I never realized she was so undone.Ta nào biết nàng từng khổ đến thế.
Blue Öyster Cult,
Debbie Denises
Lyrics by Patti Smith
Robin đã quên lời hứa với Strike, rằng sẽ không bao giờ nán lại ngoài đường khi trời tối. Thực ra, cô còn gần như không nhận ra mặt trời đã lặn, cho đến khi thấy đèn xe vùn vụt lướt qua, cửa sổ hàng quán bắt đầu sáng lên. Hôm nay Bạch Kim đổi lịch trình. Thường thì giờ này cô nàng đã ở trong Spearmint Rhino được vài tiếng đồng hồ, ưỡn ẹo ngực trần mua vui cho đám đàn ông lạ mặt, chứ không phải rảo bước trên đường trong quần jeans, giầy bốt cao và áo khoác da lộn có tua rua. Có lẽ cô nàng đã đổi ca trực, nhưng kiểu gì thì cũng sẽ đến giờ vào ca quanh cây cột, để lại câu hỏi tối nay Robin sẽ đi đâu về đâu.
Điện thoại của cô cả ngày nay cứ rung lên trong túi. Matthew đã gởi hơn ba chục tin nhắn.
Mình phải nói chuyện.
Gọi anh đi, xin em.
Robin, mình sẽ không giải quyết được gì nếu em không chịu nói chuyện với anh.
Cả ngày trôi qua, cô vẫn im lặng, anh bắt đầu gọi điện thoại cho cô. Rồi giọng điệu tin nhắn của anh thay đổi.
Robin, em biết anh yêu em mà.
Anh ước gì việc đó chưa từng xảy ra. Anh ước gì mình có thể thay đổi được quá khứ, nhưng anh không thể.
Em là người anh yêu, Robin, đã luôn là thế và sẽ mãi là thế.
Cô không nhắn tin trả lời, không nhận cuộc gọi, cũng không gọi lại. Cô chỉ biết mình không thể quay về nhà, tối nay càng dứt khoát không. Còn ngày mai, ngày mốt, cô không biết. Cô đói bụng, mệt mỏi và chai sạn cảm xúc.
Đến cuối giờ chiều, Strike cũng trở nên phiền nhiễu như thế.
Cô ở đâu? Gọi tôi ngay.
Cô đã nhắn tin cho hắn, vì cô cũng không muốn đối diện với hắn lúc này.
Không nói được. Bạch Kim chưa đi làm.
Cô và Strike luôn giữ một khoảng cách cảm xúc nhất định, và cô e rằng nếu hắn tỏ ra tử tế với cô, cô sẽ bật khóc, sẽ để lộ ra sự yếu đuối mà hắn vốn coi thường ở một người trợ lý. Trong bối cảnh gần như không còn khách hàng nào, cộng thêm vụ chân cẳng, cô không thể cho Strike thêm một lý do để bắt cô phải ở nhà.
Hắn không thấy thỏa mãn với câu trả lời của cô.
Gọi tôi ngay.
Cô đã lờ đi tin nhắn đó, tính viện cớ không nhận được, vì đang đến gần tàu điện khi hắn gởi tin và sau đó không có sóng khi lên tàu với Bạch Kim về ga Tottenham Court Road. Khi ra khỏi ga tàu, Robin thấy có thêm một cuộc gọi nhỡ từ Strike, và một tin nhắn mới của Matthew.
Anh cần biết tối nay em về nhà không. Anh lo cho em muốn phát ốm. Nhắn tin cho anh để anh biết em còn sống, anh chỉ nhờ em có vậy.
“Ôi, đừng tự phỉnh mình chứ,” Robin lẩm bẩm. “Làm như tôi thèm tự tử vì anh không bằng.”
Một người đàn ông phục phịch trông là lạ quen quen mặc com-lê đi lướt qua Robin, trong ánh đèn dưới mái hiên hộp đêm Spearmint Rhino. Là Mọc Sừng Kinh Niên. Robin tự hỏi không biết mình có vừa tưởng tượng ra cái cười khẩy đắc chí trên mặt ông ta không.
Liệu ông ta có đi vào trong để xem cô bồ ưỡn ẹo mua vui cho những người đàn ông khác? Phải chăng ông ta thấy thích thú khi có người ghi lại đời sống tình dục của mình? Thực ra ông ta là cái thể loại dị hợm gì vậy?
Robin quay đi. Cô cần quyết định xem phải làm gì tối nay. Một người đàn ông cao lớn đội mũ len đang cãi cọ trên điện thoại trong ngõ tối cách đó chừng trăm mét.
Bạch Kim biến mất, Robin không còn mục đích gì nữa. Cô sẽ ngủ đâu tối nay? Khi cô đứng đó, lẩn chẩn; một đám thanh niên đi ngang qua, cố ý sáp lại gần, một đứa trong bọn còn đụng vào túi đi đường của cô. Robin ngửi được mùi nước hoa Lynx và mùi bia.
“Túi đựng đồ biểu diễn hả cưng?”
