Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

A dreadful knowledge comes…Rồi ta biết điều khủng khiếp…

Blue Öyster Cult

In the Presence of Another World

Tại nhà trọ Travelodge hai người nhận phòng riêng cách nhau năm căn. Robin đã ngại rằng người đàn ông ở quầy lễ tân sẽ giao một phòng đôi cho hai người, nhưng Strike cẩn thận đón đầu, mới vào đã nói ngay hai phòng đơn, trước khi ông ta kịp mở miệng.

Robin thấy mình thật vô duyên, tự dưng có cảm giác ngài ngại khi đi chung thang máy với Strike, cả ngày hôm đó hai người ở cạnh nhau trong chiếc Land Rover còn gì. Cô lúng túng nói lời tạm biệt với hắn khi trước cửa phòng; hắn cũng đâu có vẻ lưu luyến gì. Hắn chỉ nói chào rồi đi về phòng riêng, nhưng hắn đứng đợi bên ngoài cho đến khi cô mở được cửa bằng thẻ khóa. Cô bước vào trong, bối rối vẫy tay chào.

Mà sao cô lại vẫy tay chào hắn? Thật là vô duyên.

Cô thả chiếc túi đi đường xuống giường rồi đến cạnh cửa sổ, bên ngoài là khung cảnh ảm đạm của những dãy nhà xưởng mà họ đã đi ngang qua khi vào thị trấn vài giờ trước. Cú như thể hai người đã di xa London lâu rồi, chứ không phải chỉ hôm nay.

Máy sưởi trong phòng bật số lớn quá. Robin đẩy thật mạnh, mở cửa sổ cứng ngắc. Không khí ban đêm mát mẻ tràn vào, nhanh chóng lan khắp căn phòng vuông vức bức bối. Sau khi cắm sạc điện thoại, cô thay đồ, mặc áo ngủ, đánh răng rồi thả người giữa chăn mền mát lạnh.

Cô vẫn thấy bất an lạ lùng, vừa ý thức rằng mình đang ngủ cách Strike năm phòng. Chỉ tại Matthew, đương nhiên rồi. Nếu em ngủ với hắn, hai ta thực sự chấm dứt.

Trí tưởng tượng bất trị của Robin tự dưng mang đến tiếng gõ cửa, Strike tự mời mình vào, viện cớ vớ vẩn…

Đừng có vô duyên vậy.

Cô trở mình, ép gương mặt đỏ bừng xuống gối. Cô đang nghĩ cái gì vậy trời? Matthew chết tiệt, cứ gợi ý lung tung, cứ tưởng cô cũng như anh ta…

Trong khi đó Strike vẫn chưa leo lên giường. Tay chân hắn tê cứng sau nhiều tiếng đồng hồ ngồi im một chỗ trong xe. Tháo được chân giả ra thật là dễ chịu. Mặc dù vòi tắm không tiện lắm với người chỉ có một chân, hắn vẫn đi tắm, cẩn thận nương vào tay vịn bên trong cửa, cố thả lỏng đầu gối đau đớn dưới nước nóng. Lau khô xong, hắn dò dẫm quay về giường, cắm sạc điện thoại rồi chui vào chăn, không quần áo.

Hắn nằm đó, tay gối sau đầu, nhìn lên trần nhà tối om, nghĩ về Robin đang nằm cách đó năm căn phòng. Hắn tự hỏi không biết Matthew đã nhắn tin lại cho cô chưa, hay hai người đang nói chuyện điện thoại, hay cô đang tận dụng chút thời gian riêng tư để khóc cho thỏa, lần đầu tiên trong cả ngày hôm đó.

