích tường thuật cảnh bà con đã ngồi sẵn trong lều dựng dọc đường đi và bên ngoài tu viện Westminster, rồi cả con số khách du lịch đổ về London để chứng kiến lễ cưới. Strike tắt ti-vi, đi xuống văn phòng, vừa ngáp sái quai hàm vừa tự hỏi những ồn ào cưới xin này sẽ khiến Robin thấy sao. Hắn vẫn chưa gặp cô từ hôm thứ Sáu tuần trước, tức hôm tấm thiệp Jack Vettriano kèm món quà nhỏ gớm ghiếc bất ngờ xuất hiện.

Mặc dù vừa mới uống xong một tách trà tướng ở trên gác, Strike tự động bật ấm đun khi vừa vào văn phòng, rồi hắn đặt lên bàn Robin danh sách các tụ điểm thoát y, nhảy khiêu dâm và mát-xa đã thu thập được trong mấy giờ rảnh rỗi. Khi Robin đến, hắn định sẽ nhờ cô tiếp tục tìm kiếm, gọi điện cho tất cả những tụ điểm tìm được ở Shoreditch, một nhiệm vụ mà cô có thể ngồi nhà làm an toàn. Nếu được, hắn đã gởi thẳng cô về Masham với mẹ. Hình ảnh gương mặt trắng bệch của Robin đã ám ảnh hắn suốt tuần.

Cố nén cái ngáp khủng thứ hai, hắn ngồi phịch xuống bàn Robin, kiểm tra email. Mặc dù đã định khi cô đến sẽ yêu cầu cô đi về nhà lại, hắn vẫn rất trông gặp cô. Hắn nhớ sự hiện diện của cô trong văn phòng, nhớ lòng nhiệt tình, thái độ lạc quan, sự tử tế tự nhiên không gượng ép nơi Robin, và hắn muốn báo với cô những tiến triển ít ỏi sau mấy ngày miệt mài điều tra ba kẻ đang làm hắn bận trí.

Tính đến giờ hắn đã trực ở Catford tổng cộng gần mười hai tiếng đồng hồ, quan sát Whittaker ra vào căn hộ phía bên trên hàng khoai tây chiên, ở ngay con đường đi bộ nhộn nhịp sau lưng Nhà Hát Catford. Chạy quanh nhà hát là hàng cá, cửa hàng bán tóc giả, quán cà phê và lò bánh, tầng trên mỗi gian đều có một căn hộ với ba cửa sổ vòm xếp theo hình tam giác. Tấm màn cửa mỏng ở căn hộ mà Whittaker đang sống – theo lời Shanker, lúc nào cũng kéo lại. Ban ngày, các sạp hàng chợ lấp đầy con đường, Strike tha hồ ẩn nấp. Mùi trầm hương từ hàng bán bùa chiêm bao trộn lẫn với mùi cá tươi ướp đá gần đó cứ xộc vào mũi hắn, cho đến khi hắn không còn để ý nữa.

Ba buổi tối Strike đã đứng quan sát ngay cửa sau nhà hát, đối diện căn hộ, nhưng chẳng thấy gì ngoài những hình bóng di chuyển đằng sau rèm cửa căn hộ. Thế rồi, tối thứ Tư, cánh cửa cạnh hàng khoai tây chiên mở ra, một thiếu nữ gầy gò xuất hiện.

Mái tóc sẫm màu, bết bát cột túm lại sau gương mặt gãy, kiểu mặt thỏ. Nước da vàng vọt xanh xao như người bị lao phổi. Cô ta mặc áo ngắn hở bụng, áo khoác vải mềm màu xám có khóa kéo đằng trước, quần mỏng bó sát khiến cặp chân gầy gò trông như cây cọ chùi tẩu thuốc. Hai tay bắt chéo nhau trước thân mình gầy gò, cô ta bước vào hàng khoai chiên, dựa người đẩy cửa mở, rồi gần như ngã vào nương theo đó. Strike vội vã chạy sang đường, nhanh đến nỗi vừa bắt kịp cánh cửa đang bung ngược đóng lại, hắn đứng xếp hàng ngay sau cô gái.