Cô biết mình đang đứng bên ngoài một hộp đêm nhảy khiêu dâm. Khi cô tự động quay về hướng văn phòng của Strike, điện thoại đổ chuông. Không suy nghĩ, cô nhận cuộc gọi.
“Cô ở đâu vậy hả?” Giọng Strike vang lên giận dữ bên tai cô.
Cô còn chưa kịp mừng thầm vì người gọi không phải là Matthew thì hắn đã tiếp:
“Cả ngày hôm nay tôi gọi cô suốt! Cô ở đâu vậy?”
“Trên phố Tottenham Court Road,” cô đáp, bước thật nhanh ra khỏi đám thanh niên đang chòng ghẹo. “Bạch Kim chỉ mới đi vào trong còn Mọc Sừng…”
“Tôi đã nói gì với cô, về chuyện không ở nán ngoài đường khi trời tối?”
“Có đèn sáng mà,” Robin đáp.
Cô cố nhớ xem gần đó có khách sạn bình dân Travelodge nào không. Cô cần một chỗ sạch sẽ và rẻ tiền. Phải rẻ tiền, vì cô đang rút tiền từ tài khoản chung; cô quyết tâm không tiêu hơn phần mình đã góp vào.
“Cô có sao không?” Strike hỏi, bớt hung hăng hơn một chút.
Cổ họng cô nghèn nghẹn.
“Ổn mà,” cô nói, cố tỏ ra thật mạnh mẽ. Cô đang cố tỏ ra chuyên nghiệp, như Strike muốn.
“Tôi vẫn còn ở văn phòng,” hắn nói. “Cô vừa nói đang ở trên phố Tottenham Court Road đúng không?”
“Tôi phải đi ngay, xin lỗi anh,” cô nói vội rồi lạnh lùng cúp máy.
Cô đã sợ mình sẽ òa khóc, đến nỗi phải dừng cuộc gọi. Cô nghĩ hắn gần như sắp hỏi cô ở đâu để tới gặp, và nếu hai người gặp nhau, cô sẽ kể hết cho hắn nghe, và cô không được làm thế.
Nước mắt đột nhiên tuôn chảy. Cô không còn ai khác. Đúng vậy! Cuối cùng cô cũng tự thừa nhận với mình. Những người cô và Matthew thường tụ tập ăn uống cuối tuần, những người cùng đi xem rugby: tất cả đều là bạn của Matthew, đồng nghiệp của Matthew, bạn học thời đại học của Matthew. Cô không có bạn bè gì riêng, trừ Strike ra.
“Lạy Chúa,” cô thốt lên, đưa tay áo khoác lên chùi mắt mũi.
“Ổn không cưng?” một gã vô gia cư sún răng gọi với từ khuôn cửa.
Cô không biết tại sao mình lại đến quán Tottenham, trừ chuyện nhân viên ở đó biết cô, nhà vệ sinh nữ ở đó quen thuộc với cô và đó là nơi Matthew chưa từng đến. Cô chỉ muốn ngồi một góc im lặng để tìm chỗ trọ rẻ tiền. Cô cũng thèm uống một ly, thật chẳng giống cô chút nào. Sau khi dấp nước lạnh lên mặt trong nhà vệ sinh, cô mua một ly vang đỏ, mang ra bàn rồi rút điện thoại ra lần nữa. Thêm một cuộc gọi nhỡ từ Strike.
Đàn ông ở quầy bar đang nhìn cô chằm chằm. Cô biết hiện giờ trông mình ra sao, mắt mũi giàn giụa, đơn độc, túi đi đường đặt cạnh bên. Thì biết làm sao giờ. Cô gõ lên điện thoại: Travelodge gần Tottenham Court Road rồi vừa đợi phản hồi chậm chạp, vừa uống ly vang, có lẽ là uống quá nhanh khi dạ dày vẫn trống. Không ăn sáng, không ăn trưa: cả ngày cô chỉ ăn túi khoai tây giòn và quả táo trong quán cà phê sinh viên nơi Bạch Kim ngồi học.
Có một khách sạn Travelodge ở High Holborn. Phải lấy chỗ đó thôi. Cô thấy bình tĩnh hơn một chút, sau khi biết được tối nay mình sẽ ở đâu. Cô không nhìn vào mắt bất cứ người đàn ông nào trong quán, cô đi mua ly vang thứ hai. Có lẽ cô phải gọi cho mẹ, tự dưng Robin nghĩ thế, nhưng viễn cảnh đó khiến cô muốn òa khóc trở lại. Cô không thể đối mặt với tình thương và cả sự thất vọng của bà Linda lúc này, vẫn còn sớm quá.
Một người to lớn đội mũ len bước vào quán, nhưng Robin còn bận tập trung vào tiền thối và ly rượu, quyết không để cho những kẻ đang chờ thời lởn vởn quanh quầy bar nghĩ rằng cô muốn có bầu bạn lúc này.
