Came the last night of sadness. And it was clear she couldn’t go on.Rồi cũng đến đêm buồn bã cuối cùng. Và rõ ràng nàng không thể tiếp tục.
Blue Öyster Cult,
(Don’t Fear) The Reaper
Trong vòng hai mươi bốn tiếng sau đó Strike vẫn không hề hay biết chuyện Robin đã làm. Cô không nhấc máy khi hắn gọi điện giờ trưa ngày hôm sau. Nhưng đang đau đầu với những việc khác và tin rằng cô đang an toàn ở nhà với mẹ, hắn thấy chuyện cô không trả lời điện thoại chẳng có gì lạ lùng hay đáng lo đến nỗi phải gọi lại. Người cộng sự bị thương là một trong vấn đề ít ỏi mà hắn nghĩ đã tạm thời giải quyết được, và hắn không hề có ý định khuyến khích cô trở lại đi làm bằng cách thổ lộ với cô ý tưởng đã nảy đến khi hắn ở bên ngoài bệnh viện.
Ý tưởng này giờ đây cũng là mối bận tâm lớn nhất của Strike. Rốt cuộc, đâu còn gì khác giành giật thời gian hay tâm trí hắn trong căn phòng yên lặng đơn độc, không khách khứa thăm viếng. Âm thanh duy nhất là tiếng vo ve của con ruồi bay ra bay vào giữa cửa sổ đang mở trong ánh nắng mơ màng. Strike ngồi đó, hút thuốc Benson & Hedges liền tù tì.
Nhìn lại khoảng thời gian gần ba tháng kể từ khi cái chân đứt rời được gởi đến, tay thám tử thấy sai lầm của mình rõ mồn một. Đáng ra hắn phải nhận diện được hung thủ sau khi đến thăm nhà Kelsey Platt. Giá mà hắn đã nhận ra ngay lúc đó, giá mà hắn đã đừng bị hung thủ đánh lạc hướng, đừng bị mất tập trung trước đám ám khí đua chen nhau tỏa ra từ những kẻ điên loạn khác… giá như… thì Lila Monkton hẳn vẫn còn nguyên mười ngón tay và Heather Smart biết đâu vẫn đang yên lành đi làm ngân hàng ở Nottingham, vừa làm vừa tự hứa rằng, có lẽ mình sẽ không bao giờ uống say như hôm sinh nhật chị dâu ở London.
Strike không kinh qua Cục Điều Tra Đặc Biệt của Quân cảnh Hoàng gia mà không học được cách chế ngự hậu quả cảm xúc của một cuộc điều tra. Đêm trước hắn giận mình kinh khủng, nhưng ngay cả khi tự rủa mình đã không thấy được những gì ngay trước mắt, hắn cũng phải thừa nhận sự khôn khéo đến trơ tráo của hung thủ. Cách y dùng gốc gác của Strike để hại hắn có gì đó rất cao tay, buộc Strike phải đoán lần mò và nghi ngờ bản thân, mất đi cả lòng tin vào sự phán đoán của chính mình.
Chuyện hung thủ đúng là một trong những kẻ hắn từng nghi ngờ ngay từ ban đầu chỉ là chút an ủi nguội lạnh. Strike không nhớ đã từng phải đau đầu như thế này khi điều tra. Một mình trong văn phòng vắng lặng, hắn tin chắc rằng kết luận của mình đã bị viên sĩ quan thuộc cấp của Carver bỏ ngoài tai, không hề được chuyển lời lại cho sếp của anh ta. Vì thế, mặc dù vô lý hết sức, Strike vẫn cảm thấy rằng nếu có thêm một án mạng nữa thì lần này đúng là lỗi của hắn.
Nhưng nếu hắn lại đến gần cuộc điều tra… nếu hắn bắt đầu theo dõi hay bám đuôi hung thủ… Carver gần như chắc chắn sẽ đưa hắn ra tòa với tội can thiệp hay cản trở công việc điều tra của cảnh sát. Nếu là Carver hắn cũng sẽ cảm thấy như thế, chỉ trừ chuyện, Strike nghĩ thầm, thoáng giận dữ bừng bừng, trừ chuyện hắn sẽ lắng nghe bất kỳ người nào, mặc dù sôi gan đến đâu, nếu hắn nghĩ rằng người đó có một chút manh mối đáng tin. Không thể phá một vụ phức tạp như thế này nếu phân biệt đối xử với nhân chứng chỉ vì họ từng làm cho mình bẽ mặt.