Khi đến lượt, người đàn ông sau quầy gọi cô ta bằng tên.

“Khỏe không, Stephanie?”

“Khỏe,” cô đáp thầm thì. “Cho hai lon cô-ca.”

Cô ta xỏ lỗ từ tai, mũi đến môi. Sau khi đếm tiền xu trả, Stephanie ra về, đầu cúi xuống, không nhìn Strike.

Hắn quay lại bệ cửa tối ở phía bên kia đường, vừa ăn khoai mới mua, vừa dõi mắt lên cửa sổ sáng đèn ngay trên hàng khoai. Chuyện cô ta mua hai lon cô-ca gợi ý Whittaker đang ở đó, có lẽ đang nằm tồng ngồng trên một tấm nệm, như thời niên thiếu Strike vẫn thường thấy gã. Strike cứ nghĩ mình đã nguôi ngoai, nhưng khi đứng xếp hàng, cái ý thức rằng hắn có lẽ chỉ cách gã vài bước chân, có lẽ chỉ cách nhau qua tấm vách gỗ mỏng và trần thạch cao – cảm giác đó khiến hắn muốn sôi máu. Hắn lì lợm quan sát căn hộ cho đến khi đèn đóm trong cửa sổ tắt hẳn, chừng một giờ sáng, nhưng vẫn chẳng có tăm hơi của Whittaker.

Với Laing cũng chẳng khá hơn. Google Street View gợi ý rằng cái ban công mà Laing tóc đỏ đứng chụp tấm hình đăng trên JustGiving là của một căn hộ ở Wollaston Close, một khu chung cư thấp tầng, bệ rạc, chỉ cách khu Strata một quãng ngắn. Danh bạ điện thoại và danh sách cử tri của khu đó không có tăm hơi Laing, nhưng Strike vẫn hi vọng rằng biết đâu gã ăn nhờ ở đậu người nào ở đó, hoặc thuê nhà nhưng không đăng ký số điện thoại cố định. Strike dành hàng giờ tối thứ Ba theo dõi khu chung cư, mang theo cả một cặp ống nhòm nhìn ban đêm để nhìn xuyên qua cửa sổ không treo rèm khi màn đêm buông xuống, nhưng hắn không hề thấy dấu hiệu cho thấy gã người Scot ra vào hay đi lại bên trong bất kỳ căn hộ nào. Không muốn Laing biết mình đang đi tìm gã, Strike quyết định sẽ không gõ cửa từng nhà hỏi thăm. Ban ngày, hắn lảng vảng gần cổng vòm gạch của cây cầu đường sắt cạnh đó, bên trong được xây thành những không gian như đường hầm. Tại đó là những hàng quán nhỏ: một quán cà phê Ecuador, một hiệu cắt tóc. Lặng lẽ ăn uống giữa dân Nam Mỹ vui nhộn, Strike càng nổi bật vì không nói năng gì, mặt mày ủ rũ.

Cái ngáp tiếp theo của Strike trở thành tiếng rên mệt mỗi khi hắn duỗi người trên ghế của Robin, vậy nên hắn không nghe được tiếng bước chân loang choang trên cầu thang bên ngoài. Đến lúc hắn nhận ra có người đang đến và xem đồng hồ – còn quá sớm, Robin đã nói với hắn rằng tàu của mẹ cô mười một giờ mới khởi hành - một bóng người nhấp nhô bên ngoài cửa kính mờ. Một tiếng gõ cửa, Strike kinh ngạc khi thấy Mọc Sừng Kinh Niên bước vào văn phòng.