Ly rượu thứ hai khiến cô thấy thư thái hơn. Cô nhớ lại Strike đã từng say bí tỉ ở đây, ngay trong quán này, đến độ không đi nổi. Đó là đêm duy nhất mà hắn kể chuyện đời tư cho cô nghe. Có lẽ đó mới là lý do thật sự khiến cô đến đây, Robin nghĩ, nhướng mắt nhìn vòm kính màu trên đầu. Đây là quán dành cho những kẻ vừa phát hiện ra người mình yêu không chung thủy.
“Cô ngồi một mình hả?” một giọng đàn ông cất lên.
“Đang đợi bạn,” cô đáp.
Cô ngước nhìn người này, hơi nhập nhoạng, một người đàn ông gầy gò tóc vàng, mắt xanh lè, cô thấy ngay tay này không tin lời mình.
“Tôi đợi với cô được không?”
“Không đợi điếc gì hết, cút ngay,” một giọng khác, quen thuộc cất lên.
Strike đã đến, bệ vệ, cáu kỉnh, lườm kẻ lạ mặt, giờ đang sưng sỉa thoái lui về chỗ mấy người bạn ở quầy bar.
“Anh làm gì ở đây vậy?” Robin hỏi, ngạc nhiên khi thấy lưỡi mình tê cứng chỉ sau hai ly rượu.
“Đi tìm cô,” Strike đáp.
“Làm sao anh biết tôi…?”
“Tôi là thám tử. Cô uống bao nhiêu ly rồi?” hắn hỏi, nhìn xuống ly rượu của Robin.
“Mới có một ly,” cô nói dối, vậy là hắn ra quầy bar gọi thêm một ly nữa, và một vại Doom Bar cho mình. Khi hắn gọi đồ uống, người đàn ông cao lớn đội mũ len lỉnh ra khỏi cửa, nhưng Strike còn mải để mắt đến gã tóc vàng vẫn còn đang tăm tia Robin, dường như chỉ chịu bỏ cuộc khi Strike trở lại, trừng mắt, tay cầm hai món đồ uống và ngồi xuống đối diện Robin.
“Có chuyện gì vậy?”
“Có gì đâu.”
“Đừng nói dối tôi. Trông cô như chết rồi.”
“À, vậy thì,” Robin đáp, hớp một ngụm rượu lớn, “giờ ngon lành hơn chưa.”
Strike khẽ bật cười.
“Tại sao cô đem túi theo?” Khi cô không trả lời, hắn hỏi tiếp, “Nhẫn đính hôn của cô đâu rồi?”
Cô mở miệng toan trả lời nhưng tự dưng nghẹn ngào, cảm xúc thật phản trắc, cô không thể nói thành tiếng. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, thêm một hớp rượu nữa, cô đáp:
“Tôi thôi đính hôn rồi.”
“Tại sao?”
“Thôi đi, anh mà hỏi han gì.”
Mình say rồi, cô nghĩ thầm, như thể đang đứng ngoài quan sát chính cơ thể mình. Nhìn mình này. Mình say mất, hai ly rưỡi vang, không ăn uống, không ngủ.
“Thôi cái gì?” Strike hỏi, không hiểu.
“Chúng ta không nói chuyện riêng tư… anh không nói chuyện gì riêng tư.”
“Vậy mà tôi cứ nhớ đã phơi hết tim gan với cô ở ngay trong quán này.”
“Chỉ có một lần,” Robin nói.
Nhìn đôi má hồng và giọng nói nhíu của Robin, Strike đoán hẳn đây không phải là ly thứ hai. Vừa tức cười, vừa lo lắng, hắn nói:
“Tôi nghĩ cô phải ăn gì đó.”
“Hồi đó tôi cũng nói với anh y chang,” Robin đáp, “cái hôm anh… rồi sau đó mình đi ăn kebab – mà tôi giờ,” cô lên giọng, “không hề muốn ăn kebab.”
“Ờ,” Strike nói, “cô biết không, mình đang ở London đó. Ngoài kebab ra còn nhiều món khác ăn được.”
“Tôi muốn ăn bánh khoai giòn,” Robin nói, vậy là hắn đi mua cho cô.
“Có chuyện gì vậy?” hắn lặp lại câu hỏi khi trở về. Sau vài giây ngắm cô cố xé túi khoai, hắn giật lấy làm giúp.
“Không có gì. Tối này tôi sẽ ngủ trong khách sạn Travelodge, vậy thôi.”
“Khách sạn Travelodge.”
“Đúng vậy. Có một cái… một cái…”
Cô nhìn xuống điện thoại đã chết cứng, nhận ra tối hôm qua mình đã quên sạc pin.
“Tôi không nhớ nó ở đâu,” cô nói. “Cứ để tôi ở đây, tôi ổn,” cô tiếp, rồi mò mẫm trong túi tìm khăn giấy để hỉ mũi.
“Ờ,” hắn gằn giọng, “Sau khi đã thấy cô như vậy, tôi hoàn toàn yên tâm.”
“Tôi ổn mà,” cô kiên quyết. “Ngày mai tôi sẽ đi làm như thường, anh đợi xem.”
