Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54

❊ ❊ ❊

And if its true it can't be you, it might as well be me.Nếu quả thực không thể là anh... thì đành là tôi vậy.

Blue Öyster Cult,

Spy in the House of the Night

Robin có ba ngày để lên kế hoạch, vì phải đợi kẻ đóng lõa tìm xe, rồi phải đợi gã tranh thủ lúc rảnh rỗi giữa công việc bận rộn. Trong lúc đó cô nói với Linda rằng đôi Jimmy Choo quá chật, kiểu lại quá nổi, cô để mẹ đi cùng khi đổi trả giày. Sau đó Robin phải quyết định xem sẽ nói dối Linda và Matthew ra sao để có đủ thời gian thực hiện kế hoạch của mình.

Cuối cùng cô bịa rằng phải đi dự thêm một cuộc phỏng vấn nữa với bên cảnh sát. Mấu chốt là phải dặn Shanker ngồi yên trong xe khi đến đón, rồi khi Shanker dừng xe gần chỗ viên cảnh sát mặc thường phục đang tuần tra con phố, cô nói với anh ta rằng cô đi cắt chỉ vết thương, trên thực tế phải hai ngày nữa mới đến hẹn.

Bảy giờ tối, trời không mây, chung quanh vắng tanh, chỉ có mỗi Robin đứng dựa vào bức tường gạch ấm áp của trung tâm kinh doanh Eastway Business Centre. Mặt trời chậm rãi di chuyển về phía tây và xa xa, nơi chân trời mờ sương, cuối phố Blondin, công trình điêu khắc Orbit dần dần thành hình. Robin từng thấy sơ đồ trên báo: tòa tháp sẽ sớm trông như một ống nghe điện thoại cổ điển khổng lồ bọc trong mớ dây nhợ rối rắm của chính nó. Xa hơn, Robin nhang nhác thấy sân vận động Olympic đang thành hình. Khối công trình khổng lồ nhìn từ xa trông thật ấn tượng, có gì đó lạ lẫm, xa xăm vời vợi so với những bí mật mà cô ngờ đang bị che giấu đằng sau cánh cửa mới sơn nhà Alyssa.

Có lẽ vì việc sắp làm, dãy nhà im lìm cũng khiến cô thấy nôn nao. Toàn là nhà mới, hiện đại, có gì đó vô hồn. Trừ những công trình hoành tráng đang được xây ở phía xa, nơi này không có cá tính, không có cảm giác cộng đồng. Không có cây cối để làm mềm đi đường nét của những căn nhà vuông vức, thâm thấp, nhiều căn để biển Cho Thuê, không có cửa hàng tiện lợi, tửu quán hay nhà thờ nào. Khu nhà kho mà cô đang đứng dựa vào không hề kín đáo, với cửa sổ trên cao kéo màn trắng như choàng khăn, hai cửa ga-ra đầy hình vẽ bậy. Tim Robin đập thình thịch như vừa chạy bộ xong. Không có gì khiến cô phải quay lưng lại, thế mà cô thấy sờ sợ.

Có tiếng bước chân vọng lại gần đó, Robin quay ngoắt người, mấy ngón tay đẫm mồ hôi nắm chặt lấy máy báo động. Cao lớn, tay chân dềnh dàng và đầy sẹo, Shanker bước lệt xệt về phía cô, một tay cầm thanh sô-cô-la Mars tay kia cầm một điếu thuốc.

“Cổ đang tới,” giọng Shanker nặng trịch.

“Anh chắc không?” Robin nói, tim cô đập loạn xạ. Cô bắt đầu thấy đầu óc lâng lâng.

“Da đen, hai đứa con, chuẩn bị đi tới ngay đây. Tui thấy lúc đi mua cái này,” gã nói, phe phẩy thanh sô-cô-la. “Ăn không?”

“Không, cảm ơn.” Robin đáp. “À… phiền anh tránh đi được không?”

“Cô chắc là không muốn tôi đi cùng không?”

“Chắc,” Robin nói. “Chỉ đi vào nếu anh thấy… hắn ta.”