Chỉ đến khi bụng sôi lên Strike mới nhớ ra là tối nay hắn có hẹn đi ăn với Elin. Thỏa thuận ly hôn và nuôi con đã hoàn tất, Elin tuyên bố trên điện thoại rằng đã đến lúc hai người ăn một bữa tối tử tế để thay đổi không khí và cô đã đặt chỗ ở Le Gavroche – “Đây mời.”
Một mình ngồi hút thuốc trong văn phòng, Strike nghĩ về bữa tối sắp đến với một sự thờ ơ lãnh đạm, trái hẳn với lúc nghĩ đến Con Quỷ Shacklewell. Một mặt, sẽ có thức ăn ngon tuyệt – một viễn cảnh hấp dẫn trong lúc hắn đang túng quẫn, bữa tối hôm qua là đậu hầm đóng lon đổ lên bánh mì nướng. Hắn đoán kiểu gì cũng sẽ có khoản vui vẻ kia, trong không gian trắng toát tinh tươm ở căn hộ của Elin, tổ ấm sắp-bị-bỏ-hoang của một gia đinh đang tan rã. Nhưng mặt khác, hắn nhìn thẳng vào sự thật trần trụi mà xưa nay vẫn né tránh – ấy là hắn phải nói chuyện với cô ta, và nói chuyện với Elin, như Strike cuối cùng cũng chịu thừa nhận với chính mình, không hề là một trong những thứ giải khuây ưa thích của hắn. Mỗi khi nhắc đến công việc của hắn câu chuyện luôn trở nên đặc biệt trắc trở. Elin cũng tò mò, nhưng thiếu trí tưởng tượng một cách lạ lùng. Cô không hề có mối quan tâm cố hữu và khả năng đồng cảm dễ dàng với người khác như Robin. Bức chân dung của những kẻ như Mọc Sừng Kinh Niên mà hắn vẽ ra bằng lời vốn có ý hài hước lại khiến cô ngơ ngác, hơn là thấy buồn cười.
Rồi còn hai tiếng nghe muốn lạnh gáy “Đây mời.” Khoảng cách tăng dần giữa thu nhập của hai người bắt đầu trở nên rõ ràng đến đau đớn. Khi Strike mới quen Elin, ít ra hắn không nợ nần gì. Nếu cô nghĩ rằng hắn sẽ đáp lễ được bữa tối ở Le Gavroche vào một đêm khác, cô chắc chắn sẽ thất vọng ê chề.
Strike từng qua lại mười sáu năm với một người đàn bà giàu có hơn hắn rất nhiều. Charlotte hết dùng tiền như một món vũ khí lại quay sang rẻ rúng khi Strike không muốn vung tay quá trán. Hắn nhớ lại những lần Charlotte giận dỗi khi hắn không thể và không muốn mua những thứ đắt tiền mà cô hứng lên đòi. Rồi hắn thấy ngứa gan vì Elin nói chuyện ăn một bữa tử tế để thay đổi không khí. Trước nay hắn đã chi trả gần như tất cả những bữa tối trong các nhà hàng Pháp và những tiệm cà-ri ở xa trung tâm, để tránh mặt ông chồng cũ của Elin. Hắn không hề thấy vui vẻ gì khi tiền mồ hôi công sức của mình lại bị rẻ rúng như vậy.
Vì thế mà tâm trí Strike không hề yên ổn khi hắn đi Mayfair lúc tám giờ tối hôm đó trong bộ com-lê Ý bảnh nhất, những ý nghĩ về một kẻ giết người hàng loạt vẫn đuổi nhau trong bộ óc rã rời.