“Cô nghĩ tôi tới đây tìm cô vì lo công việc hay sao?”
“Đừng có tử tế vậy!” cô dằn giọng, cúi mặt vào khăn giấy. “Tôi không chịu được! Cứ bình thường đi!”
“Bình thường là sao?” hắn hỏi, ngơ ngác.
“Cáu kỉnh và nói năng cộc… nói năng cộc…”
“Vậy cô muốn nói năng vụ gì?”
“Đâu có gì đâu,” cô nói dối. “Tôi chỉ nghĩ… phải giữ nề nếp này kia.”
“Cô với Matthew đã có chuyện gì vậy?”
“Anh với Elin ra sao rồi?” cô đốp chát.
“Chuyện đó thì liên quan gì?” hắn hỏi, ngơ ngác tiếp.
“Thì cũng y chang,” cô mơ hồ đáp, uống cạn ly thứ ba. “Tôi muốn uống thêm…”
“Lần này cô uống nước ngọt thôi.”
Khi đợi hắn đi mua nước cô đưa mắt nhìn lên trần nhà. Trên đó vẽ cảnh sân khấu: Bottom đang đùa giỡn với Titania giữa một đàn tiên.
“Chuyện với Elin ổn cả,” hắn nói khi ngồi xuống trở lại, sau khi quyết định trao đổi thông tin là cách dễ nhất để khiến cô nói ra sự tình. “Kín kẽ vậy lại hợp với tôi. Cô ấy có đứa con gái, không muốn tôi dính dáng gì. Đang ly dị rắc rối lắm.”
“Ồ,” Robin đáp, chớp mắt nhìn hắn qua ly cô-ca. “Anh quen cô ấy thế nào?”
“Qua Nick và Lisa.”
“Hai người quen cô ấy kiểu gì?”
“Không quen. Hai người tổ chức tiệc, cô ấy đi dự cùng với ông anh. Ông này là bác sĩ, làm chung với Nick. Hai người trước đó còn chưa gặp cô ấy bao giờ.”
“Ồ,” Robin thốt lên lần nữa.
Trong phút chốc cô quên đi nỗi niềm riêng, bị xao nhãng bởi chút hé lộ về đời tư của Strike. Nghe thật bình thường, chẳng có gì đặc biệt! Một bữa tiệc, hắn đi dự, bắt chuyện với người đẹp tóc vàng. Phụ nữ thích Strike – qua nhiều tháng cùng làm việc với hắn cô đã nhận ra điều đó. Ban đầu cô không thể hiểu hắn hấp dẫn chỗ nào. Hắn rất khác so với Matthew.
“Lisa có thích Elin không?” Robin hỏi.
Strike giật mình trước sự nhạy bén đột xuất đó.
“À ờ… tôi nghĩ là có,” hắn nói dối.
Robin nhấp cô-ca.
“Ô kê,” Strike nói, chật vật kiềm chế sự sốt ruột, “tới lượt cô.”
“Tụi tôi chia tay rồi,” cô đáp.
Kỹ thuật thẩm vấn dạy hắn nên tiếp tục im lặng, rồi sau chừng một phút, hắn thấy mình đã đúng.
“Anh ấy… đã kể với tôi một chuyện,” cô nói. “Tối hôm qua.”
Strike đợi tiếp.
“Sau chuyện đó thì tụi tôi không thể như xưa. Không thể nào.”
Mặt cô nhợt nhạt, bình tĩnh nhưng hắn cảm nhận được nỗi đau trong những lời đó. Hắn vẫn tiếp tục im lặng.
“Anh ấy đã từng ngủ với người khác,” cô nói, lí nhí, nghẹn ngào.
Im lặng một lúc. Cô cầm túi khoai giòn lên, nhận ra mình đã ăn hết sạch, rồi vứt xuống bàn trở lại.
“Trời đất,” Strike thốt lên.
Hắn thấy ngạc nhiên: không phải chuyện Matthew đã ngủ với một người đàn bà khác, mà ngạc nhiên vì anh ta lại đi thừa nhận chuyện đó. Hắn đã có ấn tượng rằng tay kế toán trẻ tuổi đẹp trai rất biết thu vén để được việc cho mình, biết phân chia, biết sắp xếp cuộc sống khi cần thiết.
“Và không chỉ một lần,” Robin nói tiếp, giọng vẫn nghẹn ngào. “Anh ta làm vậy hàng tháng trời. Với một người cả hai chúng tôi đều biết. Sarah Shadlock. Cô ta là bạn học cũ thời đại học của Matthew.”
“Lạy Chúa,” Strike nói. “Tôi rất tiếc.”
Hắn thực tiếc nuối, thực áy náy cho nỗi đau mà cô phải chịu. Thế nhưng khám phá này cũng đưa đến một vài cảm xúc nhất định khác – những cảm xúc mà hắn vẫn thường cố kìm nén, bởi chúng thật lầm lạc và nguy hiểm. Những cảm xúc ấy giờ xao động trong hắn, như muốn thử thách sự kìm chế ấy.