“Cô chắc thằng chó không ở sẵn trong nhà chứ?”

“Tôi đã gọi hai lần. Tôi chắc hắn không có nhà.”

“Tui sẽ đứng chỗ góc đường vậy,” Shanker ngắn gọn rồi lảng đi, hết hút thuốc lại ăn kẹo, đến một vị trí khuất tầm nhìn từ cửa nhà Alyssa. Robin, trong lúc đó, đi vội xuống phố Blondin để Alyssa không thấy mình khi vào nhà. Nấp vào bên dưới ban công nhô ra của một khu chung cư màu đỏ sậm, Robin quan sát người phụ nữ da đen cao ráo rẽ vào con phố, một tay nắm chặt tay đứa con nhỏ, theo sau là cô chị – Robin áng chừng khoảng mười một tuổi. Alyssa mở cửa trước, mấy mẹ con cùng vào nhà.

Robin trở lại đường phố, đi về phía căn nhà. Hôm nay cô mặt quần jean, mang giày thể thao: không thể trượt chân ngã lăn quay lần nữa. Chỗ gân vừa được nối nhức nhối bên dưới nẹp tay.

Tim cô đập mạnh đến tức ngực khi cô gõ cửa nhà Alyssa. Cô bé lớn nhìn ra cửa sổ vòm ở bên phải khi Robin đứng đợi. Robin mỉm cười, hồi hộp. Cô bé quay đi ngay.

Người phụ nữ xuất hiện chưa tới một phút sau đó, xét theo kiểu nào, cũng thật hấp dẫn. Cao lớn, da đen, thân hình như người mẫu bikini, cô ta tết tóc thành lọn thả xuống lưng. Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong tâm trí Robin là nếu một tụ điểm thoát y chịu sa thải cô ta, hẳn Alyssa phải là người đáo để lắm.

“Gì hả?” cô ta nói, nhướng mày nhìn Robin.

“Chào chị,” Robin nói, miệng khô khốc. “Chị có phải là Alyssa Vincent không?”

“Phải. Cô là ai?”

“Tôi tên là Robin Ellacott,” Robin nói, miệng vẫn khô khốc. “Tôi không biết… liệu tôi có thể nói với chị chút chuyện về Noel không?”

“Anh ta sao?” Alyssa hỏi.

“Tôi nghĩ nói trong nhà thì tốt hơn,” Robin đáp.

Alyssa có cái nhìn ngang tàng, cảnh giác của một người luôn ở thế chuẩn bị đón nhận cú đòn tiếp theo mà cuộc đời giáng xuống.

“Xin chị. Việc rất quan trọng,” Robin nói, lưỡi cô chạm đến vòm miệng khô khốc. “Nếu không tôi đã không phiền chị.”

Mắt hai người gặp nhau: mắt Alyssa màu nâu ca-ra-men ấm áp, mắt Robin màu xanh xám trong veo. Robin cảm thấy chắc chắn Alyssa sẽ từ chối. Thế rồi cặp mắt rậm mi đột ngột mở ra, một thoáng phấn khích lạ lùng lướt qua trên gương mặt Alyssa, như thể cô ta vừa khoái trá nhận ra một điều gì đó. Không nói năng gì, Alyssa bước lùi lại vào trong lối sảnh tù mù, khoa tay làm điệu bộ rườm rà, mời Robin vào trong.

Robin không biết tại sao thấy lòng chùng xuống, đầy nghi ngại. Chỉ ý nghĩ rằng hai bé gái đang trong nhà khiến cô muốn bước qua bậc cửa.

Một lối sảnh nhỏ xíu dẫn đến phòng khách. Đồ đạc trong phòng chỉ có mỗi ti-vi và chiếc xô-pha đơn độc. Một chiếc đèn bàn đặt trên sàn nhà. Hai tấm hình lồng khung mạ vàng kiểu rẻ tiền treo trên tường, một tấm chụp Zahara mũm mĩm mặc đầm màu xanh lam, kẹp tóc bươm bướm cùng màu, tấm còn lại chụp chị gái của bé trong bộ đồng phục học sinh màu nâu sẫm. Cô chị trông y hệt người mẹ xinh đẹp. Tay thợ ảnh đã không làm cô bé mỉm cười nổi.