Là doanh nhân tuổi trung niên phốp pháp, ông ta thật ra giàu có hơn cái vẻ ngoài tầm thường, bệ rạc của mình. Gương mặt vốn rất dễ quên, không đẹp trai cũng không thân thiện, ngày hôm nay lại cau có đầy lo âu.

“Cổ bỏ tui rồi,” ông ta nói thẳng với Strike, không cần mở bài.

Mọc Sừng Kinh Niên thả người xuống cái xô-pha giả da, tiếng đánh rắm bật ra, khiến ông ta ngớ ra một hồi; lần ngạc nhiên thứ hai trong ngày, Strike đoán. Hẳn ông ta sốc lắm khi bị đá, bởi Mọc Sừng Kinh Niên vốn chuyên sưu tầm bằng chứng phản bội và trưng ra cho các người đẹp tóc vàng thấy, rồi tuyên bố cắt đứt quan hệ. Càng biết ông khách hàng này, Strike càng hiểu rằng, với Mọc Sừng Kinh Niên, hành động đó như một thứ đỉnh điểm khoái cảm tình dục. Người đàn ông này là một tập hợp kỳ khôi giữa bạo dâm, thị dâm và ám ảnh kiểm soát.

“Thật sao?” Strike nói, đứng dậy, tiến về phía ấm đun nước; hắn cần nạp caffeine ngay. “Chúng tôi theo dõi cô ấy rất sát sao, không hề có gì cho thấy có người nào khác.”

Thực tế là nguyên một tuần hắn chẳng làm gì với Bạch Kim, trừ việc nhận điện thoại từ Quạ Đen, vài cuộc hắn còn cho thẳng vào hộp thư thoại khi bận bám đuôi Bố Già Chập Mạch. Giờ đây hắn tự hỏi không biết mình đã bỏ sót tin nhắn nào chăng. Hắn cầu Trời khấn Phật rằng Raven chưa hề báo cho hắn biết một đại gia khác đã xuất hiện, sẵn lòng gánh vác chi phí sách vở cho Bạch Kim để đổi lấy đặc ân đặc quyền. Nếu có chuyện đó thật, hắn sẽ phải nói lời vĩnh biệt với tiền tươi của Mọc Sừng.

“Tại sao cổ đá tui?” Mọc Sừng hỏi.

Vì ông là cái đồ quái chiêu dị hợm chứ sao nữa.

“Tôi không thể thề thốt rằng hoàn toàn không có người thứ ba,” Strike nói, cẩn thận lựa lời, tay rót cà phê hòa tan vào tách. “Tôi chỉ nói rằng nếu có thì quả thật cô ấy đã vô cùng khéo. Tụi tôi đã theo nhất cử nhất động của cô ấy,” hắn phía. “Uống cà phê không?”

“Tôi tưởng anh là tay cừ nhất rồi,” Mọc Sừng lầm bẩm. “Không, tôi không uống cà phê hòa tan.”

Điện thoại di động của Strike đổ chuông. Hắn rút máy ra, xem ai gọi.

“Xin lỗi, tôi phải nghe cú này,” hắn nói với ông khách hàng bực bội, rồi đi nghe điện thoại.

“A lô, Wardle hả.”

“Loại Malley ra rồi,” Wardle đáp.

Hẳn Strike đã vô cùng mệt mỏi, bởi những tiếng đó gần như không có nghĩa lý gì với hắn trong một hai giây đầu tiên. Thế rồi hắn nhận ra Wardle đang nói đến tay giang hồ, có thành tích chặt của quý kẻ thù, chính là kẻ mà Wardle từng đinh ninh là tác giả của cái chân.

“Digger… à,” Strike nói, ra vẻ quan tâm. “Vậy loại hắn ta rồi sao?”

“Không thể là hắn ta được. Lúc cô ta bị giết hắn còn ở Tây Ban Nha.”

“Tây Ban Nha,” Strike lặp lại.

