Then the door was open
and the wind appeared…Rồi cửa mở và ngọn gió xuất hiện…
Blue Öyster Cult,
(Don’t Fear) The Reaper
“Tôi làm hỏng vụ Brockbank mất rồi,” Robin nói, “tôi xin lỗi… nhưng tôi không biết tại làm sao nữa! Tôi còn không dám chụp hình Bố Già Chập Mạch, tại ở gần quá.”
Chín giờ sáng thứ Sáu, Strike đến, không phải từ căn hộ tầng trên mà từ ngoài đường, ăn vận chỉnh tề, vai lại đeo ba lô. Đêm qua hắn đã ở chỗ Elin. Robin đã gọi lúc đó để kể vụ Brockbank, nhưng Strike không tiện nói chuyện dài dòng và đã hứa rằng cả hai sẽ nói cụ thể hôm nay.
“Đừng lo vụ Bố Già Chập Mạch. Hôm khác sẽ chụp được,” Strike nói, loay hoay ở chỗ ấm đun nước. “Và cô làm rất tốt vụ Brockbank. Giờ ta biết hắn ở Shoreditch, biết hắn vẫn đang nghĩ tới tôi và biết hắn nghi ngờ rằng cô là cảnh sát. Thế thì, hắn vừa giở trò với trẻ con từ Bắc chí Nam, hay vừa phanh thây một thiếu niên đến chết?”
Kể từ khi Brockbank nói sáu tiếng cuối cùng vào tai cô, Robin thấy mình hơi bị chấn động. Tối hôm trước cô và Matthew gần như chẳng nói năng gì với nhau, vẫn chưa được thổ lộ nỗi sợ hãi đột ngột mà chính mình còn không hiểu hết, Robin đã kỳ vọng rằng khi gặp Strike cô sẽ nói ra được câu chuyện về sáu tiếng rùng rợn đó: Bé này có quen không ta? Hôm nay, cô muốn gặp một Strike thận trọng, nghiêm túc, kẻ đã xem vụ gởi chân như một lời đe dọa, đã cảnh báo cô không được ở ngoài đường lúc trời tối. Người đàn ông đang hí hửng pha cà phê, nói chuyện xâm phạm trẻ em và giết người bằng giọng điệu thản nhiên khiến cô không hề thấy an lòng. Hắn không thể biết giọng Brockbank lúc đó ra sao, rù rì bên tai cô thế nào.
“Ta còn biết một chuyện khác về Brockbank,” cô nói, giọng muốn nghẹn. “Hắn đang sống với một bé gái.”
“Không nhất thiết là ở cùng. Ta không biết hắn để quên điện thoại ở đâu.”
“Được rồi, vậy thì,” Robin tiếp, thấy càng xót xa hơn nữa. “Nếu anh muốn bắt bẻ: ta biết hắn đang ở rất gần với một bé gái.”
Cô quay lưng lại, lấy cớ soạn mớ thư từ nhặt lên ở thảm chùi chân khi mới vào. Chuyện Strike xuất hiện sáng nay, vừa đi vừa khe khẽ hát đã khiến cô bực mình.
Hẳn là đêm qua với Elin đã khiến hẳn khuây khỏa, vừa giải trí vừa thư giãn. Robin cũng muốn được nghỉ ngơi, xả căng thẳng sau ban ngày cảnh giác cao độ còn ban đêm câm nín bực bội. Việc cô ý thức rằng mình đang cư xử vô lý không khiến cô đỡ tức hơn. Cô gom đám hoa hoét trong túi nhựa đã khô nước trên bàn, nhấn đầu chúng vào thùng rác.
“Ta không thể làm gì cho đứa bé đó được,” Strike nói.
Một cơn giận thỏa thuê đâm xuyên qua Robin.
“Vậy thì tôi sẽ không lo lắng cho nó nữa,” cô gằn lại.
Cố rút hóa đơn ra khỏi phong bì, Robin vô tình xé nó ra làm đôi.
“Cô nghĩ đó là đứa bé duy nhất có nguy cơ bị xâm hại hay sao? Ngay lúc này đây, ở London, có hàng trăm đứa bé như vậy.”
Robin cứ tưởng sau khi để lộ sự giận dữ, Strike sẽ mềm mỏng đi. Cô quay nhìn. Hắn đang quan sát cô, mắt hơi nhíu lại, không có vẻ thông cảm gì sất.
“Nếu muốn thì cô cứ đi mà lo, nhưng chỉ tổ phí công. Cô với tôi không thể làm gì cho đứa bé đó được cả. Brockbank không có tên trong bất kỳ danh sách theo dõi nào. Hắn chưa bao giờ có tiền án. Ta còn không biết đứa bé ở đâu hay…”
“Nó tên là Zahara,” Robin đáp.
Cô thảng thốt nhận ra giọng mình the thé như bị bóp cổ, gương mặt cô bừng đỏ, mắt bắt đầu rơm rớm. Cô quay lưng lại, nhưng không đủ nhanh.
“Ê,” Strike dịu dàng nói, nhưng Robin vung tay thật mạnh, ra ý đừng nói gì nữa. Cô không thể gục ngã; cô vẫn chưa gục ngã nhờ cứ tiếp tục cố gắng, tiếp tục làm việc.
“Tôi ổn,” cô nói qua kẽ răng. “Thật đó. Quên đi.”