Tiếng ồn nghe như một nhóm ăn tiệc độc thân vang đến tai hắn qua sàn nhà: tiếng đàn ông cười lớn, hò hét, rú rít, đập cửa đánh rầm. Có người bật nhạc, tiếng bass dội rầm rầm qua phòng hắn. Strike nhớ lại những đêm ngủ trong văn phòng, khi tiếng nhạc từ quán 12 Bar Café bên dưới vang dội qua chân sắt của chiếc giường xếp. Hắn mong là phòng Robin sẽ không bị ồn ào như thế. Cô cần nghỉ ngơi: ngày mai cô phải lái xe thêm hai trăm năm mươi dặm nữa. Strike ngáp, trở mình, rồi mặc cho tiếng nhạc ầm ĩ và tiếng người hò hét inh tai, hắn chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Sáng hôm sau hai người gặp nhau trong phòng ăn như đã hẹn trước. Strike đứng che cho Robin khi cô lén lút đổ đầy bi đông từ bình trà ở quầy buffet sáng, cả hai chất đầy bánh mì nướng lên đĩa. Strike cưỡng lại bữa sáng kiểu Anh đầy đủ, rồi để tự thưởng cho mình, lẹ tay thảy vài cái bánh ngọt Danish pastry vào ba lô. Tám giờ sáng, cả hai đã ngồi vào chiếc Land Rover, lái xe qua cảnh đồng quê Cumbrian lộng lẫy, những thảo nguyên đầy cây thạch nam và bãi than trải dài ngút ngàn dưới bầu trời xanh mờ ảo, rồi ra xa lộ M6 Nam.

“Xin lỗi cô, tôi không phụ lái xe được,” Strike nói, nhấp cà phê. “Chân côn đó sẽ giết tôi mất. Thực ra sẽ giết luôn cả hai chúng ta.”

“Không sao,” Robin nói. “Tôi thích lái xe, anh biết mà.”

Xe tăng tốc, hai người không nói gì, cảm giác dễ chịu. Robin là người duy nhất mà Strike thấy an tâm khi ngồi chung xe, mặc dù hắn vốn có thành kiến sâu sắc với tài xế nữ. Hắn thường không nói với ai, nhưng vụ này có nguyên nhân sâu xa từ những kinh nghiệm riêng không hề tích cực, từ bà mợ người Cornwall nhát tay lái, đến em gái Lucy hở cái là mất tập trung, đến Charlotte liều lĩnh không sợ gì. Tracey, cô bạn gái cũ ở Cục điều tra đặc biệt SIB, lái cũng khá cứng nhưng đến một đoạn đường núi hẹp thì sợ muốn tê liệt cả người, phải dừng xe, thiếu điều lên tăng xông, từ chối để hắn lái thay, nhưng lại không thể lái tiếp được.

“Matthew thích chiếc Land Rover không?” Strike hỏi khi xe qua cầu vượt.

“Không,” Robin đáp. “Anh ấy muốn mua chiếc A3 Cabriolet kia.”

“Biết quá mà,” Strike lẩm bẩm, không thành tiếng trong chiếc xe rung lắc. “Cái đồ cà chớn.”

Mất bốn tiếng họ mới tới Market Harborough, một thị trấn mà cả hai người đều chưa từng ghé thăm, như đã trao đổi trên đường đi. Con đường dẫn vào uốn quanh những ngôi làng be bé xinh xinh với mái lợp rạ, những nhà thờ thế kỷ mười bảy, vườn cây tỉa tót và những khu phố nhà dân với những cái tên như Ngõ Hũ Mật.

Strike nhớ lại bức tường trơ trọi sừng sững, hàng rào kẽm gai và nhà máy đóng tàu ngầm lù lù phía xa trong khung cảnh quê nhà thời thơ ấu của Noel Brockbank. Điều gì đã mang Brockbank đến đây, đến với vẻ quyến rũ xinh xắn điền viên này? Số điện thoại mà Holly đưa cho Robin là của cơ sở làm ăn kiểu gì? Mẩu giấy ghi vẫn đang nằm trong ví Strike.

Không khí cổ xưa thanh lịch càng đậm nét khi hai người vào bên trong Market Harborough. Nhà thờ St Dionysius cổ kính lộng lẫy kiêu hãnh vươn cao giữa trung tâm thị trấn, cạnh đó, ngay con phố chính là một công trình độc đáo, trông như nhà sàn gỗ.

Hai người tìm ra chỗ đậu xe ở sau tòa nhà kỳ lạ này. Thèm thuốc và muốn duỗi đầu gối, Strike bước ra khỏi xe, châm thuốc rồi đi xem một tấm biển, ghi chú rằng công trình kiến trúc nhà sàn gỗ kia là một trường chuyên xây từ năm 1614. Những dòng kinh thánh sơn vàng chạy quanh tòa nhà.

Loài người nhìn thấy bề ngoài, nhưng Đức Ngài nhìn tận tâm can.

