Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53

❊ ❊ ❊

You see me now a veteran of a thousand psychic wars…Ngươi thấy ta giờ đây là cựu binh của hàng ngàn cuộc chiến tâm linh...

Blue Öyster Cult

Veteran of the Psychic Wars

Trong bệnh viện đèn đóm sáng sủa Robin thấy dễ dàng giả vờ vô tư không lo sợ. Cô thấy mình mạnh mẽ, không chỉ vì Strike đã kinh ngạc và thán phục khi cô thoát khỏi tay kẻ thủ ác, mà còn bởi cô đã lắng nghe chính mình kể lại đầu đuôi câu chuyện. Robin là người bình tĩnh nhất ngay sau đó. Chính cô an ủi, dỗ dành Matthew khi anh bật khóc khi thấy gương mặt lấm mực đỏ và vết thương dài trên cánh tay cô. Robin còn thấy mạnh mẽ hơn khi mọi người chung quanh tỏ ra yếu đuối, cô mong là sự can đảm nhất thời đó sẽ giúp cô trở lại cuộc sống bình thường, nơi cô có được chỗ đứng vững chắc, tiếp tục công việc mà không suy chuyển, mà không phải lội qua vũng bùn tối tăm từng phải trú ngụ rất lâu sau vụ hiếp dâm…

Tuy nhiên, trong tuần sau đó, cô gần như không thể ngủ được, không chỉ vì cánh tay bị thương cứ nhức nhối – cánh tay giờ đây đã được bó nẹp cố định. Trong những giấc ngủ chập chờn cả ngày lẫn đêm, cô cảm giác được cánh tay dày dặn của hung thủ đặt lên mình, nghe tiếng y thở bên tai. Đôi khi cặp mắt mà cô đã không nhìn thấy được đó trở thành cặp mắt của kẻ hiếp dâm lúc cô mười chín tuổi: trắng xanh, một đồng tử cố định. Đằng sau mặt nạ đen trùm kín và mặt nạ khỉ đột, những bóng ma ác mộng nhập nhòa với nhau, biến hóa, lớn dần lên, choáng ngợp tâm trí cô cả ngày lẫn đêm.

Trong những giấc mộng kinh hoàng nhất, cô nhìn thấy y đang ra tay với một người khác, cô chỉ biết đợi đến phiên mình mà bất lực không thể giúp nạn nhân hay tự bỏ trốn được. Một lần như thế, nạn nhân là Stephanie với gương mặt bầm dập. Một lần khác, tưởng chừng như không thể chịu nổi, một bé gái da đen gào khóc gọi mẹ. Lần đó Robin choàng tỉnh, la hét trong đêm, Matthew đã lo lắng đến nỗi hôm sau anh cáo ốm ở nhà với cô. Robin không biết mình thấy cảm kích hay tức tối.

Đương nhiên, mẹ cô xuống ngay, bà cố thuyết phục cô về Masham.

“Con chỉ còn mười ngày nữa là đám cưới, Robin à, tại sao con không về nhà với mẹ, thư giãn trước khi…”

“Con muốn ở đây,” Robin đáp.

Cô không còn là một thiếu nữ nữa: cô là một phụ nữ trưởng thành. Cô hoàn toàn tự quyết được việc mình đi đâu, ở đâu, làm gì. Robin cảm thấy như mình lại lần nữa phải đấu tranh để giành lại những gì đã phải từ bỏ sau khi một người đàn ông xông vào mình trong bóng tối. Hắn đã biến cô từ một học sinh toàn điểm A thành một kẻ ốm o, sợ đám đông, từ một chuyên gia tâm lý tội phạm tương lai thành một cô gái bị đánh bại, chỉ biết đồng ý với gia đình bao bọc của mình rằng công việc cảnh sát chỉ làm trầm trọng thêm bệnh tình.