Mọc Sừng Kinh Niên gõ mấy ngón tay chuối mắn trên tay tựa ghế xô-pha.

“Ừ,” Wardle đáp, “tận Menorca chết dịch.”

Strike làm một hơi cà phê, đậm đặc như thể vừa đổ nước nóng vào cả lọ cà phê bột. Một cơn đau đầu dần nổi lên trong sọ hắn. Hắn hiếm khi bị đau đầu.

“Nhưng có tiến triển với hai người mà tôi đã đưa hình cho anh xem,” Wardle kể. “Một nam một nữ đăng bài lên trang mạng bịnh hoạn, chỗ Kelsey lên hỏi chuyện anh đó.”

Strike lờ mờ nhớ lại mấy tấm hình Wardle đưa cho hắn xem: một thanh niên mắt lệch và một phụ nữ tóc đen đeo kính.

“Tụi tôi thẩm vấn cả hai, đều chưa từng gặp cô ta; nói là chỉ có liên hệ qua mạng. Với lại, tay đó có chứng cứ ngoại phạm rành rành, đúng hôm cô ta chết thì làm hai ca ở siêu thị Asda – trên Leeds. Tụi tôi đã xác minh rồi.

“Nhưng mà,” Wardle tiếp, và Strike thấy rõ là anh chàng đang dẫn dắt đến tình tiết tự cho là hấp dẫn, “có một tay trên diễn đàn, tự xưng là ‘Devotee’, tay này làm cả đám sợ hết hồn. Tay này khoái mấy người khuyết chi. Thích hỏi đàn bà con gái là ưa bị chặt khúc nào, nghe đâu còn có gặp vài người nữa. Gần đây lại có vẻ im hơi lặng tiếng. Tụi tôi đang cố truy cho ra.”

“À há,” Strike đáp, thấy Mọc Sừng càng lúc càng bực ra mặt. “Nghe có lý.”

“Ừ, với tôi cũng chưa quên lá thư mà anh nhận được từ thằng cha thích mỏm chân cụt của anh,” Wardle tiếp. “Tụi tôi cũng đang điều tra tay đó.”

“Tuyệt vời,” Strike nói, gần như không để ý mình nói gì, nhưng đưa một bàn tay lên ra dấu với Mọc Sừng rằng hắn sắp xong rồi – ông này vừa dợm đứng dậy khỏi xô-pha – “Nghe này, giờ tôi bận rồi Wardle. Có gì nói sau nhé.”

Khi Wardle đã dập máy, Strike cố xoa dịu Mọc Sừng. Trong khi chờ đợi cú điện thoại chấm dứt, ông ta đã kịp nuôi một cơn giận dữ yếu ớt. Strike không dám hỏi vậy ra chính xác là ông ta nghĩ hắn có thể làm được gì để cứu vãn vụ bồ đá, hắn đâu có ngu mà bẻ cần câu cơm của mình. Nốc thứ cà phê đen như hắc ín trong cơn đau đầu đang dâng cao, cảm xúc chủ đạo của Strike lúc này là thứ ước muốn mãnh liệt, rằng hắn có thể đường hoàng mà nói Mọc Sừng phắn đi cho rồi.

“Vậy thì,” ông khách hàng lên tiếng, “anh định sẽ làm gì?”

Strike không chắc là Mọc Sừng đang nhờ hắn ép Bạch Kim quay về với mình, hay tiếp tục bám đuôi cô nàng khắp London trong hi vọng sẽ khám phá ra một cậu bạn trai nữa, hay hoàn lại thù lao cho ông ta. Trước khi hắn kịp trả lời, hắn nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang và vài giọng nữ. Mọc Sừng chưa kịp giật mình nhìn Strike ngơ ngác thì cánh cửa gương mở ra.