Phố Upper Brook với những ngôi nhà từ thế kỷ mười tám hoành tráng và mặt tiền nhà hàng Le Gavroche với vòm sắt uốn và hàng rào phủ dây thường xuân – một vẻ an toàn và chắc chắn đắt đỏ, thể hiện qua cánh cửa trước lắp gương nặng nề, hết thảy chẳng ăn nhập gì với tâm trí bất ổn của Strike lúc này. Elin đến không lâu sau khi hắn đã được yên vị ở phòng ăn hai màu xanh và đỏ, căn phòng lắp đèn tinh tế, khiến những vùng sáng đổ xuống đúng chỗ, trên khăn trải bàn trắng như tuyết, trên những bức tranh sơn dầu đóng khung mạ vàng. Cô vô cùng xinh đẹp trong bộ đầm ôm màu xanh nhạt. Khi đứng dậy để hôn cô, trong thoáng chốc Strike quên đi cảm giác khó chịu ngấm ngầm, nỗi bực bội không ra mặt đó.
“Một sự thay đổi dễ chịu,” cô nói, mỉm cười, rồi ngồi xuống trên băng ghế uốn bọc vải nệm ở bàn tròn của hai người.
Họ gọi món. Strike, vốn thèm bia Doom Bar lại uống vang đỏ burgundy theo ý của Elin, và thầm ước gì được hút một điếu, mặc dù hôm đó hắn đã hút hơn một bao. Trong khi đó, bạn dùng bữa của hắn bắt đầu nói chuyện nhà đất: cô đã quyết định không mua căn hộ thông tầng ở Strata nữa, giờ đây cô đang nghía một bất động sản ở Camberwell, thấy có vẻ hứa hẹn. Cô đưa hình trên điện thoại cho hắn xem: lại một viễn cảnh kiến trúc Georgian trắng toát đầy cột và cổng đập vào cặp mắt mệt mỏi của hắn.
Trong lúc Elin nói về ưu và khuyết điểm nếu dọn đến Camberwell, Strike im lặng uống rượu. Hắn bực lây sang cả thứ rượu ngon, nên nốc liền tù tì như loại rẻ tiền, cố gắng làm dịu cơn giận bằng hơi men. Không ăn thua: thay vì tan biến đi, cảm giác lạc lõng trong hắn càng sâu thêm. Nhà hàng Mayfair êm ái với đèn mờ và thảm đậm như một thứ sân khấu: ảo giác, phù du. Hắn đang làm gì ở đây thế này, với người phụ nữ quyến rũ mà tẻ nhạt này? Tại sao hắn lại giả vờ quan tâm đến lối sống đắt đỏ của cô ta, khi cơ ngơi của hắn đang lụn bại, khi cả London này chỉ có mình hắn biết Con Quỷ Shacklewell là ai?
Thức ăn được mang ra. Vị ngon của miếng phi-lê bò dường như xoa dịu phần nào cơn giận trong hắn.
“Vậy dạo này đằng ấy làm gì?” Elin hỏi, khách sáo lịch sự như thường.
Strike đối diện với một lựa chọn phũ phàng. Nói thật với cô cũng có nghĩa phải thú nhận rằng hắn đã không hề thổ lộ những diễn biến gần đây. Với hầu hết người ta những diễn biến ấy thuộc loại mười năm có một. Hắn cũng sẽ phải tiết lộ rằng cô gái trên báo, người vừa thoát khỏi tay Con Quỷ chính là cộng sự của hắn. Hắn sẽ phải kể luôn chuyện hắn bị cảnh cáo, không được can thiệp vào vụ án, bởi kẻ mà hắn từng làm bẽ mặt trong một vụ án mạng đình đám khác. Nếu nói thật tất tần tật, hắn hẳn phải nói luôn chuyện giờ đây hắn đã biết chính xác hung thủ là ai. Viễn cảnh kể lể chừng đó thứ khiến hắn thấy chán nản và bức bối. Khi mọi việc đang xảy ra, hắn đã không hề nghĩ đến chuyện gọi cho cô, như thế cũng đủ hiểu.