Cô sẽ không để điều đó tái diễn. Dứt khoát không. Cô gần như không ngủ được, không muốn ăn, nhưng cô giận dữ chống trả, phủ nhận những nhu cầu và nỗi sợ hãi của riêng mình. Matthew không dám cãi lời cô. Yếu ớt, anh đồng ý rằng cô không cần về nhà, thế mà Robin vẫn nghe tiếng anh to nhỏ với mẹ cô trong bếp, khi hai người nghĩ cô không thể nghe được.

Strike tỏ ra hoàn toàn vô ích. Hôm ở bệnh viện hắn còn chẳng buồn đến chào tạm biệt cô, hắn cũng không thèm ghé qua xem cô sao rồi, chỉ có gọi điện thoại. Đến hắn cũng muốn cô về lại Yorkshire, khuất mặt yên ổn.

“Hẳn cô có rất nhiều thứ phải làm cho đám cưới.”

“Đừng dạy đời tôi,” Robin giận dữ.

“Ai dạy đời…?”

“Xin lỗi,” cô nói, cơn giận tan vào những giọt nước mắt lặng lẽ mà hắn không thể thấy được, Robin cố hết sức giữ giọng bình thường. “Xin lỗi… tôi nóng quá. Tôi sẽ về nhà ngày thứ Năm trước đám cưới; không cần phải về sớm hơn.”

Cô không còn là con người từng nằm trên giường nhìn chằm chằm vào tấm hình Destiny’s Child. Cô sẽ không để mình trở thành cô gái đó.

Không ai hiểu được tại sao Robin cứ khăng khăng đòi ở lại London, mà cô cũng không muốn giải thích. Cô vất đi chiếc đầm mặc hôm bị tấn công. Bà Linda bước vào bếp ngay đúng lúc Robin đang tống nó vào giỏ rác.

“Áo quần chết dịch,” Robin nói, bắt gặp ánh mắt mẹ mình. “Con đã học được một bài. Không bao giờ mặc đầm dài đi theo dõi.”

Cô nói năng ngang ngạnh. Mình sẽ đi làm lại. Đây là chỉ tạm thời thôi.

“Con không được dùng cái tay đó,” mẹ cô nói, làm ngơ trước sự thách thức ngấm ngầm đó. “Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi và nâng tay cao lên.”

Cả Matthew lẫn mẹ cô đều không ưa gì chuyện cô cứ đọc về tiến triển vụ án trên báo, đọc ngấu nghiến ám ảnh. Carver đã từ chối công bố tên cô. Carver nói rằng không muốn báo giới tìm đến nhà cô, nhưng Robin và Strike đều ngờ rằng ông ta đang ngại sự hiện diện liên tục của Strike trong vụ án sẽ thành món mỗi ngon cho báo chí: một lần nữa Carver ở thế đối địch với Strike.

“Nói đúng ra,” Strike nói với Robin trên điện thoại (cô cố hạn chế chỉ gọi cho hắn mỗi ngày một lần), “không ai cần làm vậy lúc này. Làm vậy sẽ không ích gì cả.”

Robin không nói gì. Cô đang nằm trên giường, mấy tờ báo trải quanh đó. Cô đã bướng bỉnh mua báo, trái ý với bà Linda và Matthew. Mắt tập trung vào bài hai trang trên tờ Mirror, năm nạn nhân của Con Quỷ Shacklewell một lần nữa có hình xếp thành hàng. Tiếp đó là một hình vẽ bóng màu đen, vẽ đầu và vai phụ nữ, tượng trưng cho Robin. Dòng chữ bên dưới hình vẽ bóng ghi nhân viên văn phòng 26 tuổi, sống sót. Người ta nói khá nhiều đến chuyện cô nhân viên văn phòng 26 tuổi đã phun được mực đỏ vào kẻ sát nhân trong khi y ra tay ra sao. Một nữ cảnh sát đã về hưu trong cột báo bên cạnh hết lời ca ngợi cô nhân viên đã sáng suốt mang theo thiết bị đó, ở trang sau còn có nguyên một bài về các loại máy báo động hiếp dâm.

“Anh bỏ cuộc rồi sao?” cô hỏi.