Robin vẫn ngồi trong chiếc Land Rover, xem bản đồ tìm đường tốt nhất đi Corby, cũng là trạm dừng tiếp theo của hai người. Khi Strike đã làm xong điếu thuốc, hắn nhấc người vào xe trở lại.

“Ô kê, tôi sẽ gọi thử vào số đó. Nếu cô muốn duỗi chân cẳng một chút thì tôi gần hết thuốc lá rồi.”

Robin trợn tròn mắt, nhưng cầm lấy tờ mười bảng hắn đưa ra, rồi đi tìm chỗ bán thuốc Benson & Hedges.

Lần thứ nhất Strike gọi thử thì máy bận. Lần thứ hai, một giọng nữ khá nặng trả lời:

“Hiệu mát-xa Hoa Lan Thái xin nghe?”

“Chào chị,” Strike nói. “Có người bạn đưa tôi số này. Chị ở đâu vậy?”

Bà ta cho hắn số nhà trên phố St Mary S, hắn tìm trên bản đồ ra ngay, chỉ cách chỗ hắn đang đứng có vài phút.

“Sáng nay có cô nào rảnh cho tôi không?” hắn hỏi.

“Anh ưa kiểu gì?” giọng nói hỏi lại.

Qua kính chiếu hậu hắn thấy Robin đang trở về, mái tóc vàng hung đỏ tung bay trong gió, một gói Benson & Hedges vàng rực lấp lánh trên tay.

“Tóc đen,” Strike nói, sau một thoáng do dự. “Thái.”

“Tụi tôi có hai cô Thái sẵn đây cho anh. Anh muốn dịch vụ gì?”

Robin mở cửa xe, leo vào.

“Chỗ chị có gì?” Strike hỏi.

“Mát-xa thư giãn tinh dầu một cô, chín mươi bảng. Mát-xa thư giãn tinh dầu hai cô, một trăm hai mươi. Mát xa tinh dầu áp người toàn thân, một trăm năm mươi. Muốn thêm gì thì anh trả giá trực tiếp, ô kê?”

“Ô kê, vậy cho tôi gói… một cô,” Strike nói. “Lát nữa tôi tới.”

Hắn dập máy.

“Chỗ đó là tiệm mát-xa,” hắn nói với Robin, mở bản đồ ra, “nhưng không phải mát-xa cho người đau nhức đầu gối."

“Thật sao?” cô đáp, sửng sốt.

“Ở đâu chẳng có,” hắn nói. “Cô biết mà.”

Hắn hiểu tại sao cô thấy choáng. Khung cảnh bên ngoài kính chắn gió – nhà thờ St Dionysius, ngôi trường chuyên mộ đạo trên chân gỗ nhà sàn, một con phố chính giàu có sầm uất, cờ chữ thập St George tung bay trong gió bên ngoài tửu quán gần đó – tất cả như một bức áp phích quảng cáo du lịch.

“Anh sẽ làm gì… mà nó ở đâu vậy?” Robin hỏi.

“Không xa lắm,” hắn nói, chỉ trên bản đồ cho cô xem. “Nhưng trước hết tôi cần chỗ rút tiền.”

Hắn tính trả tiền một gói mát-xa thư giãn thật sao? Robin tự hỏi, hoang mang, nhưng cô không biết phải hỏi hắn kiểu gì, mà cũng không chắc mình có muốn nghe câu trả lời không nữa. Sau khi dừng xe ở máy rút tiền để Strike tăng số thâm hụt trong tài khoản thêm hai trăm bảng, cô theo chỉ đường của hắn ra phố St Marys, giáp với đoạn cuối một con phố chính. Phố St Mary’s trông có vẻ đàng hoàng lịch sự, toàn là đại lý môi giới nhà đất, các hiệu spa và văn phòng luật sư, phần lớn đóng ở những căn nhà lớn riêng biệt.

“Kia kìa,” Strike nói, chỉ trỏ khi xe qua một cơ sở kín đáo ngay góc đường. Một tấm biển hai màu vàng tím sáng bóng ghi chữ MÁT-XA HOA LAN THÁI. Chỉ có mấy tấm màn cửa màu tối là gợi ý rằng hoạt động bên trong vượt khỏi phạm vi chữa trị đau nhức xương khớp thông thường. Robin đậu xe ở đường cạnh đó, nhìn theo Strike cho đến khi hắn khuất tầm mắt.