Robin có vẻ cao hơn Robin trong trí nhớ của hắn: cao hơn, xinh hơn và ngượng ngùng hơn. Sau lưng cô – nếu trong tình huống bình thường hắn hẳn sẽ rất quan tâm thích thú – là một phụ nữ chỉ có thể là mẹ cô. Mặc dù thấp hơn và đẫy người hơn, bà cũng có mái tóc vàng hung đỏ, cặp mắt xanh xám và vẻ lanh lợi hiền lành vốn đã rất quen thuộc với ông sếp của Robin.

“Tôi rất xin lỗi,” Robin nói, kịp thấy Mọc Sừng, đứng sững lại. “Để tụi tôi đợi dưới nhà, đi thôi mẹ…”

Ông khách hàng đau khổ đứng dậy, bực ra mặt.

“Không, không, không có sao,” ông ta nói. “Tôi không có hẹn trước. Để tôi đi. Vậy cho tôi xin hóa đơn cuối cùng, anh Strike.”

Ông ta đi ào ra khỏi văn phòng.

Một tiếng rưỡi sau đó, Robin và mẹ im lặng ngồi cạnh nhau khi taxi chạy về hướng ga King’s Cross, va-li của bà Linda lắc lư nhè nhẹ trên sàn xe.

Bà Linda đã nằng nặc muốn gặp Strike trước khi về Yorkshire.

‘Con làm cho anh ta hơn một năm rồi. Hẳn anh ta sẽ không ngại nếu mẹ tạt qua chào một tiếng? Mẹ muốn xem con làm việc ở đâu, ít ra khi con kể chuyện văn phòng mẹ cũng hình dung được…’

Robin cố từ chối, thấy ngượng trước ý tưởng giới thiệu mẹ với Strike. Hơi bị trẻ con, phi lý và ngớ ngẩn. Cô lo nhất là xuất hiện với mẹ kè kè một bên sẽ khiến Strike càng tin rằng cô quá bị chấn động, không thể làm vụ Kelsey được.

Giờ đây cô vô cùng hối tiếc vì đã tỏ ra quá kinh hãi khi tấm thiệp Vettriano xuất hiện. Đáng ra cô đừng để lộ chút xíu sợ hãi nào cả, nhất là sau khi đã kể cho hắn nghe vụ hiếp dâm. Hắn đã nói rằng không có gì thay đổi, nhưng cô biết quá rõ: cô đã có kinh nghiệm được nhiều người quan tâm khuyên nhủ đủ điều sau vụ đó.

Chiếc taxi chạy bon bon dọc đường vòng Inner Circle, Robin phải tự nhắc mình rằng đâu phải lỗi của mẹ cô mà hai người đụng đầu Mọc Sừng Kinh Niên. Đáng ra cô phải gọi cho Strike trước. Sự thật là cô đã hi vọng rằng Strike không có ở đó, hay vẫn còn ở trên gác, rằng cô có thể cho bà Linda xem văn phòng và tiễn bà đi mà không cần phải gặp Strike. Cô đã ngại rằng, nếu gọi điện trước, Strike sẽ nhất định ở đó sẵn đợi gặp mẹ cô, rất đúng bản chất nghịch ngợm tò mò của hắn.

Linda và Strike nói chuyện với nhau khi Robin đi pha trà, cố tình nhẹ tay hết sức. Cô chắc mẩm một trong những lý do mà bà Linda muốn gặp Strike chính là muốn đánh giá chính xác mức độ nồng ấm giữa hai người. Tiện cái là hôm nay Strike bộ dạng vô cùng thảm hại, trông cũng phải già hơn mười tuổi so với tuổi thật, mặt mày xanh xao, mắt trũng sâu, y như mỗi khi hắn làm việc quên cả ngủ. Đã thấy mặt Strike, ắt hẳn bà Linda khó mà thấy Robin có thể thầm thương trộm nhớ cái ông sếp này.

