The Girl That Love Made BlindCô Nàng Bị Tình Yêu Làm Mù Mắt
Sáng thứ Ba. Ngợm đang ngủ, sau một đêm dài vất vả, như ả đã rên rỉ. Y quan tâm đếch gì, nhưng cứ phải đóng kịch. Y đã cố thuyết phục Ngợm đi nằm, và khi Ngợm bắt đầu thở sâu đều đặn, y ngắm Ngợm một lúc, tưởng tượng cảnh bóp nghẹt cổ Ngợm, nhìn cặp mắt Ngợm mở trợn, chật vật hít thở, mặt dần dần tím tái…
Khi chắc chắn Ngợm đã ngủ say, y lẳng lặng rời khỏi phòng, mặc áo khoác và lỉnh ra đường trong buổi sáng sớm, đi tìm Ả Thư Ký. Mấy hôm rồi y mới tiếp tục trò bám đuôi. Đã quá trễ để bắt đầu từ ga tàu gần nhà ả. Cùng lắm y chỉ có thể lượn lờ ở đầu phố Denmark.
Y nhác thấy ả từ xa: mái tóc vàng óng hung đỏ lượn sóng không lẫn vào đâu được. Thứ đĩ hợm, hẳn là lúc nào cũng muốn nổi bật trong đám đông, nếu không thì đã biết điều mà che lại, cắt đi hoặc nhuộm tóc. Đứa nào cũng muốn được chú ý, y biết quá: hết thảy bọn chúng.
Khi ả tới gần, bản năng nhận biết tâm trạng kẻ khác vô cùng nhạy bén báo với y rằng có gì đó không bình thường. Ả vừa đi vừa nhìn xuống, vai khom, không để ý gì đến người đi đường đông đúc chung quanh với các thể loại túi xách, cà phê và điện thoại trong tay.
Y đi lướt qua ả theo chiều ngược lại, gần đến mức nếu không có mùi khói xe và bụi bặm, y đã có thể ngửi được mùi nước hoa. Ả không để ý gì, cứ như y là vật vô tri vô giác. Y thấy hơi bực, ngay cả khi chính y muốn thế. Y đã theo sát ả, nhưng ả lại vô cùng dửng dưng thờ ơ.
Mặt khác, y phát hiện ra một chuyện: ả hẳn đã khóc lóc hàng tiếng đồng hồ. Y chỉ nhìn là nhận ra ngay; y từng thấy nhiều lần rồi. Gương mặt bệu, đỏ và sưng húp; thút thít, rên rỉ: chúng đều làm thế. Chúng ưa đóng vai nạn nhân. Nhiều khi chỉ muốn giết phức cho nín.
Y quay người, theo ả một đoạn ngắn đến phố Denmark. Đàn bà ở trong tình trạng như ả thường dễ ăn mồi hơn. Đám đĩ hợm thường bỏ qua những việc chúng vẫn làm để phòng chừng cái hạng như gã: cầm sẵn chìa khóa giữa khớp ngón tay, điện thoại trong tay, máy báo động trong túi, luôn đi cùng nhau. Khi yếu đuối chúng thèm lời ngọt ngào, dễ động lòng khi có người chịu lắng nghe. Đó là cách mà y tóm Ngợm.
Y bước vội khi ả rẽ vào phố Denmark. Nơi ấy, cuối cùng, sau tám ngày, bọn nhà báo cũng chịu bỏ cuộc. Ả mở cánh cửa đen rồi đi vào bên trong.
Liệu ả có ra ngoài nữa không, hay ả sẽ ở trong đó cả ngày với Strike? Y thực mong là chúng đang ăn nằm với nhau. Có lẽ thế. Chỉ có hai đứa chúng nó trong văn phòng – kiểu gì chẳng vậy.
Y rút vào một bệ cửa, rút điện thoại ra, mắt vẫn dõi theo cửa sổ tầng hai nhà số hai mươi bốn.