Robin nghe có tiếng khóa chốt lại ở cửa trước. Cô quay lại, đôi giày thể thao kêu kin kít trên nền gỗ đánh bóng. Đâu đó ở gần, một tiếng ping khá lớn cho thấy lò vi sóng vừa làm xong việc.

“Mama!” tiếng trẻ con rít lên.

“Angel!” Alyssa hét lên, bước vào phòng. “Lấy ra cho em! Được rồi,” cô ta nói, vòng tay lại, “vậy thì cô muốn nói gì với tôi về Noel?”

Robin càng có cảm giác Alyssa đang khoái trá nhâm nhi chút thông tin bí mật nào đó, nhất là khi cái cười đểu làm biến dạng gương mặt xinh đẹp ấy. Cô cựu vũ nữ thoát y đứng đó, khoanh tay lại, bộ ngực trồi ra như mũi con tàu, những lọn tóc tết thừng dài buông thả xuống eo. Cô ta cao hơn Robin chừng năm phân.

“Alyssa, tôi làm việc với Cormoran Strike. Anh ấy là một…”

“Tôi biết hắn là ai,” Alyssa chậm rãi nói. Vẻ đắc chí ngấm ngầm khi cô ta dò xét nhìn Robin đã đột ngột biến mất. “Hắn là thằng khốn đã làm cho Noel bị động kinh! Khốn nạn! Cô đã đi tìm hắn sao? Hùa với nhau hả? Tại sao cô không đi báo cớm, đồ đĩ dối trá, nếu anh ấy thực sự…”

Cô ta tẩn thật lực vào vai Robin, và trước khi Robin kịp chống đỡ, Alyssa bắt đầu vừa đấm vừa nói từng tiếng một.

“… làm… gì… MÀY!”

Alyssa bất ngờ đấm túi bụi vào Robin: Robin đưa tay trái lên đỡ, cố bảo vệ tay phải, rồi đá vào đầu gối Alyssa. Cô ta hét lên đau đớn, nhảy lò cò lui lại; từ phía sau lưng Robin đứa bé con hét lên, chị gái của nó chạy xộc vào phòng.

“Đồ đĩ khốn kiếp,” Alyssa hét, “dám đánh tao trước mặt con tao…”

Rồi cô ta xông thẳng vào Robin, nắm lấy tóc cô, đập đầu cô lên cửa sổ không có màn. Robin cảm thấy được Angel, gày guộc ốm o, đang cố can hai người phụ nữ ra. Không kìm chế nữa, Robin tát vào tai Alyssa, khiến cô ta há hốc miệng đau đớn và lùi lại. Robin nắm tay Angel dưới cánh tay, đẩy cô bé ra xa, cúi đầu xuống, xông thẳng vào Alyssa, xô cô ta lên ghế xô-pha.

“Thả mẹ ra… thả mẹ tôi ra!” Angel hét lên, nắm lấy cánh tay bị thương của Robin mà giật, khiến cô hét lên đau đớn. Zahara đứng ở cửa phòng, khóc thét, cốc mỏ vịt đựng sữa nóng chúc ngược trên tay.

“CHỊ ĐANG SỐNG CHUNG VỚI MỘT TÊN ẤU DÂM!” Robin hét át tiếng khóc thét ồn ã khi Alyssa cố gượng dậy từ ghế xô-pha để trả đòn.

Robin đã hình dung trước cảnh mình hạ giọng báo tin kinh hoàng, rồi chứng kiến Alyssa suy sụp choáng váng. Cô không hề hình dung được Alyssa ngước nhìn lên, gầm gừ.