Đến gần cửa vào cơ sở mát-xa, Strike để ý thấy hình hoa lan vẽ ở bảng hiệu sáng bóng trông đặc biệt giống âm hộ. Hắn nhấn chuông, một người đàn ông tóc dài, cao gần bằng hắn ra mở cửa ngay lập tức.

“Tôi vừa gọi trước,” Strike nói.

Tay bảo vệ gầm gừ rồi gật đầu, cho Strike đi qua mấy tấm màn cửa dày màu đen bên trong. Tiếp đó là một khu sảnh chờ nhỏ, lót thảm với hai chiếc xô-pha. Một phụ nữ Thái đứng tuổi đang ngồi chung với hai cô gái người Thái, một cô trông cỡ mười lăm tuổi. Tivi đặt trong góc đang chiếu Ai là triệu phú? vẻ mặt các cô chuyển từ chán nản sang tươi tỉnh, linh hoạt khi hắn bước vào. Bà trung niên đứng dậy, miệng tóp tép nhai kẹo cao su.

“Anh gọi phải không?”

“Đúng vậy,” Strike đáp.

“Anh muốn uống gì?”

“Không, cảm ơn.”

“Anh thích con gái Thái hả?”

“Ừ,” Strike đáp.

“Anh ưng ai?”

“Cô này,” Strike đáp, chỉ cô trẻ hơn. Cô này mặc áo cổ yếm hở lưng màu hồng, váy ngắn bằng da lộn, mang giày cao gót da phù bóng trông rẻ tiền. Cô ta mỉm cười đứng dậy. Cặp chân khẳng khiu khiến hắn nghĩ đến chân chim hồng hạc.

“Ô kê,” bạn đàm đạo lên tiếng. “Anh trả tiền bây giờ. Rồi về phòng riêng, ô kê?”

Strike đưa chín chục bảng, cô gái được chọn vẫy tay gọi, mỉm cười. Cô ta có thân hình của một cậu nhóc mới lớn, trừ bộ ngực rõ là đồ giả ra, khiến hắn nghĩ đến đám búp bê Barbie chưng kệ của con gái Elin.

Phòng riêng nằm cuối hành lang ngắn: một phòng nhỏ với cửa sổ rèm đen, đèn mờ, sực nức mùi tinh dầu đàn hương. Nhà tắm xây ép vào trong góc. Bàn mát-xa bọc da giả màu đen.

“Anh đi tắm trước không?”

“Không, cảm ơn,” Strike nói.

“Ô kê, anh cởi đồ trong đó,” cô ta nói, chỉ về góc phòng nhỏ xíu có rèm quây lại, khó mà che đủ thân hình đồ sộ của Strike.

“Tôi thích để nguyên đồ hơn. Tôi muốn nói chuyện với cô.”

Cô ta không có vẻ gì ngạc nhiên. Cô ta đã gặp đủ thể loại rồi.

“Anh ưa cởi áo không?” cô ta hào hứng mời, với tay định tháo nơ sau cổ. “Cởi áo thì thêm mười bảng.”

“Không,” Strike nói.

“Làm tay?” cô ta mời tiếp, liếc nhìn khóa quần hắn. “Làm tay với tinh dầu? Thêm hai mươi bảng.” “Không, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô,” Strike nói. Vẻ mặt cô gái thoáng nghi ngờ, rồi đột nhiên sợ hãi.

“Anh là cảnh sát.”

“Không,” Strike đáp, đưa hai tay lên như thể đầu hàng. “Tôi không phải cảnh sát. Tôi đang tìm một người tên Noel Brockbank. Anh ta từng làm việc ở đây. Trực cửa, có lẽ là làm bảo vệ.”

Hắn đã chọn cô gái này vì trông cô ta rất trẻ. Biết tật của Brockbank, hắn nghĩ Brockbank có thể đã nghía cô này, nhưng cô ta lắc đầu.

“Đi rồi,” cô ta nói.

“Tôi biết,” Strike đáp. “Tôi đang cố tìm xem anh ta đi đâu.”

“Mama đuổi việc.”