Đừng có mà dại như vậy, hắn tự nhủ. Sẽ không bao giờ có chuyện đó. Khéo mà hư bột hư đường hết.
“Cái gì khiến anh ta kể với cô?” Strike hỏi.
Cô không trả lời, nhưng câu hỏi khiến cô hồi tưởng lại cảnh tượng ấy, rõ ràng đến tệ hại.
Căn phòng khách sơn màu hoa mộc lan quá nhỏ bé, không thể chứa nổi cặp đôi trong cơn thịnh nộ. Họ đã lái xe suốt từ Yorkshire về nhà, trong chiếc Land Rover quà tặng mà Matthew không hề muốn nhận. Trên đường đi, Matthew ngùn ngụt giận dữ đã quả quyết rằng không sớm thì muộn Strike sẽ ra đòn tán tỉnh Robin và hơn nữa, anh ngờ rằng cô sẽ sẵn sàng bật đèn xanh cho hắn.
‘Anh ấy là bạn tôi, có vậy thôi!’ cô đã hét lên về phía Matthew, đứng cạnh chiếc xô-pha rẻ tiền của hai người, túi xách đựng hành lý vẫn còn để ở lối sảnh. ‘Cớ làm sao mà anh cứ bóng gió chuyện tôi bị hấp dẫn bởi vụ chân cẳng của anh ta…’
‘Cô thật là ngây thơ,’ anh đã gào lại. ‘Hắn là bạn cho tới khi hắn muốn đưa cô lên giường, Robin…’
‘Anh lấy gì mà phán xét anh ta? Hay anh đang câu giờ, chuẩn bị đi gạ gẫm đồng nghiệp?’
‘Đương nhiên là không, nhưng cô quả tình quá mơ mộng về hắn – hắn là đàn ông, cả văn phòng chỉ có hai người…’
‘Anh ta là bạn tôi, như anh là bạn với Sarah Shadlock nhưng anh chưa bao giờ…’
Cô đã kịp thấy gương mặt anh. Một biểu cảm cô chưa từng thấy lướt qua như cái bóng. Cảm giác tội lỗi như trượt qua đôi gò má cao, qua chiếc cằm vuông vức, qua đôi mắt màu hạt dẻ mà cô từng thần tượng nhiều năm.
‘… anh đã làm vậy sao?’ cô nói, đột ngột đổi giọng thắc mắc. ‘Thật sao?’
Anh ngập ngừng quá lâu.
‘Không,’ anh cố nói, như một đoạn phim bị giật cục, đang cố chạy lại bình thường. ‘Đương nhiên là…’
‘Phải rồi,’ cô tiếp. ‘Anh đã ngủ với cô ta.’
Cô thấy được điều đó trên gương mặt anh. Matthew vốn không tin vào tình bạn giữa đàn ông với phụ nữ, bởi vì anh chưa bao giờ có bạn kiểu đó. Anh đã lên giường với Sarah.
‘Khi nào?’ cô hỏi. ‘Không phải là… khi đó chứ?’
‘Anh không…’
Cô nghe thấy tiếng phản đối yếu ớt của một người đàn ông biết mình đã thua cuộc, thậm chí là muốn thua cuộc. Điều đó đã ám ảnh cô suốt đêm, rồi cả ngày nay: trong chừng mực nào đó, anh đã muốn Robin biết chuyện.
Sự bình thản lạ lùng của cô, choáng nhiều hơn là giận, đã khiến anh kể lại tất cả. Đúng thế, đúng là khi đó. Anh đã thấy mình vô cùng tệ hại, lúc nào anh cũng thấy vậy, nhưng khi đó hai người không gần nhau đã lâu, rồi một đêm, Sarah đến an ủi anh, và rồi, mọi thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát…
‘Cô ta an ủi anh?’ Robin lặp lại. Cuối cùng cơn thịnh nộ cũng kéo đến, khiến cô không còn tê liệt vì choáng váng, vì không thể tin nổi. ‘Cô ta an ủi anh?’
‘Khi đó anh cũng khổ tâm lắm, em biết mà!’ anh đã hét lên.
Strike nhìn Robin lắc đầu trong vô thức, cố gắng bình tĩnh, nhưng ký ức khiến mặt cô bừng lên và mắt cô lại sóng sánh.
“Anh nói gì?” cô hỏi Strike, ngơ ngác.
“Tôi hỏi cái gì khiến anh ta nói ra.”
“Tôi không biết. Tụi tôi đang cãi nhau. Anh ta nghĩ…” Cô hít một hơi sâu. Hai phần ba chai rượu mà không ăn gì khiến cô cũng thật thà như Matthew. “Anh ta không nghĩ tôi với anh chỉ là bạn.”
Strike không hề ngạc nhiên. Hắn đã đọc thấy sự ngờ vực trong mỗi cái nhìn Matthew ném về phía hắn, đã nghe thấy sự tự ti trong mỗi lời cạnh khóe của anh ta.