“Ờ, thì sao. Mày nghĩ tao không biết mày là ai sao hả đồ chó cái? Mày phá đời anh ấy chưa thỏa hay sao…”

Cô ta lại xông vào Robin lần nữa; căn phòng nhỏ đến nỗi Robin tiếp tục bị đẩy vào tường. Hai người bám chặt lấy nhau cùng trượt về phía ti-vi, cái ti-vi ngã nhào xuống sàn đánh rầm nghe không ổn tí nào. Robin cảm thấy vết thương trên cánh tay đang co giật, cô hét một tiếng nữa trong cơn đau.

“Mama! Mama!” Zahara khóc thét, trong khi đó

Angel nắm lấy lưng quần Robin, ngăn không cho cô né đòn Alyssa nữa.

“Hỏi con gái chị đi!” Robin hét lên khi nắm đấm và cùi tay vung loạn xạ, cố vùng khỏi nắm tay giữ chặt bướng bỉnh của Angel. “Hỏi con gái chị xem hắn đã…”

“Mày… đừng… hòng… lôi… con… tao…”

“Hỏi đi!”

“Đĩ khốn kiếp láo toét… mày và con mẹ khốn nạn của mày…”

“Mẹ tôi?” Robin thốt lên, cố hết sức cô thúc khuỷu tay vào hông Alyssa, mạnh đến nỗi người đàn bà cao lớn hơn lộn nhào, ngã xuống ghế xô-pha một lần nữa. “Angel, thả ra!” Robin gào lên, gỡ ngón tay cô bé khỏi quần jean mình, chắc chắn rằng mình chỉ có vài giây trước khi Alyssa ra đòn trở lại. Zahara tiếp tục khóc thét ở cửa. “Chị nghĩ,” Robin thở hổn hển, đứng cạnh Alyssa đang lồm cồm, “chị nghĩ tôi là ai?”

Tức cười quá hả Alyssa hổn hển, Robin đã khiến cô ta hụt hơi. “Mày là con Brittany khốn nạn! Gọi điện, khủng bố anh ấy…”

“Brittany?” Robin sửng sốt. “Tôi không phải là Brittany!”

Cô giật ví ra khỏi áo khoác. “Nhìn thẻ tín dụng của tôi này… nhìn đi! Tôi là Robin Ellacott, tôi làm việc với Cormoran Strike…”

“Là thằng chó đã khiến anh ấy bị chấn thương não…”

“Chị có biết tại sao Cormoran đến bắt Noel không?”

“Vì con vợ chết tiệt đã dựng chuyện…”

“Không ai dựng chuyện cả! Hắn ta đã hiếp dâm Brittany, đi làm ở đâu cũng bị đuổi vì quấy rối các bé gái! Hắn ta còn làm chuyện đó với chính em gái mình… Tôi đã gặp cô ấy rồi!”

“Đồ dối trá khốn nạn!” Alyssa hét lên, chớm đứng dậy lần nữa.

“Tôi… không… nói… DỐI!” Robin gào lên, đẩy Alyssa trở lại xuống đám gối nệm.

“Đồ đĩ điên khùng ” Alyssa thở gấp, “cút khỏi nhà tao ngay!”

“Hỏi con gái chị xem hắn đã làm gì nó chưa. Hỏi đi! Angel?”

“Mày đừng hòng nói chuyện với con tao, con đĩ!”

“Angel, nói với mẹ xem ông ấy…”

“Mẹ kiếp, cái đệch gì đây?”

Zahara khóc lớn tiếng đến nỗi không ai nghe được tiếng chìa khóa mở cửa.

Hắn to lớn, tóc đen, để râu, mặc đồ thể thao màu đen. Một bên hốc mắt trũng xuống, sụp về phía mũi, khiến cặp mắt trừng trừng đáng sợ. Cặp mắt đen u ám đó nhìn Robin, hắn chầm chậm cúi xuống, bế đứa bé con, nó mỉm cười, ôm lấy hắn. Nhưng Angel co rúm người lại, lùi vào trong tường. Vô cùng chậm rãi, mắt dán vào Robin, Brockbank thả Zahara vào lòng mẹ.