“Mẹ thích anh ta,” Linda lên tiếng khi tòa nhà gạch đỏ đồ sộ của ga St Pancras hiện ra trước mắt, “mà mẹ phải nói là, anh ta không đẹp trai, nhưng có gì đó đặc biệt.”

“Đúng rồi,” Robin lạnh lùng đáp. “Sarah Shadlock cũng nói y chang vậy.”

Ngay trước khi hai người rời văn phòng ra ga tàu, Strike đã xin gặp riêng cô năm phút trong văn phòng riêng. Trong đó, hắn đưa cho cô đoạn đầu của danh sách các tụ điểm mát-xa, thoát y và múa khiêu dâm ở Shoreditch rồi yêu cầu cô gọi hết những chỗ đó để tìm Noel Brockbank.

‘Càng suy nghĩ,’ Strike nói, ‘tôi càng cho rằng hắn vẫn đang làm công việc bảo kê gì đó. Chứ hắn còn làm gì được nữa, to xác, bị chấn thương não rồi tiền sử như vậy?’

Để phòng Linda đang lắng tai nghe, Strike bỏ qua chuyện hắn còn chắc chắn Brockbank vẫn làm việc trong ngành dịch vụ mát mẻ, nơi dễ dàng tiếp cận phụ nữ yếu đuối.

‘Được rồi,’ Robin đáp, đặt cái danh sách lại chỗ cũ trên bàn. ‘Tôi sẽ tiễn mẹ về rồi trở lại…’

‘Không, tôi muốn cô làm ở nhà luôn. Nhớ ghi lại danh sách cuộc gọi; tôi sẽ thanh toán cước điện thoại cho cô.’

Tấm poster của Destiny’s Child hiện lên trong tâm trí Robin.

‘Khi nào thì tôi trở lại văn phòng được?’

‘Để xem cô làm vụ này mất bao lâu,’ hắn nói. Đoán đúng suy nghĩ của cô, hắn thêm vào: ‘Nghe này, tôi nghĩ mình vừa mất Mọc Sừng Kinh Niên luôn rồi. Một mình tôi có thể bao được vụ Bố Già Chập Mạch…’

‘Còn Kelsey thì sao?’

‘Cô đang cố tìm Brockbank,’ hắn nói, chỉ tay lên danh sách trong tay cô. Rồi (đầu hắn đau như búa bổ, mặc dù Robin không hề biết), ‘Với lại, ngày mai mọi người nghỉ làm hết, lễ mà, đám cưới hoàng gia…’

Đã quá rõ: hắn muốn cô đi cho khuất mắt. Đã có sự thay đổi sau mấy ngày cô nghỉ làm. Có lẽ Strike đã nhớ ra rằng, dù gì đi nữa, cô vẫn chưa hề được đào tạo trong quân cảnh, chưa bao giờ thấy tay chân đứt rời trước khi có người gởi cái chân đến tận cửa, rằng, tóm lại, cô không phải là thể loại cộng sự có ích với hắn trong hoàn cảnh hiểm nghèo như thế này.

“Tôi vừa mới nghỉ năm ngày…”

“Trời đất ơi,” hắn nói, mất kiên nhẫn, “cô chỉ có lên danh sách rồi gọi điện thoại thôi, tại sao phải vào đây mới làm được?”

Cô chỉ có lên danh sách rồi gọi điện thoại thôi.

Robin nhớ lại cách Elin gọi mình là thư ký của Strike.