Bà chủ tiệm là mẹ cô ta chăng, hay đó chỉ là danh hiệu thôi? Strike không muốn Mama can dự vào vụ này. Trông bà ta có vẻ đanh đá dữ dằn. Hắn nghĩ là cứ dính tới bà này thì hắn sẽ phải vét túi mà không có thông tin gì đáng kể. Cô gái hắn chọn có một vẻ ngây thơ dễ gần. Cô ta đã có thể đòi thêm tiền hắn chỉ để xác nhận rằng Brockbank từng làm việc ở đó, từng bị đuổi việc, nhưng cô ta đã không làm vậy.

“Cô có biết anh ta không?” Strike hỏi.

“Bị đuổi tuần tôi vô làm,” cô ta nói.

“Tại sao bị đuổi vậy?”

Cô gái nhìn ra cánh cửa.

“Có ai ở đây có số điện thoại của anh ta không, hay biết anh ta đã đi đâu?”

Cô gái ngập ngừng. Strike rút ví ra.

“Hai mươi bảng,” hắn nói, “nếu cô có thể giới thiệu tôi với người nào biết anh ta đang ở đâu. Chỗ đó của riêng cô.”

Cô gái đứng yên, đưa tay vân vê gấu váy da lộn như một đứa trẻ, nhìn hắn chằm chằm, rồi rút hai tờ mười bảng ra khỏi tay hắn, nhét sâu vào túi váy.

“Đợi đây.”

Hắn ngồi trên chiếc bàn mát-xa bọc da giả, chờ đợi. Căn phòng nhỏ sạch sẽ đúng kiểu spa, Strike thấy ưng ý. Những chỗ bẩn thỉu luôn làm hắn cụt hứng; vì gợi nhớ đến mẹ hắn và Whittaker trong xóm liều hôi hám, cả mùi xú khí của cha dượng xộc lên mũi hắn. Ở đây, cạnh những chai tinh dầu xếp gọn gàng trên tủ đầu giường, người ta dễ liên tưởng nọ kia. Vụ mát-xa áp người toàn thân với tinh dầu nghe cũng đâu đến nỗi nào.

Tự dưng không hiểu sao, tâm trí hắn chợt nghĩ đến Robin đang ngồi trong xe ở bên ngoài. Hắn đứng bật dậy, như thể vừa bị bắt quả tang ở thế khó xử, rồi tiếng Thái giận dữ vang lên mỗi lúc một gần. Cánh cửa bật mở, Mama và cô gái hắn chọn hiện ra, cô ta trông hoảng loạn.

“Anh trả tiền mát-xa một cô!” Mama giận dữ nói.

Cũng như cô học trò, cặp mắt bà ta lia ngay xuống khóa quần hắn. Bà ta đang kiểm tra xem hắn đã xơ múi gì chưa, xem thử có phải hắn đang cố nài thêm không.

“Ổng đổi ý,” cô gái sợ sệt nói. “Ổng muốn hai cô, một Thái, một tóc vàng. Chưa làm gì hết. Ổng đổi ý mà.”

“Anh chỉ trả tiền một cô thôi,” Mama hét lên, chỉ ngón tay móng vuốt vô mặt Strike.

Strike nghe có tiếng chân thình thịch, đoán là tay bảo kê tóc dài đang tới.

“Thế thì,” hắn nói, thầm rủa mình, “tôi trả gói hai cô.”

“Thêm một trăm hai nữa đó?” Mama hét vào mặt hắn, không tin vào tai mình.

“Ừ,” hắn đáp, “được luôn.”

Bà ta bắt hắn quay ngược ra sảnh để trả tiền. Một cô tóc đỏ quá khổ ngồi đó, trong đầm thun Lycra đen khoét hông. Vẻ mặt cô ta khấp khởi chờ đợi.

“Ổng thích tóc vàng,” đồng lõa của Strike nói khi hắn nộp thêm một trăm hai mươi bảng, mặt cô tóc đỏ xụ xuống.

“Ingrid đang tiếp khách,” Mama nói, dúi tiền của Strike vào ngăn kéo. “Anh ngồi đây đợi nó xong việc.”

Vậy là hắn ngồi giữa cô người Thái gầy như que và cô tóc đỏ, xem Ai là triệu phú? cho tới khi một người đàn ông nhỏ thó mặc com-lê, có bộ râu bạc lật đật bước ra từ hành lang, tránh ánh mắt mọi người chung quanh, biến mất qua mấy tấm màn đen rồi tót ra đường. Năm phút sau một cô tóc vàng nhuộm xuất hiện, dáng gọn gàng, mặc đầm thun lycra màu tím và mang giày bốt cao lên tận đùi trên. Strike đoán cô này chắc cũng phải cỡ tuổi hắn.