“Hay quá,” hắn nói, nhếch mép mà không hề cười, đầy đe dọa.

Toàn thân lạnh cóng, Robin cố len lén trượt tay vào túi tìm máy báo động, nhưng Brockbank chồm tới ngay, nắm lấy cổ tay cô, đè xuống những mũi khâu.

“Đừng hòng điện thoại cho ai, đĩ con đểu cáng… mày tưởng tao không biết là mày sao hả…”

Cô cố vùng khỏi hắn, mũi khâu vết thương căng ra dưới nắm tay hắn. Robin hét lên:

“SHANKER!”

“Đáng ra hồi đó tao giết mày luôn cho rồi, con đĩ!”

Sau đó là tiếng gỗ vỡ rầm rập, cửa trước đã bị xô ngã, Brockbank thả Robin ra, quay lại thấy Shanker đang xông vào, tay cầm dao.

“Đừng đâm hắn!” Robin há hốc, nắm chặt lấy cánh tay.

Sáu con người chen chúc trong căn phòng nhỏ như hộp diêm, trong thoáng chốc tất cả đứng im bất động, ngay đến đứa bé con cũng ôm chặt lấy mẹ. Rồi một giọng the thé cất lên, vô vọng, run rẩy nhưng cuối cùng cũng bật ra nổi trước sự hiện diện của một người đàn ông đầy sẹo, răng bịt vàng, khuỷu tay xăm trổ đang nắm chặt lấy con dao.

“Ổng có làm với con! Ổng có làm với con, Mẹ, ổng làm đó! Ổng có làm với con!”

“Cái gì?” Alyssa nói, nhìn về phía Angel. Gương mặt cô ta thảng thốt choáng váng.

“Ổng có làm với con! Làm cái mà cô đó nói. Ổng có làm với con!”

Brockbank dợm sấn tới, nhanh chóng ghìm lại khi Shanker đưa dao lên, chỉ thẳng vào ngực của kẻ to xác hơn.

“Không sao đâu, cưng,” Shanker nói với Angel, tay còn lại che cho cô bé, cái răng vàng lấp lánh trong ánh mặt trời đang chầm chậm tắt đằng sau ngôi nhà đối diện. “Hắn không làm vậy nữa đâu. Đồ khốn nạn thúi tha,” Shanker thở vào mặt Brockbank. “Để tao lột da mày.”

“Con nói gì vậy hả Angel?” Alyssa hỏi, vẫn ôm chặt lấy Zahara, gương mặt như bức ký họa vẽ nỗi kinh hãi. “Ông ấy có bao giờ…?”

Brockbank đột ngột cúi đầu xuống rồi xông vào Shanker như tay tiền vệ cánh ngày nào. Shanker chỉ bằng phân nửa Brockbank, bị húc qua một bên như hình nộm; có tiếng Brockbank lao người qua cánh cửa đã bị xô ngã trong khi Shanker tức tối chửi thề đuổi theo.

“Để hắn đi… để hắn đi!” Robin hét lên, nhìn qua cửa sổ khi hai người đàn ông chạy xuống đường. “Lạy Chúa… SHANKER… cảnh sát sẽ… Angel đâu rồi…?”

Alyssa đã ra khỏi phòng đi tìm con gái, để lại sau lưng đứa bé chập chững đã quá mệt mỏi, hét khóc ri ri đến gào lên trên ghế xô-pha.

Robin biết mình không thể đuổi theo hai người đàn ông. Tự dưng cô thấy run rẩy, cô ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy đầu trong cơn choáng váng buồn nôn dồn dập tới.

Cô đã làm việc muốn làm, cô đã biết rằng gần như kiểu gì cũng sẽ có thiệt hại ngoài dự kiến. Brockbank chạy thoát hoặc bị Shanker đâm là những khả năng mà cô đã thấy trước. Hiện tại cô chỉ chắc chắn một điều rằng mình không thể ngăn ngừa cả hai khả năng đó. Hít thở vài hơi sâu cô đứng dậy, đến ghế xô-pha, cố dỗ đứa bé. Chẳng lạ gì, trong trí óc Zahara, Robin gắn liền với bạo lực và la hét hoảng loạn, nó hét lên, to chưa từng thấy, rồi dùng bàn chân nhỏ xíu đá liên hồi vào Robin.