“Vậy nên,” Robin ngập ngừng nói tiếp, “tôi chỉ ra rằng tôi với anh chỉ là bạn, và chính anh ấy cũng có bạn kiểu vậy, là Sarah Shadlock đó còn gì. Vậy là mọi thứ vỡ lở. Anh ấy đã cặp với Sarah ở trường đại học khi tôi bị… khi tôi về nhà.”
“Chuyện từ hồi đó kia à?” Strike hỏi.
“Anh nghĩ tôi không nên buồn nếu chuyện đã bảy năm?” cô hỏi. “Trong khi anh ấy đã liên tục nói dối còn tụi tôi vẫn thường xuyên gặp cô ta?”
“Tôi chỉ ngạc nhiên thôi,” Strike đấu dịu, cố không bị lôi kéo vào chiến sự giữa hai người, “tôi ngạc nhiên là sau chừng đó năm bây giờ anh ta lại đi thừa nhận.”
“À,” Robin nói. “Vì anh ấy xấu hổ. Bởi vì hoàn cảnh lúc đó.”
“Hồi học đại học?” Strike hỏi, ngơ ngác không hiểu.
“Đó là ngay sau khi tôi bỏ học,” Robin nót
“À,” Strike đáp.
Hai người chưa bao giờ nói chuyện vì sao cô bỏ học Tâm lý, về lại Masham.
Robin chưa bao giờ có ý định kể lại chuyện với Strike, nhưng đêm nay, mọi dè dặt như trôi dạt giữa men rượu trong cơn đói và mệt lả. Nếu cô kể ra thì có sao? Nếu không có mẩu thông tin đó, hắn sẽ không hình dung được đầy đủ câu chuyện, sẽ không thể khuyên cô phải làm gì. Cô đang nhờ cậy hắn, cô mơ hồ nhận ra, đang trông chờ hắn giúp mình. Dù cô có muốn hay không – dù hắn có muốn hay không – Strike vẫn là bạn thân nhất của cô ở London. Cô chưa bao giờ đối mặt với sự thật đó. Men rượu khiến ta mạnh bạo hơn, khiến mắt ta nhìn rõ hơn. In vino veritas – chân lý nằm trong rượu, chẳng phải người xưa đã nói vậy sao? Strike hẳn biết câu đó. Hắn có tật kỳ quặc, thỉnh thoảng lại xổ ra mấy câu tiếng Latin.
“Tôi không muốn bỏ học,” Robin chậm rãi nói, đầu óc mơ màng, “nhưng có chuyện xảy ra và sau đó tôi gặp khó khăn…”
_Thật chẳng ra gì. Chẳng giải thích được gì cả._
“Tôi vừa đi qua chỗ bạn về, bạn ở một ký túc xá khác,” cô nói. “Không trễ lắm… chỉ chừng tám giờ thôi… nhưng hồi đó đã có cảnh báo về hắn ta… trên đài địa phương…”
Cũng chẳng ra gì. Quá nhiều chi tiết. Cô cần một thông điệp trần trụi ngắn gọn, chứ không phải kể lại chi tiết với hắn như lúc ra tòa làm chứng.
Cô hít một hơi sâu, nhìn vào mặt Strike rồi đọc thấy hắn đã bắt đầu hiểu ý. Nhẹ nhõm vì không phải nói hết ra, cô hỏi:
“Cho tôi thêm ít khoai được không?”
Khi trở về từ quay bar, hắn đưa túi khoai cho cô trong im lặng. Cô không thích vẻ mặt hắn lúc đó.
“Anh đừng có mà nghĩ… Chuyện đó không thay đổi gì cả!” cô nói, tuyệt vọng. “Chỉ là hai mươi phút trong đời tôi. Là một chuyện đã xảy ra với tôi. Nhưng không phải là tất cả. Chuyện đó không làm nên con người tôi.”
Strike đoán đó là những cụm từ mà cô đã được mớm cho khi trị liệu tâm lý. Hắn từng phỏng vấn nạn nhân bị hiếp dâm. Hắn biết những từ ngữ nạn nhân được mớm để cố hiểu được việc đã xảy ra, một việc không tưởng với phụ nữ. Nhiều chuyện về Robin giờ đây đã sáng tỏ. Sự gắn bó trung thành với Matthew chẳng hạn: anh ta là bạn trai cùng quê, một bến đỗ an toàn.
Tuy nhiên, trong cơn say Robin đọc được ở sự im lặng của Strike điều mà cô luôn sợ hãi: một sự thay đổi trong cách hắn nhìn nhận cô, từ đồng đẳng chuyển thành nạn nhân.
“Không thay đổi gì cả!” cô giận dữ lặp lại. “Tôi vẫn là tôi vậy.”
“Tôi biết mà,” hắn nói, “nhưng đó vẫn là một chuyện tồi tệ khốn kiếp.”
“Ừ thì… đúng vậy…” cô lẩm bẩm, dịu bớt. Rồi, giận dữ trở lại: “Bằng chứng của tôi khiến hắn đi tù. Tôi để ý được một vài chi tiết khi hắn… Hắn có một mảng da trắng dưới tai – gọi là bệnh bạch biến – rồi đồng tử một bên mắt cố định, nở to.”