“Anh đi theo Ingrid,” Mama nói, Strike và cô người Thái ngoan ngoãn bước theo, trở lại phòng riêng.

“Ổng không ưa mát-xa,” cô gái đầu tiên nói ngay với cô tóc vàng khi cửa đóng, muốn hụt hơi. “Ổng muốn biết Noel đi đâu.”

Cô tóc vàng soi Strike, nhướng mày. Cô này hẳn phải gấp đôi tuổi đồng nghiệp, nhưng khá xinh, mắt màu nâu đen, gò má cao.

“Anh kiếm thằng chả làm gì?” cô ta hỏi, giọng Essex đặc sệt, rồi bình tĩnh hạ giọng, “Cảnh sát hả?”

“Không,” Strike nói.

Đột nhiên gương mặt xinh xắn đó bừng lên, như vừa ngộ ra điều gì.

“Khoan đã,” cô ta chậm rãi. “Tui biết anh là ai – anh là cái tay Strike đó! Anh là Cameron Strike! Tay thám tử phá vụ án Lula Landry và… lạy Chúa, có đứa mới gởi cho anh một cái chân đúng không?”

“Ờ… à, đúng vậy.”

“Noel rủa anh suốt!” cô ta kể. “Lúc nào cũng lảm nhảm rủa anh. Sau hồi anh lên báo.”

“Thật sao?”

“Ừ, chả cứ nói anh làm chả chấn thương sọ não!”

“Không phải công mình tôi. Cô biết anh ta rõ lắm, phải không?”

“Không rõ như vậy đâu!” cô ta đáp, đoán đúng ý Strike. “Tui biết bạn thằng chả, người miền Bắc, tên John. Tay này được lắm, trước khi đi Saudi là khách quen của tôi. Hai người hồi xưa bạn học sao đó. John thấy tội nghiệp thằng chả, lính cựu sa cơ, vậy là giới thiệu thằng chả tới đây làm. Nói là thằng chả đang bị xui xẻo. Còn biểu tui cho Noel thuê phòng ở chỗ tui nữa.”

Nghe giọng cô ta thì rõ cô ta nghĩ John đã mủi lòng không đúng chỗ.

“Rồi sao?”

“Ban đầu thằng chả cũng được, nhưng khi quen rồi thì suốt ngày rủa xả rên rỉ. Hết rên chuyện đi lính, rồi chuyện anh, rồi chuyện thằng con – lúc nào cũng thằng con, muốn giành nó về lại. Chả nói vì anh mà chả không được gặp con, nhưng tui không biết chả nghĩ kiểu gì. Ai chẳng hiểu vì sao vợ cũ không muốn chả lại gần thằng nhỏ.”

“Là vì sao vậy?”

“Mama bắt gặp thằng chả bồng cháu gái bả, cho nó ngồi trên đùi, thò tay vô váy nó,” Ingrid nói. “Nó mới sáu tuổi.”

“À,” Strike đáp.

“Thằng chả bỏ đi, thiếu tui hai tuần tiền nhà, từ đó giờ chưa gặp lại. Thiệt, lượn phức cho rồi.”

“Cô có biết hắn đi đâu sau khi bị đuổi không?”

“Chịu.”

“Vậy cô không có số liên lạc gì sao?”

“Có khi còn giữ số di động,” cô nói. “Tui không biết chả còn dùng số đó không.”

“Cô có thể cho…?”

“Coi tui giống có di động trên người lắm hả?” cô ta hỏi, đưa hai cánh tay lên cao. Đầm thun bó sát và đôi giày bốt tôn lên từng đường cong. Nhũ hoa nhọn dựng đứng thấy rõ qua lớp vải mỏng. Được bật đèn xanh cho đong hàng, Strike phải cố ép mình nhìn vào mắt cô ta.

“Vậy cô có thể gặp tôi đưa số được không?”

“Tụi tui không được cho số khách hàng. Nội quy chỗ làm đó cưng: vì vậy mà không được cầm theo điện thoại. Nhưng mà,” cô ta nói, soi hắn từ đầu tới chân, “vì là anh, tui biết anh đã cho thằng chả một trận, anh còn là anh hùng quân đội nọ kia, tui sẽ gặp anh ở cuối đường khi làm xong.”