Vừa dùng dằng câu giờ, vừa nhấm rượu, Strike quyết định rằng phải chấm dứt thôi. Hắn sẽ viện cớ gì đó để không về Clarence Terrace với cô đêm nay, chừng đó cũng đủ để trớm trước với cô ý tứ của hắn; bởi trước nay khoản kia vốn là phần hay ho nhất trong mối quan hệ của hai người. Rồi, lần tới gặp nhau, hắn sẽ nói lời chia tay đường ai nấy đi. Hắn thấy thật bố láo nếu chia tay ngay trong bữa ăn cô mời, mà chưa hết, vẫn có một khả năng nho nhỏ, rằng cô sẽ đùng đùng bỏ đi, để lại hắn với hóa đơn mà công ty thẻ tín dụng chắc chắn sẽ từ chối xử lý.
“Thực tình đây cũng chẳng làm gì nhiều,” hắn nói dối.
“Thế vụ Shacklewell…”
Điện thoại của Strike đổ chuông. Hắn rút máy ra khỏi túi áo vét, thấy số người gọi đã bị ẩn. Một thứ giác quan thứ sáu nào đó mách hắn trả lời.
“Xin lỗi,” hắn nói với Elin. “Đây phải…”
“Strike,” giọng phía nam London không lẫn vào đâu được của Carver vang lên. “Mày gởi cô ta đến đó sao?”
“Gì kia?” Strike nói.
“Cô cộng sự chết dịch của mày đó. Phải mày gởi cô ta đến gặp Brockbank không?”
Strike đứng bật dậy, nhanh đến nỗi va vào cạnh bàn. Một lớp chất lỏng màu nâu đỏ máu phun lên khăn bàn trắng dày, miếng phi-lê bò của hắn trượt về góc đĩa, ly rượu đổ nhào, tung tóe lên bộ đầm xanh nhạt của Elin. Tay bồi bàn há hốc miệng, hai thực khách trang nhã ở bàn bên cũng há theo.
“Cô ấy đâu? Đã có chuyện gì?” Strike lớn tiếng hỏi, không màng đến mọi thứ trừ giọng nói ở phía bên kia đầu dây.
“Tao đã cảnh cáo mày rồi, Strike,” Carver nói, giọng đứt quãng trong cơn thịnh nộ. “Tao đã nói mày tránh xa ra. Lần này mày phá nát bét rồi con ạ…”
Strike hạ điện thoại xuống. Một Carver kỳ quái đang hét giữa nhà hàng, lời lẽ tục tằn nghe rõ mồn một với bất kỳ ai đứng gần đó. Hắn quay lại nhìn Elin trong bộ đầm lem luốc màu chàm, gương mặt xinh xắn của cô méo mó, vừa ngơ ngác vừa giận dữ.
“Đây phải đi. Xin lỗi. Sẽ điện cho đằng ấy sau.”
Hắn không chần chừ đứng lại xem cô phản ứng ra sao; hắn không quan tâm.
Hơi cà nhắc vì đầu gối bị trặc lúc hắn hấp tấp đứng dậy, Strike vội vã ra khỏi nhà hàng, điện thoại lại áp vào tai. Giọng Carver giờ đây nghe gần như không rõ tiếng, mỗi lần Strike mở miệng ông ta lại nạt át đi.
“Carver, nghe đây,” Strike hét lên khi ra đến phố Upper Brook, “có chuyện này tôi muốn… mẹ kiếp, nghe giùm cho có được không?”
Nhưng màn độc thoại rủa xả của tay cảnh sát chỉ tăng thêm âm lượng và mức độ tục tĩu.
“Mày là cái đồ mặt 1** ngu ngốc khốn kiếp, hắn đã trốn mất rồi… tao biết mày đang làm trò gì… tụi tao đã tìm ra rồi, thằng chó, tụi tao tìm ra manh mối chỗ nhà thờ! Nếu mày còn… ngậm miệng lại đồ khốn, tao đang nói… nếu mày còn bén mảng tới bất kỳ hướng điều tra nào của tao lần nữa…”
Strike chạy xuyên màn đêm ấm áp, đầu gối hắn phản đối liên hồi, nỗi tức tối và giận dữ chồng chất trong từng bước chân.