“Tôi có biết đâu,” Alyssa nói. “Ôi lạy Chúa. Lạy Chúa. Tại sao con không nói hả Angel? Tại sao con không nói với mẹ?”

Màn đêm đang buông. Robin bật đèn, ánh đèn hắt bóng người xam xám lên bức tường màu hoa mộc lan. Trông như có ba bóng ma co ro phẳng lì đang rúm ró sau lưng ghế xô-pha, bắt chước từng cử động của Alyssa. Angel co người thổn thức trong lòng mẹ, hai mẹ con đung đưa vỗ về.

Robin đã pha hai đợt trà và nấu mì ống khoanh tròn cho Zahara. Cô ngồi trên sàn nhà dưới cửa sổ. Cô thấy mình phải ở lại cho đến khi tìm được thợ mộc ngoài giờ đến sửa cánh cửa mà Shanker đã xô ngã. Chưa ai gọi cảnh sát. Hai mẹ con vẫn còn tỉ tê với nhau, Robin thấy mình như người vô duyên, nhưng cô không thể bỏ đi cho đến khi biết rằng họ có cửa nẻo an toàn và ổ khóa mới. Zahara nằm ngủ trên ghế xô-pha cạnh mẹ và chị gái, co người, mút ngón tay cái, bàn tay mũm mĩm vẫn nắm chặt lấy cái cốc mỏ vịt.

“Ổng nói ổng sẽ giết Zahara nếu con nói với mẹ,” Angel thì thầm vào cô mẹ.

“Ôi lạy Chúa,” Alyssa rên rỉ, nước mắt nhỏ giọt xuống lưng con gái. “Ôi lạy Chúa tôi.”

Cảm thức bất an nơi Robin như một đám cua gai góc bò khắp bụng. Cô đã nhắn tin cho mẹ và Matthew nói rằng cảnh sát cần cho cô xem thêm vài tấm hình nữa, nhưng cả hai đang rất lo khi cô đi vắng đã lâu, cô khó mà tiếp tục viện cớ để ngăn hai người tới gặp mình. Robin liên tục kiểm tra nút tắt chuông trên điện thoại, nhỡ mà cô đã bấm vào đó. Shanker đang ở đâu rồi?

Cuối cùng thợ mộc cũng đến. Sau khi đưa số thẻ tín dụng để trả tiền thiệt hại, Robin nói với Alyssa rằng cô phải ra về.

Alyssa để Angel và Zahara ôm nhau co ro trên xô-pha, tiễn Robin ra con phố chạng vạng.

“Ê,” Alyssa nói.

Nước mắt vẫn chảy thành dòng trên mặt cô ta. Robin thấy rõ là Alyssa vốn không quen cảm ơn ai.

“Cảm ơn, được chưa?” cô ta nói, gần như sắp gây sự.

“Không có gì,” Robin đáp.

“Tôi có bao giờ… ý tôi là… tôi gặp hắn ở nhà thờ mà. Tôi nghĩ cuối cùng cũng tìm được người tử tế, cô biết đó… hắn rất tốt với… với mấy đứa nhỏ…”

Cô ta bắt đầu nấc lên. Robin chồm với tay về phía Alyssa, nhưng nghĩ lại, thôi. Hai vai cô bầm tím sau khi bị Alyssa đánh, vết chém nhức nhối hơn bao giờ hết.

“Brittany đã gọi điện cho hắn thật sao?” Robin hỏi.

“Nói với tôi vậy,” Alyssa nói, đưa mu bàn tay lau mắt. “Hắn nghĩ là bà vợ cũ dựng chuyện, bắt Brittany đặt điều… dặn tôi nếu có một con nhỏ tóc vàng nào đến nhà, ăn nói lăng nhăng thì đừng có tin gì hết.”