“Vậy thì hay quá.” Strike nói, “Cảm ơn cô nhiều.”

Hắn không biết có phải mình vừa tưởng tượng ra một tia tán tỉnh trong mắt cô ta không. Có lẽ mùi tinh dầu mát-xa và ý nghĩ về da thịt ấm áp trơn mượt lúc nãy đã khiến hắn mất tập trung.

Hai mươi phút sau, đợi đủ lâu để Mama tin rằng thủ tục đã xong, Strike rời khỏi Hoa Lan Thái, băng qua đường nơi Robin đang đợi trong xe.

“Hai trăm ba mươi bảng đổi lấy một số điện thoại di động cũ,” hắn nói khi cô lùi xe khỏi lề đường, tăng tốc về phía trung tâm thị trần. “Hi vọng là đáng tiền. Ta sẽ đi tới phố Adam và Eve – cô ta nói ở ngay đây về phía tay phải thôi – quán cà phê tên là Appleby’s. Lát nữa cô ta sẽ gặp tôi ở đó.”

Robin tìm được chỗ đậu xe, hai người chờ đợi, vừa thảo luận những chuyện Ingrid đã kể về Brockbank, vừa ăn bánh ngọt Danish pastry mà Strike thó từ quầy buffet sáng của khách sạn. Robin bắt đầu hiểu tại sao Strike lại phát tướng như vậy. Cô chưa bao giờ đi điều tra hơn hai mươi bốn tiếng. Nếu cứ cơm hàng cháo chợ, đụng đâu ăn đó thì chẳng mấy chốc sẽ ăn toàn đồ ăn nhanh và sô-cô-la.

“Cô ta kìa,” Strike nói, bốn mươi phút sau đó. Hắn chui ra khỏi chiếc Land Rover, thẳng tiến vào trong quán Appleby’s. Robin quan sát cô tóc vàng đang tới gần, cô ta mặc quần jeans và áo lông giả. Cô này có thân hình như người mẫu gợi cảm, khiến Robin nhớ đến Bạch Kim. Mười phút trôi qua, rồi mười lăm phút; cả Strike lẫn cô gái đều chưa tái xuất.

“Đưa số điện thoại thì mất bao nhiêu thời gian?” Robin bực mình hỏi nội thất chiếc Land Rover. Cô thấy trong xe thật lạnh lẽo. “Tôi tưởng anh muốn đi tiếp tới Corby chứ.”

Hắn đã kể với cô là không có chuyện gì xảy ra trong quán mát-xa, nhưng biết đâu đó. Biết đâu là có chuyện gì rồi. Biết đâu cô nàng đã xoa dầu khắp lên người Strike rồi…

Robin gõ ngón tay lên vô-lăng. Cô nghĩ đến Elin, không biết chị ta sẽ cảm thấy sao nếu biết ngày hôm đó Strike đã làm gì. Rồi Robin sực nhớ là cô vẫn chưa kiểm tra điện thoại xem Matthew có liên lạc lại không. Cô rút điện thoại trong túi áo khoác ra, không có tin nhắn nào cả. Sau khi cô nói nhất định sẽ không đi ăn sinh nhật, anh đã im lặng.

Cô tóc vàng và Strike bước ra khỏi quán. Ingrid có vẻ lưu luyến, không muốn để Strike đi. Khi hắn vẫy tay chào tạm biệt, cô ta rướn người hôn hắn một cái lên má, rồi lắc hông rời đi. Strike bắt gặp Robin đang nhìn theo, chui vào xe, nhăn mặt ngường ngượng.

“Có vẻ hay à,” Robin nói.

“Không có đâu,” Strike đáp, đưa cho cô xem số điện thoại vừa được lưu vào máy hắn: Noel Brockbank- Số Di Động. “Cô ta xởi lởi vậy thôi.”