Mất gần một tiếng đồng hồ hắn mới tới được căn hộ của Robin ở phố Hastings, đến lúc đó hắn cũng hiểu được đầu đuôi sự tình. Nhờ Carver, hắn biết rằng cảnh sát đã ghé thăm Robin tối hôm đó và có lẽ vẫn chưa về, để thẩm vấn cô về vụ xâm nhập nhà của Brockbank mà hậu quả là một vụ tố cáo ấu dâm và nghi can trốn thoát. Hình của Brockbank đã được phổ biến rộng rãi trong lực lượng cảnh sát, nhưng hắn vẫn chưa bị bắt giữ.
Strike không báo trước với Robin là hắn đang tới. Rẽ vào phố Hasting nhanh hết mức có thể khi chân vẫn còn cà nhắc, trong ánh nắng đang tắt, hắn thấy tất cả cửa sổ nhà cô đều sáng đèn. Khi hắn tới gần, hai cảnh sát mặc thường phục không thể nhầm vào đâu được xuất hiện ở cửa trước. Tiếng cửa đóng vọng xuống con phố im lặng. Strike đứng khuất mặt khi cảnh sát băng qua đường về lại xe, thì thầm nói chuyện với nhau. Sau khi họ đã đi khỏi hẳn, hắn mới tiến về phía cánh cửa trắng, bấm chuông.
“… tưởng là đã thôi rồi chứ," giọng cáu tiết của Matthew vang lên sau cánh cửa. Strike không nghĩ anh ta biết rằng đứng ngoài này cũng nghe được, bởi vì khi ra mở cửa, vị hôn phu của Robin nở sẵn một nụ cười khoái trá, nụ cười lập tức biến mất đúng khoảnh khắc anh ta nhận ra ai đến.
“Anh muốn gì?”
“Tôi cần nói chuyện với Robin,” Strike nói.
Matthew còn chần chừ, rõ ý không muốn cho hắn vào nhà thì bà Linda xuất hiện ở lối sảnh phía sau.
“À,” bà thốt lên khi thấy Strike.
Hắn thấy bà gầy và già hơn lần trước gặp, chắc hẳn vì cô con gái vừa xém chút nữa bị giết chết, sau đó lại tự nguyện vác xác đến nhà một tên tội phạm tình dục bạo lực rồi lại bị tấn công lần nữa. Strike cảm thấy cơn giận đang trào lên trong ngực mình. Nếu cần, hắn sẽ hét lên gọi Robin ra gặp hắn ngay bệ cửa, nhưng hắn vừa mới có ý định đó thì cô xuất hiện ngay sau lưng Matthew. Trông cô cũng nhợt nhạt và ốm o hơn ngày thường. Mỗi lần gặp, hắn đều thấy cô xinh hơn trong trí nhớ của mình. Điều đó không làm hắn thấy mềm lòng hơn được với cô.
“À,” cô nói, giọng ngang y như mẹ.
“Tôi muốn nói chuyện,” Strike nói.
“Được rồi,” Robin đáp, đầu cô khẽ hất lên bướng bỉnh, mái tóc hung đỏ nhảy nhót quanh đôi vai. Cô liếc về phía mẹ và Matthew, rồi nhìn Strike. “Vậy anh có muốn vào trong bếp không?”
Hắn đi theo cô qua lối sảnh vào căn bếp nhỏ, bàn ăn hai người đặt ép vào trong góc. Robin cẩn thận đóng cửa bếp phía sau lưng họ. Không ai ngồi xuống. Đĩa vừa ăn xong xếp chồng lên nhau cạnh bồn rửa; có vẻ như cả nhà vừa ăn pasta trước khi cảnh sát đến thẩm vấn Robin. Không hiểu tại sao, chính thứ bằng chứng cho thấy Robin bình chân như vại sau mớ hỗn độn mà cô đã gây ra lại khiến cơn giận trong Strike bừng lên, vật lộn với ý muốn kìm chế bản thân.
“Tôi đã nói với cô,” hắn nói, “không được lảng vảng tới gần Brockbank.”