“Không phải là chuyện bỏ cuộc hay không,” Strike nói. Cô nghe thấy tiếng hắn đi lại trong văn phòng, cô ước gì mình đang ở đó, ngay cả chỉ để pha trà hay trả lời email. “Tôi để cảnh sát làm. Một tay giết người hàng loạt quá sức tụi mình, Robin à. Không cãi được.”

Robin nhìn xuống gương mặt hốc hác của người phụ nữ sống sót còn lại. Lila Monkton, gái mại dâm. Lila cũng từng biết đến hơi thở như lợn của hung thủ. Y đã chặt ngón tay của Lila. Robin sẽ chỉ có một vết sẹo dài trên cánh tay. Tâm trí cô sôi sục giận dữ. Cô có cảm giác tội lỗi khi mình đã thoát chết nhẹ nhàng đến vậy.

“Tôi ước mình có thể…”

“Quên đi,” Strike nói. Giọng hắn giận dữ, y như Matthew. “Phần tụi mình coi như xong rồi, Robin. Đáng ra tôi không nên gởi cô đến chỗ Stephanie. Tôi đã để hiềm khích với Whittaker ảnh hưởng đến phán đoán của mình kể từ khi cái chân đó xuất hiện, vì vậy mà cô xém nữa…”

“Ôi lạy Chúa, anh thôi đi,” Robin mất kiên nhẫn. “Anh không có cố giết tôi, mà là tay hung thủ kia. Đừng đổ tội lung tung vậy chứ. Chi tiết lời bài hát là lý do chính đáng để nghĩ rằng hung thủ có thể là Whittaker. Với lại, đằng nào cũng còn…”

“Carver đã điều tra Laing và Brockbank và ông ta không nghĩ hai người đó có dính dáng gì. Chúng ta sẽ không can thiệp gì cả, Robin à.”

Cách đó mười dặm, trong văn phòng riêng, Strike hi vọng rằng hắn đã thuyết phục được cô. Hắn vẫn không kể với Robin ý tưởng nảy ra trong đầu sau khi gặp đứa bé con bên ngoài bệnh viện. Hắn đã cố liên lạc với Carver ngay sáng hôm sau nhưng thuộc cấp trả lời rằng Carver đang bận, không thể nhận điện của hắn, đồng thời khuyên hắn đừng cố gọi lại. Strike đã cố nói với tay thuộc cấp bực bội, hơi hung hăng đó điều mà hắn đã hi vọng nói được với Carver. Hắn cá nguyên cái chân còn lại rằng tay thuộc cấp sẽ tuyệt đối không chuyển một lời nào cho sếp.

Cửa sổ đang mở. Ánh nắng tháng Sáu nóng rực sưởi ấm hai căn phòng giờ đầy không có bóng dáng khách hàng và có lẽ sẽ sớm vắng chủ luôn khi hắn không thể trả được tiền thuê nhà. Mọc Sừng Kinh Niên đã hết mặn mà với cô vũ nữ khiêu dâm mới. Strike không còn gì khác để làm. Cũng như Robin, hắn thèm được làm việc, nhưng hắn không thổ lộ với cô. Hắn chỉ muốn cô lành bệnh và an toàn.

“Cảnh sát vẫn cắm ở phố nhà cô sao?”

“Vâng,” cô thở dài.

Carver đã cắm sĩ quan mặc thường phục trên phố Hasting cả ngày lẫn đêm. Matthew và bà Linda thấy yên tâm hơn rất nhiều khi có anh ta ở đó.

“Cormoran, anh nghe này. Tôi biết tụi mình không thể…”

“Robin, bây giờ không còn ‘tụi mình’ gì nữa. Chỉ có tôi, ngồi chơi xơi nước, và cô, ở yên trong nhà cho đến khi hung thủ bị bắt.”

“Tôi không nói chuyện vụ án,” cô nói. Tim cô đập thình thịch lên sườn. Cô phải nói ra, cô không thể chịu được nữa. “Có một chuyện mình… nếu vậy, anh có thể làm thay tôi. Brockbank có thể không phải là hung thủ, nhưng ta biết hắn ta là một kẻ hiếp dâm. Anh có thể đến gặp Alyssa và cảnh báo cho cô ta biết rằng cô ta đang sống cùng…”

“Quên đi,” giọng Strike chát chúa bên tai cô. “Lần cuối cùng, cô có chịu nghe không Robin, cô không thể cứu được tất cả mọi người! Hắn chưa bao giờ bị kết án! Nếu ta dính vào mà sơ sảy, Carver sẽ cho ta biết mùi lễ độ.”