Ngồi trong taxi cùng mẹ, cơn giận dữ tức tối như dung nham núi lửa trào lên, cuốn phăng lý trí trong cô. Hắn từng gọi cô là cộng sự trước mặt Wardle, lúc hắn cần cô xem những tấm hình cái xác bị cắt rời. Thế nhưng, vẫn chưa có hợp đồng làm việc mới, chưa có thỏa thuận lại chính thức về mối quan hệ công việc giữa hai người. Cô đánh máy nhanh hơn Strike với những ngón tay lông lá to bè: cô xử lý phần lớn chứng từ và email. Cô cũng sắp xếp hầu hết hồ sơ sổ sách. Phải chăng, Robin nghĩ thầm, chính Strike đã nói với Elin rằng cô là thư ký của hắn. Phải chăng hai tiếng cộng sự kia chỉ là đầu môi chót lưỡi, nói để mà nói. Biết đâu (đến lúc này cô không buồn kiềm nén cơn giận nữa và cô ý thức được điều đó) Strike và Elin vẫn tám chuyện nhược điểm của cô mỗi khi thậm thụt đi ăn cùng nhau, tránh mặt ông chồng của Elin. Có lẽ hắn đã tâm sự với Elin rằng giờ đây hắn vô cùng hối tiếc đã nhận phụ nữ làm việc, dù gì cô ta cũng chỉ là nhân viên tạm thời lúc mới đến. Biết đâu hắn còn kể với Elin vụ hiếp dâm nữa.

Khi đó anh cùng khổ lắm, em biết mà.

Cô chỉ có lên danh sách rồi gọi điện thoại thôi.

Tại sao cô lại khóc? Những giọt nước mắt giận dữ và tức tối chầm chậm lăn xuống gương mặt Robin.

“Robin?” Linda hỏi.

“Không sao, không có gì hết,” Robin cáu kỉnh đáp, đưa cổ tay lên chặm dưới mắt.

Cô đã rất thèm đi làm lại sau năm ngày ở nhà với mẹ và Matthew, sau cảnh im lặng ba người trong không gian nhỏ xíu, sau những cuộc trò chuyện thì thầm giữa Linda với Matthew khi cô đi tắm – cô đoán vậy. Robin đã không thèm hỏi han gì. Cô không muốn lại bị trói buộc ở nhà nữa. Mặc dù phi lý, cô cảm thấy an toàn hơn khi ở ngay giữa London, khi phải để mắt trông chừng kẻ to xác đội mũ len – an toàn hơn hẳn khi phải ở trong căn hộ trên phố Hastings.

Cuối cùng xe dừng lại bên ngoài ga Kings Cross. Robin cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc, ý thức rõ bà Linda cứ liếc nhìn mình khi cả hai băng qua nhà ga đông đúc về phía sân ga. Cô và Matthew sẽ phải đối mặt nhau tối nay, với viễn cảnh câu chuyện cuối cùng dứt dạc đó. Cô từng không muốn bà Linda xuống thăm, vậy mà chuyện bà sắp ra về khiến Robin phải thừa nhận rằng cô đã thấy an ủi phần nào khi có mẹ bên cạnh, mà trước đó cô đã không nhận ra.

“Được rồi,” bà Linda lên tiếng sau khi đã cất va-li lên giá hành lý và trở lại sân ga với Robin vài phút cuối cùng. “Cái này là cho con.”

Bà đưa ra năm trăm bảng.

“Mẹ, con cầm sao được…”

“Được hết,” bà Linda đáp. “Hoặc để đóng tiền cọc nhà mới, hoặc mua một đôi Jimmy Choos diện đám cưới.”

Hai người đã đi ngắm hàng ở phố Bond hôm thứ Ba, thả sức ngắm nghía những món trang sức không tì vết, những chiếc túi xách đắt còn hơn xe hơi cũ, những bộ cánh hàng hiệu mà cả hai đều không thể với tới. Thật là ở tận đâu đâu so với những cửa hàng ở Harrogate. Robin thèm thuồng nhất khi nhìn cửa sổ trưng bày ở các hiệu giày. Matthew không thích cô mang giày cao; vậy nên cô từng bướng bỉnh tuyên bố muốn đi đôi mười hai phân.