“Đúng,” Robin nói, giọng thản nhiên, càng khiến hắn sôi gan. “Tôi còn nhớ.”
Strike tự hỏi phải chăng Linda và Matthew đang nghe lén ngoài cửa. Căn bếp nhỏ nồng mùi tỏi và cà chua. Một bộ lịch hình đội rugby Anh treo trên tường sau lưng Robin. Ngày mười ba tháng Sáu được khoanh tròn bằng bút đậm nét, dòng chữ VỀ QUÊ, ĐÁM CƯỚI viết bên dưới.
“Nhưng cô vẫn quyết đi.” Strike nói.
Viễn cảnh đùng đùng làm cho ra ngô ra khoai – nhặt chiếc thùng rác lên, ném ra ngoài cửa sổ đọng hơi nước chẳng hạn… hiện lên hỗn loạn trong tâm trí hắn. Hắn đứng im, bàn chân to khủng bám xuống lớp sơn nền đã mòn, nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng trẻo và bướng bỉnh của cô.
“Tôi không hối tiếc,” cô nói. “Hắn ta đã hiếp…”
“Carver đinh ninh rằng chính tôi gởi cô tới đó. Brockbank đã biến mất. Cô đã khiến hắn chạy trốn. Cô sẽ thấy sao nếu hắn quyết định lần ra tay tới sẽ băm xác nạn nhân trước khi cô ta kịp mở miệng?”
“Anh đừng có mà giở giọng đó với tôi!” Robin đáp, giọng cô lớn dần lên. “Anh đừng hòng! Chính anh đã đấm vào mặt hắn hồi đó! Nếu anh không ra tay có khi hắn đã phải đi tù vụ Brittany!”
“Vì vậy nên việc cô làm là đúng sao?”
Hắn cố kìm lại, không hét lên, chỉ vì nghe được tiếng Matthew đang thập thò ngoài sảnh, mặc cho anh chàng kế toán nghĩ mình kín kẽ đến đâu.
“Tôi đã ngăn chặn được kẻ xâm hại Angel và nếu đó là việc xấu…”
“Cô đã làm cho cơ nghiệp của tôi tan tành mây khói,” Strike hạ giọng, khiến cô dừng giữa câu. “Ta đã bị cảnh cáo phải tránh xa nghi can, tránh xa mọi hướng điều tra, nhưng cô cứ hùng hục xông vào và giờ đây Brockbank đã đi trốn. Báo giới sẽ tẩn tôi vì chuyện này. Carver sẽ nói rằng chính tôi phá nát hết. Chúng sẽ chôn sống tôi. Và ngay cả khi cô cóc thèm quan tâm tới tất cả những thứ đó,” Strike tiếp, mặt hắn căng cứng lên trong cơn giận, “cô thấy sao về chuyện cảnh sát vừa tìm ra mối liên hệ giữa nhà thờ của Kelsey và nhà thờ ở Brixton nơi Brockbank lui tới?”
Gương mặt cô bàng hoàng.
“Tôi… tôi không biết…”
“Nhưng việc gì phải đợi sự thật?*’ Strike nói, cặp mắt hắn u ám trong ánh đèn chói trên đầu. “Tại sao không xông vào, bỏ nhỏ cho hắn trước khi cảnh sát kịp đến bắt?”
Hoảng hốt, Robin không nói gì được. Strike nhìn cô như thể hắn chưa bao giờ mến cô, như thể hai người chưa từng trải qua những chuyện mà, với cô, đã tạo nên một sự gắn bó vô cùng đặc biệt. Cô đã chuẩn bị tinh thần thấy hắn đấm vào tường, vào tủ kệ một lần nữa, trong đỉnh điểm cơn giận, để…
“Tôi với cô coi như xong,” Strike nói.
Hắn thấy có chút thỏa mãn khi cô co người lại mà không thể che giấu, khi gương mặt cô đột ngột trắng bệch ra.