Nếu Robin mà là đồng nghiệp nam thì kiểu gì hắn cũng phải để thêm: “Đã thâm nhập được đối tượng.” Ingrid đã trắng trợn tán tỉnh hắn khi ở trong quán; chầm chậm kéo màn hình điện thoại tìm số, tự hỏi thành tiếng không biết còn giữ số không, khiến hắn thấy lo là cô ta không có số má gì, rồi hỏi hắn xưa giờ đã đi mát-xa Thái thứ thiệt lần nào chưa, còn gạ gẫm hỏi hắn tìm Noel làm gì, hỏi luôn mấy vụ án hắn đã phá, đặc biệt là vụ cô người mẫu xinh đẹp – cũng chính là vụ đầu tiên khiến hắn nổi tiếng. Cuối cùng cô ta nhất quyết nài nỉ, vừa nài vừa cười duyên, rằng hắn cứ ghi luôn số cô ta, biết đâu cần.

“Anh có muốn gọi thử cho Brockbank bây giờ không?” Robin hỏi khi Strike vẫn còn nhìn theo Ingrid đang đi xa, khiến hắn giật mình quay lại.

“Gì kia? Không. Để từ từ đã. Nếu hắn trả lời thật thì mình chỉ có một cơ hội.” Strike nhìn đồng hồ. “Đi thôi, tôi không muốn tới Corby trễ quá…”

Điện thoại trong tay hắn đổ chuông.

“Wardle,” Strike nói.

Hắn bấm máy trả lời, mở loa ngoài để Robin cùng nghe.

“Chuyện gì vậy?”

“Tụi tôi vừa nhận dạng xác xong,” Wardle trả lời. Nghe giọng anh ta thì có vẻ hai người sẽ nhận ra một cái tên quen. Thoáng im lặng theo sau khiến hình ảnh bé gái với cặp mắt nhỏ như chim trượt qua, đầy hoang mang trong tâm trí hắn.

“Cô ta tên là Kelsey Platt, là cái cô viết thư nhờ anh chỉ cách chặt chân. Là người thật. Mười sáu tuổi.”

Cảm giác nhẹ nhõm và choáng váng ùa đến với Strike cùng lúc. Hắn loay hoay tìm một cây bút, nhưng Robin đã hí hoáy viết.

“Cô ta đang theo học Trung cấp mầm non ở một trường nghé, quen với Oxana Voloshima ở đó. Kelsey sống ở Finchley với chị cùng mẹ khác cha và bồ của chị. Cô ta nói với hai người là đi thực tập với trường trong hai tuần. Người nhà không đi báo cảnh sát, tại không lo lắng gì. Theo lịch thì tối nay mới về.

“Oxana nói Kelsey không hòa thuận với chị gái lắm, hỏi xin ở nhờ vài tuần cho thoải mái. Có vẻ như cô ta lên kế hoạch sẵn, viết thư cho anh từ địa chỉ đó. Cô chị hiện giờ rối reng lắm, cũng dễ hiểu. Tôi không khai thác được gì nhiều, nhưng cô ta đã xác nhận chữ viết tay trong thư là thật, còn vụ ưa chặt bỏ chân thì có vẻ không có gì sốc. Tụi tôi đã lấy mẫu ADN từ lược của nạn nhân. Mẫu khớp. Đúng là cô ta.”

Tiếng ghế kêu kẽo kẹt, Strike sáp lại gần Robin, đọc ghi chú của cô. Cô ngửi thấy mùi khói thuốc lá trên áo quần hắn, lẫn một chút xíu mùi tinh dầu đàn hương.

“Người chị có bồ ở cùng sao?” hắn hỏi. “Đàn ông hả?”

“Khó lắm,” Wardle nói, và Strike biết ngay là Wardle đã thử khai thác hướng đó rồi. “Bốn lăm tuổi, lính cứu hỏa về hưu, không khỏe mạnh gì. Phổi yếu, thêm chứng cứ ngoại phạm rành rành dịp cuối tuần đó.”

“Dịp cuối tuần…?” Robin bắt đầu.

“Kelsey rời nhà chị đêm ngày một tháng Tư. Ta biết cô ta hẳn đã chết vào ngày hai hay ba – tại anh nhận cái chân ngày bốn. Strike, tôi cần anh về đây để hỏi thêm vài câu. Thủ tục thôi, nhưng mà tụi tôi phải lấy lời khai chính thức về mấy cái thư đó.”

Cũng chẳng còn gì hơn để nói. Sau khi Strike cảm ơn đã báo tin, Wardle dập máy, để lại một sự im lặng đầy dư chấn với Robin.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.