“Con cầm sao được,” Robin lặp lại trong âm thanh vang vọng xôn xao trong nhà ga. Ba mẹ cô đã phải chịu một phần chi phí đám cưới anh Stephen cuối năm nay. Hai người đã trả một khoản tiền cọc đáng kể để đặt tiệc cưới cho cô, chính bữa tiệc cưới đã bị hoãn một lần; hai người còn mua áo cưới, trả tiền sửa áo, mất tiền cọc đặt xe cưới…

“Mẹ muốn con cầm,” bà Linda nghiêm nghị. “Hoặc là đầu tư cho cuộc đời độc thân hoặc là mua giày cưới.”

Cố nén nước mắt, Robin không nói gì.

“Ba mẹ luôn ủng hộ con, con quyết định sao cũng sẽ ủng hộ,” bà Linda tiếp, “nhưng mẹ muốn con tự hỏi mình vì sao con vẫn chưa nói với ai chuyện hủy hôn. Con không thể cứ chần chừ như vậy mãi. Không tốt cho cả hai. Cầm tiền đi. Rồi quyết định.”

Bà ôm chặt lấy Robin, hôn chỗ dưới tai cô rồi trở lên tàu. Robin cố mỉm cười khi vẫy tay tạm biệt, nhưng khi con tàu đã rời đi, mang theo mẹ cô về Masham, về với ba cô, với Rowntree con chó Labrador và với mọi thứ thân thương quen thuộc, Robin ngồi gục xuống băng ghế sắt lạnh, úp mặt vào bàn tay và lặng lẽ khóc trên nắm tiền bà Linda vừa cho.

“Vui lên đi cưng. Đời còn dài, trai còn nhiều.”

Cô ngước lên. Một người đàn ông vẻ lôi thôi lếch thếch đứng ngay trước mắt cô. Bụng hắn ta phệ ra trên thắt lưng, nụ cười vô cùng dung tục.

Robin chậm rãi đứng dậy. Cô cao bằng hắn ta. Mắt hai người gặp nhau.

“Biến đi,” cô nói.

Hắn ta chớp mắt. Nụ cười trở thành cái chau mặt. Khi cô sải bước đi, nhét tiền của bà Linda vào túi, cô nghe có tiếng gọi với theo nhưng cô không biết mà cũng không quan tâm hắn nói gì. Tự dưng cô thấy giận kinh khủng, giận những gã đàn ông hễ thấy đàn bà con gái thể hiện cảm xúc là xáp tới, những tay chuyên đong đưa ngực nghiếc phụ nữ – giả vờ đang xem kệ rượu; những kẻ luôn cho sự hiện diện của phái yếu là một lời mời mọc suồng sã.

Cơn thịnh nộ trong cô giờ đây bùng lên, nhắm đến cả Strike, kẻ đã gởi cô về nhà với Matthew vì giờ đây cô đã thành gánh nặng với hắn; kẻ thà đe dọa cơ ngơi mà cô đã góp tay gây dựng, thà tự mình làm hết, còn hơn phải để cô làm những việc cô vốn làm tốt, những việc đôi khi cô còn xuất sắc hơn hắn, chỉ vì trong mắt hắn cô vĩnh viễn mang vết thương ấy, chỉ vì cô đã từng xui xẻo đứng ở chân cầu thang không đúng lúc, từ bảy năm trước.

Vậy nên, được thôi, cô sẽ gọi điện cho mớ tụ điểm nhảy khiêu dâm và thoát y của hắn để tìm cho được gã khốn nạn ấy, kẻ dám gọi cô là bé, nhưng cô còn sẽ làm một việc khác nữa. Vậy mà cô đã cứ chờ đến văn phòng để kể cho Strike nghe, nhưng lu bu tiễn Linda ra ga, rồi sau khi hắn nói cô cứ ở nhà, cô chẳng còn bụng dạ nào mà kể.

Robin kéo dây thắt lưng áo khoác, rồi bước đi, chau mày, thấy chẳng phải áy náy gì khi tiếp tục đơn độc đuổi theo một manh mối, không hề cho Strike biết.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.