“Anh không…”
“Không có ý vậy hả? Cô nghĩ tôi cần một cộng sự không làm theo chỉ dẫn, một người làm đúng những việc tôi đã nói thẳng là không được làm, một người khiến tôi trông như thằng khốn nạn tự cao tự đại chỉ biết sinh sự trước mặt cảnh sát, một người khiến cho nghi can giết người biến mất ngay trước mũi họ, cô nghĩ tôi cần một người như thế sao?”
Hắn nói nguyên một hơi. Robin lùi lại một bước, đánh đổ bộ lịch đội rugby Anh quốc trên tường, cô không nghe được tiếng giấy sột soạt, tiếng rơi đánh thụp, máu trong tai cô như đang rần rật chảy. Cô tưởng mình sẽ ngất xỉu mất. Cô đã tưởng tượng cảnh hắn hét lên “Tôi phải đuổi việc cô!” nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng hắn sẽ làm thế thật… mọi thứ cô đã làm cho hắn – những rủi ro, những thương tích, những sáng kiến và cảm hứng công việc, hàng giờ đằng đẵng làm việc trong hoàn cảnh thiếu tiện nghi… tất cả đều có thể bị vứt bỏ hết, bị biến thành lỗi vô trách nhiệm chỉ bởi một lần trái ý hắn để làm việc nghĩa. Cô không thể hít đủ hơi vào lồng ngực để mà cãi lại, vì vẻ mặt hắn khiến cô biết rằng có nói gì cũng vô ích thôi, hắn chỉ sẽ lạnh lùng kết tội cô tiếp, cái tội đã làm hỏng bét tất cả. Ký ức Angel và Alyssa ôm nhau trên ghế xô-pha, ý nghĩ rằng giờ đây Angel không còn phải chịu đau khổ nữa và rằng cô bé được mẹ tin tưởng và ủng hộ – những điều đó đã an ủi Robin trong hàng tiếng đồng hồ hồi hộp chờ đợi hậu quả. Cô đã không dám nói với Strike việc mình đã làm. Giờ đây cô nghĩ biết đâu nói ra đã tốt hơn.
“Gì kia?” cô ngơ ngác hỏi lại, vì hắn vừa hỏi cô gì đó. Những âm thanh đó như vô nghĩa.
“Người cô dẫn đi theo là ai?”
“Chuyện đó không phải việc của anh,” cô thì thào sau một thoáng do dự.
“Họ nói anh ta dọa Brockbank bằng một con dao… Shanker!” Strike thốt lên, chợt nhận ra, và trong thoáng đó cô thấy được một chút của Strike mà cô từng biết trong gương mặt cuồng nộ, dữ dội. “Cô làm quái gì mà có được số của Shanker?”
Nhưng cô không thể nói gì được. Chẳng còn nghĩa lý gì nữa, ngoài chuyện cô đã bị đuổi việc. Cô biết rằng Strike không hề nghĩ lại khi hắn quyết chấm dứt một mối quan hệ. Bạn gái mười sáu năm của hắn chưa từng được hắn hỏi thăm sau khi cắt đứt, mặc dù Charlotte từng nhắn nhe gợi chuyện vài lần.
Hắn quay bước ra về. Cô đi theo hắn ra lối sảnh, đôi chân tê cứng, cảm thấy mình như con chó bị đánh đập mà vẫn chạy theo kẻ đã hạ đòn, van nài tha thứ trong vô vọng.
“Xin chào,” Strike gọi về phía Linda và Matthew, cả hai người đã lui vào phòng khách.
“Cormoran,” Robin thì thầm.
“Tôi sẽ gởi lương tháng cuối cho cô,” hắn nói mà không nhìn cô. “Khỏi lôi thôi. Sa thải vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng.”
Cánh cửa đóng lại sau lưng hắn. Cô nghe được tiếng bàn chân cỡ mười bốn đang rời xa trên lối đi. Cô thở hắt ra, rồi bật khóc. Linda và Matthew luống cuống chạy ra lối sảnh, nhưng đã quá trễ: Robin đã rút vào phòng ngủ, không thể đối mặt với sự nhẹ nhõm và vui mừng ở hai người, rằng cuối cùng, cô cũng phải từ bỏ ước mơ làm thám tử.