Im lặng kéo dài.

“Cô đang khóc sao?” Strike lo lắng hỏi, hắn thấy hơi thở cô đã trở nên ngắt quãng.

“Không, tôi không khóc,” Robin trả lời, đúng sự thật.

Một cảm giác lạnh lùng kinh khủng lan tỏa trong cô khi Strike từ chối giúp hai bé gái đang sống gần Brockbank.

“Tôi phải đi đây, đã đến giờ ăn trưa,” cô nói, mặc dù không có ai gọi.

“Nghe này,” hắn nói, “Tôi hiểu tại sao cô muốn…”

“Nói chuyện sau nhé,” cô đáp rồi dập máy.

Bây giờ không còn tụi mình gì nữa.

Lịch sử đã lặp lại. Một người đàn ông xông vào cô trong bóng tối, lấy đi của cô không chỉ cảm giác an toàn, mà còn cả địa vị. Cô đã từng là đồng sự ở một văn phòng thám tử…

Mà phải vậy không? Cô chưa từng có hợp đồng mới. Chưa từng được tăng lương. Hai người đã quá bận, quá túng bấn, đến nỗi cô cũng không nghĩ đến việc đòi hỏi những điều đó. Cô chỉ vui mừng khi nghĩ rằng Strike coi cô là đồng sự. Bây giờ đến điều đó cũng mất đi, có lẽ tạm thời, có lẽ vĩnh viễn. Bây giờ không còn tụi mình gì nữa.

Robin ngồi suy nghĩ vài phút, rồi bước xuống giường, mấy tờ báo sột soạt. Cô tiến đến bàn trang điểm nơi có hộp giày màu trắng in chữ bạc Jimmy Choo, vuốt ve bề mặt tinh khôi trên hộp.

Kế hoạch đó không nảy đến với Robin như ý tưởng mà Strike có được bên ngoài bệnh viện, bừng bừng như lửa đốt. Ngược lại, nó chậm rãi thành hình, u ám và nguy hiểm, từ sự thụ động đáng ghét nguyên một tuần qua mà cô phải chịu và từ cơn giận đến lạnh cả lòng khi Strike bướng bỉnh từ chối hành động. Strike, bạn của cô, giờ đây đã đứng về phía kẻ thù. Hắn từng là dân đấm bốc, cao hơn mét chín. Hắn hẳn chưa bao giờ biết cảm giác nhỏ bé, yếu ớt và bất lực. Hắn hẳn sẽ chẳng bao giờ hiểu được nạn nhân hiếp dâm cảm thấy sao về cơ thể của chính mình: cái cảm giác mình chỉ còn là một món đồ, một vật thể, một súc thịt trần trụi tục tằn.

Zahara nghe chừng chỉ mới ba tuổi trên điện thoại.

Robin đứng im trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm xuống hộp giày cưới, suy nghĩ. Cô thấy được hết những hiểm nguy rõ ràng trước mắt, như vách đá cheo leo và sóng cuộn giận dữ bên dưới chân người đi dây.

Không, cô không thể cứu được tất cả mọi người. Đã quá trễ với Martina, với Sadie, với Kelsey và với Heather. Lila sẽ sống phần đời còn lại với hai ngón tay trên bàn tay trái và một vết sẹo gớm ghiếc trong tâm trí mà Robin đã hiểu quá rõ. Tuy nhiên, còn hai cô bé có thể sẽ phải chịu những đau khổ mà Chúa mới biết nếu không ai hành động.

Robin quay lưng với đôi giày mới, với tay cầm điện thoại và gọi một số cô đã được dúi vào tay, và chưa bao giờ mường tượng ra sẽ phải dùng đến.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.