Lúc này cô hơi lắp bắp, chén tì tì gói khoai thứ ba.
“Hắn cố bóp cổ tôi; tôi thả lỏng người, giả chết, vậy là hắn bỏ chạy. Hắn đã tấn công hai cô gái khác, đeo mặt nạ, không ai kể lại được gì về hắn cho cảnh sát nghe. Bằng chứng của tôi khiến hắn phải đi tù.”
“Tôi không ngạc nhiên,” Strike đáp
Cô thấy thỏa mãn trước câu trả lời đó. Hai người ngồi im lặng một phút khi cô ăn sạch túi khoai giòn.
“Chỉ là sau đó, tôi không thể ra khỏi phòng,” cô nói, như thể chưa hề có sự im lặng ngắt quãng. “Cuối cùng, trường đại học gởi tôi về nhà. Tôi chỉ định nghỉ một học kỳ, nhưng tôi… tôi không bao giờ quay lại.”
Robin nghĩ ngợi, nhìn lơ đãng vào khoảng không. Matthew đã muốn cô ở nhà. Khi đã hết sợ đám đông, tức là một năm sau đó, cô bắt đầu đến thăm anh ở trường đại học ở Bath, cùng nắm tay dạo giữa những ngôi nhà bằng thứ đá mịn màng của xứ Cotswold, cùng đi dọc theo con phố Regency uốn cong, cùng thả bộ trên hai bờ dòng Avon rợp bóng cây. Mỗi khi đi chơi chung với bạn của Matthew đều có mặt Sarah Shadlock, cười hùa theo trước những câu đùa của anh, đụng chạm cánh tay anh, liên tục hướng câu chuyện đến những ngày vui vẻ của cả hội - những lúc không có mặt Robin, cô bạn gái buồn tẻ từ quê nhà…
Cô ấy an ủi anh. Khi đó anh cũng khổ tâm lắm, em biết mà!
“Thôi được rồi,” Strike nói, “bây giờ mình phải tìm chỗ cho cô ở tối nay.”
“Tôi sẽ ở Travel…”
“Không có chuyện đó.”
Hắn không muốn cô ở một nơi mà người lạ có thể lởn vởn quanh hành lang, hay đi thẳng từ đường phố vào mà không ai buồn hạch hỏi. Có lẽ hắn đang lo xa, nhưng hắn muốn cô ở nơi nào đó mà tiếng hét sẽ không bị lẫn vào những tràng cười dung tục của hội ăn tiệc độc thân.
“Tôi có thể ngủ lại trong văn phòng,” Robin nói, loạng choạng cố đứng dậy; hắn nắm lấy tay cô. “Nếu anh vẫn còn cái giường xếp…”
“Cô sẽ không ngủ trong văn phòng,” hắn nói. “Tôi biết một chỗ rất được. Cậu mợ tôi ở đó khi lên đây xem kịch The Mousetrap. Thôi nào, đưa túi đây.”
Hắn từng một lần quàng tay qua vai Robin, nhưng khi đó khác hẳn: khi đó hắn phải dựa vào cô thay cho cây gậy chống. Lần này người không đi thẳng một đường được là cô. Hắn lần tìm hông cô, giữ cô vững, hai người rời khỏi quán.
“Matthew,” cô nói, khi cả hai bước đi, “sẽ không thích chuyện này chút nào.”
Strike không nói gì. Mặc dù đã nghe hết tâm sự tối nay, hắn không chắc chắn như Robin là mối quan hệ của hai người đã kết thúc. Cả hai đã ở bên nhau chín năm, áo cưới đang chờ sẵn ở Masham. Hắn đã cẩn thận, cố không phê phán gì Matthew, không muốn những lời ấy sẽ được lặp lại với anh chàng cựu hôn phu khi chiến sự (chắc chắn sẽ) leo thang tiếp giữa hai người; những ràng buộc tích lũy qua chín năm không thể nào bị cắt đứt chỉ trong một đêm. Hắn im lặng là vì Robin chứ không phải vì mình. Hắn sợ quái gì Matthew.
“Người đó là ai vậy?” Robin hỏi, ngái ngủ, sau khi cả hai đã đi chừng một trăm mét trong im lặng.
“Người nào?”
“Người hồi sáng… Tôi tưởng anh ta là tác giả cái chân… anh ta làm tôi hết hồn.”
“A… là Shanker. Bạn cũ của tôi.”
“Anh ta trông ghê gớm thật.”
“Shanker sẽ không làm gì hại cô đâu,” Strike đảm bảo. Rồi, sau khi nghĩ lại. “Nhưng đừng bao giờ để hắn một mình trong văn phòng.”
“Tại sao?”
“Vì hắn sẽ chôm bất cứ thứ gì không bị đóng đinh xuống đất. Hắn không làm gì không công.”
“Anh quen anh ta ở đâu?”
Câu chuyện về Shanker và Leda đưa hai người đến phố Frith, nơi có những ngôi nhà phố lặng lẽ cúi nhìn họ, toát lên sự đứng đắn, né nếp.