Robin nhớ đến giọng nói trầm trầm bên tai:

Bé này có quen không ta?

Hắn đã nghĩ cô là Brittany. Vì vậy mà hắn dập máy và không bao giờ gọi lại.

“Tôi phải đi đây,” Robin nói, lo lắng không biết mất bao lâu mới về lại West Ealing được. Cả người cô nhức nhối. Alyssa đã giáng được vài đòn ra hồn. “Cô sẽ gọi cảnh sát chứ?”

“Tôi nghĩ vậy,” Alyssa nói. Robin ngờ rằng ý tưởng đó khá lạ lẫm với Alyssa, “Ừ.”

Khi bước đi trong màn đêm, tay nắm chặt lấy máy báo động thứ hai, cô tự hỏi Brittany Brockbank đã nói gì với cha dượng, cô nghĩ là mình biết: “Tôi vẫn chưa quên. Một lần nữa, tôi sẽ đi thưa.” Có lẽ cô ấy đã làm vậy để xoa dịu lương tâm. Cô ấy sợ rằng hắn vẫn tiếp tục ngựa quen đường cũ, làm những việc đã từng làm với chính mình, nhưng Brittany không thể đối mặt với quá khứ.

Tôi khẳng định với cô, cô Brockbank, rằng cha dượng chưa bao giờ chạm vào cô, rằng câu chuyện này do cô và mẹ cô dựng ra…

Robin đã biết rõ. Gã luật sư bên bị mà cô từng phải đối mặt là một người lạnh lùng, mai mỉa, mặt mày xảo quyệt.

Cô trở về từ quán bar sinh viên, cô Ellacott, nơi cô vừa uống rượu, đúng không?

Cô đã công khai đùa về chuyện nhớ nhung… à… sự quan tâm của bạn trai cô, đúng thế không?

Khi cô gặp ông Trewin…

Tôi không…

Khi cô gặp ông Trewin bên ngoài khu ký túc xá…

Tôi không gặp…

Cô nói với ông Trewin rằng mình đang nhớ…

Tôi và ông ta không hề nói…

Tôi khẳng định với cô, cô Ellacott, rằng cô đang thấy xấu hổ vì đã mời ông Trewin…

Tôi không mời…

Cô đã công khai đùa, đúng không cô Ellacott, đùa về chuyện nhớ nhung… ừm… nhớ sự quan tâm… quan tâm thể xác của…

Tôi nói tôi nhớ…

Khi đó cô đã uống bao nhiêu ly rồi, cô Ellacott?

Robin quá hiểu tại sao người ta sợ phải kể lại, phải thừa nhận những việc mình đã phải chịu, rồi chỉ để nghe rằng cái sự thật đau đớn, nhục nhã, bẩn thỉu đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng bệnh hoạn của chính mình. Cả Holly và Brittany đều không thể chịu được viễn cảnh của một phiên tòa mở, và có lẽ Alyssa và Angel cũng sẽ sợ hãi không dám đi thưa. Nhưng Robin chắc chắn rằng, không có gì ngoài cái chết hay nhà tù sẽ chặn đứng Noel tiếp tục hiếp dâm các bé gái. Thế mà, cô sẽ thấy mừng nếu biết Shanker chưa giết hắn ta, bởi vì nếu…

“Shanker!” cô hét lên khi bóng người cao lớn xăm trổ mặc đồ thể thao vải bóng đi ngang dưới cột đèn đường phía trước.

“Không tìm được thằng chó đó, Rob!” giọng Shanker vang vọng. Gã dường như không nhận ra Robin vừa phải ngồi trên sàn nhà, sợ hãi suốt hai tiếng đồng hồ, cầu nguyện cho gã trở lại. “To con vậy mà chạy cũng được đó chớ hả?”

“Cảnh sát sẽ tìm hắn,” Robin nói, tự nhiên đầu gối cô lẩy bẩy. “Alyssa sẽ gọi cho cảnh sát, tôi nghĩ thế. Shanker, anh… anh làm ơn chở tôi về nhà được không?”

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.