“Đây à?” Robin nói, miệng há hốc nhìn Khách sạn Hazlitt Hotel. “Tôi không thể ở đây – sẽ rất tốn kém!”
“Tôi trả,” Strike nói. “Cứ coi như tiền thưởng năm nay. Không cãi gì nữa,” hắn tiếp, khi cửa mở, một thanh niên mỉm cười đứng lùi lại cho hai người vào. “Vì tôi mà cô phải tìm chỗ ở tối nay.”
Sảnh lát gỗ thật ấm cúng, không khí khách sạn như nhà riêng. Chỉ có một lối vào và không ai có thể mở cửa trước từ bên ngoài.
Sau khi đã đưa thẻ tín dụng cho người thanh niên, Strike tiễn Robin lảo đảo đến chân cầu thang.
“Sáng mai cô cứ nghỉ nếu cô…”
“Tôi sẽ có mặt lúc chín giờ,” cô nói. “Cormoran, cảm ơn anh đã…”
“Không có gì. Ngủ ngon.”
Phố Frith im ắng khi hắn đóng cửa khách sạn Hazlitt sau lưng. Strike cất bước ra về, tay đút túi, nghĩ ngợi lung tung.
Cô ấy đã từng bị hiếp dâm, rồi bị để mặc cho chết. Trời đất ơi.
Tám ngày trước một thằng khốn nào đó đã đưa tận tay Robin cái chân bị cắt rời và cô đã không hề hé một lời về quá khứ của mình, không hề đòi hỏi được đối xử đặc biệt hay xin nghỉ làm, cũng không hề suy suyển, vẫn nghiêm túc nề nếp như mọi ngày. Chính hắn, kẻ không biết quá khứ của cô, lại đi khăng khăng dạy cô máy báo động nào là tốt nhất, khuyên cô không được nán lại ngoài trời tối, rồi tìm cách gặp cô thường xuyên trong ngày…
Ngay lúc Strike ý thức được hắn đang chuẩn bị đi lệch đường về phố Denmark, hắn thấy một người đàn ông đội mũ len cách đó chừng hai mươi mét, lởn vởn ở góc quảng trường Soho. Đầu thuốc lá cháy rực nhanh chóng biến mất khi ông ta quay lưng, nhanh chân cất bước đi khỏi.
“Ê này!”
Giọng Strike vang vọng qua quảng trường im lặng khi hắn tăng tốc. Người đàn ông đội mũ không ngoái lại nhìn, nhưng đột nhiên vùng chạy.
“Ê! Hỏi cái!”
Strike cũng bắt đầu chạy, đầu gối hắn như muốn phản đối theo từng bước chân. Mục tiêu của hắn ngoái lại nhìn một lần rồi bất ngờ rẽ trái, Strike chạy nhanh hết tốc lực đuổi theo. Đến phố Carlisle, Strike nheo mắt nhìn đám đông đang tụ tập quanh lối vào quán Toucan, tự hỏi không biết ông ta có vào đó không. Thở hổn hển, hắn chạy tiếp, qua khỏi đám khách uống rượu, dừng lại ở giao lộ với phố Dean, nhìn quanh quất tìm mục tiêu. Đến đây mũ len đã có thể rẽ trái, rẽ phải hoặc tiếp tục chạy dọc theo phố Carlisle, và mỗi lựa chọn đó lại ẩn chứa vô số bệ cửa và tầng hầm – những nơi ẩn nấp khả dĩ, đó là giả sử kẻ ấy vẫn chưa vẫy được chiếc taxi nào chạy vút qua.
“Khốn nạn,” Strike lẩm bẩm. Mỏm chân hắn đau nhói. Lý do truy đuổi của hắn chỉ là ấn tượng về một vóc dáng to lớn, cái áo khoác sẫm màu, cái mũ len và nỗi ngờ vực lúc gã vùng chạy khi có người gọi, chạy trước cả khi Strike kịp hỏi giờ, mượn bật lửa hay hỏi đường.
Hắn đoán đại rồi rẽ phải, lên phố Dean. Xe cộ vun vút từ cả hai chiều. Gần một tiếng đóng hồ Strike tiếp tục quần thảo quanh đó, dò dẫm khắp những bệ cửa tối và khoảng sân tầng hầm. Hắn biết mình đang làm chuyện vô ích, nhưng nếu… nếu hắn và Robin đã bị tác giả cái chân theo dõi, thì hẳn y rõ là một kẻ liều lĩnh, chuyện Strike công cốc chạy đuổi theo có lẽ không đủ để khiến y nản chí mà tránh xa Robin.
Những người đàn ông vô gia cư nằm trong túi ngủ trừng mắt nhìn hắn khi hắn xáp lại gần hơn khoảng cách thông thường của người qua đường; hai lần hắn khiến đám mèo hoang giật mình, nhảy ra từ phía sau thùng rác, nhưng người đàn ông đội mũ len đã hoàn toàn mất dạng.