Giờ đây cô không thể thổ lộ rằng cú tạm biệt của Brockbank đã khiến cô thấy sợ hãi ra sao. Bé, hắn đã gọi cô như vậy. Cô không phải là bé. Cô không bị tổn thương, không như trẻ con - chuyện đã qua rồi - nhưng Zahara, đứa bé nào đó…
Cô nghe tiếng Strike bước ra bên ngoài, lát sau một mớ giấy vệ sinh xuất hiện trước cảnh tượng nhạt nhòa trước mắt cô.
“Cảm ơn,” cô khàn giọng, cầm giấy từ tay Strike rồi hỉ mũi.
Vài phút im lặng theo sau, Robin thi thoảng chặm mắt, rồi hỉ mũi, tránh nhìn Strike, hắn vẫn cứ ngang ngược ngồi gần cô, thay vì đi vào văn phòng bên trong.
“Gì hả?” cuối cùng Robin lên tiếng, cơn giận bùng lên vì hắn cứ đứng đó mà nhìn cô.
Hắn nhe răng cười. Mặc cho mọi việc vừa xong, cô thấy mình tự dưng muốn bật cười theo.
“Anh tính đứng đó cả buổi sáng hả?” cô hỏi, cố ra vẻ giận dữ.
“Không,” Strike đáp, vẫn nhe răng, “tôi chỉ muốn cho cô xem cái này.”
Hắn loay hoay lục ba lô, rút ra một tập sách quảng cáo nhà đất bóng loáng.
“Của Elin,” hẳn nói. “Hôm qua cô ấy đi xem nhà. Đang tính mua nhà ở đó.”
Cơn buồn cười bỗng tan biến. Strike nghĩ sao mà lại cho rằng Robin sẽ vui lên, khi biết bạn gái của hắn đang tính chuyện mua một căn hộ đắt tiền đến kỳ khôi? Hay hắn chuẩn bị tuyên bố (tâm trạng mong manh của Robin bắt đầu sụp đổ) rằng hắn và Elin sắp về chung một nhà? Như một đoạn phim quay nhanh trước mắt, Robin mường tượng ra căn hộ tầng trên trống trải, Strike sống cảnh giàu sang còn cô thui thủi trong căn phòng hộp diêm ở rìa London, thầm thì trên điện thoại di động để bà chủ nhà ăn chay trường không nghe được.
Strike đặt tập quảng cáo xuống bàn trước mặt cô. Bìa in hình một tòa nhà cao tầng hiện đại, trên nóc là một mặt tiền trông giống như tấm khiên, lắp tua-bin gió như ba con mắt. Dòng chữ kiểu cọ: Strata SE1, nơi ở được ưa chuộng nhất ở London.
“Thấy chưa?” Strike nói.
Vẻ hớn hở của hắn khiến Robin đau khổ tột độ, không chỉ vì hắn chẳng giống thường ngày, ai đời cứ dương dương tự đắc về viễn cảnh sang trọng vay mượn đó, nhưng trước khi cô kịp phản ứng thì có tiếng gõ cửa gương sau lưng hắn.
“Trời đất,” Strike thốt lên, kinh ngạc khi mở cửa thấy Shanker. Gã bước vào, bẻ ngón tay rôm rốp, mang theo mùi khói thuốc ám đặc trộn lẫn mùi cần sa và mùi cơ thể.
“Tao đi ngang qua đây,” Shanker nói, vô tình lặp lại lời Eric Wardle. “Tìm ra nó rồi Bunsen à.”
Shanker thả phịch người xuống chiếc ghế xô-pha giả da, hai chân dạng ra, rút một gói Mayfairs.
“Mày tìm ra Whittaker sao?” Strike hỏi, vẫn chưa hết bàng hoàng vì giờ này mà Shanker đã mò ra khỏi giường.
“Bộ mày biểu tao kiếm gì khác nữa hả?” Shanker hỏi lại, rít thuốc, rõ là đang khoái trá tận hưởng sự chú ý. “Catford Broadway. Căn hộ bên trên tiệm bán khoai chiên. Có mèo ở cùng.”
Strike chìa bàn tay ra, bắt tay Shanker. Mặc dù gắn răng vàng và có sẹo méo môi trên, nụ cười của ông khách có vẻ trẻ con lạ kỳ.
“Uống cà phê không?” Strike hỏi.
“Ừ, pha đi,” Shanker đáp, dường như đang rất khoái chí ăn mừng thắng lợi. “Ổn không?” gã hớn hở hỏi Robin.
“Vâng, cảm ơn,” cô nói, mỉm cười chớp nhoáng, trở lại với lá thư chưa mở.
“Đúng là xuôi chèo mát mái,” Strike khẽ nói với Robin khi ấm đun đang sôi sùng sục, còn Shanker thì mơ màng hút thuốc và xem tin nhắn trên điện thoại, chẳng thèm để ý gì. “Ba tên ở London. Whittaker ở Catford, Brockbank ở Shoreditch và giờ đây ta biết được Laing đang ở Elephant and Castle - hoặc là đã ở đó ba tháng trước.”
Cô gật gù trước khi ngớ người hỏi lại.
“Làm sao ta biết Laing ở Elephant and Castle?”
Strike gõ ngón tay lên tập quảng cáo màu mè của tòa nhà Strata đặt trên bàn cô.
“Vậy cô nghĩ tôi đưa cô xem cái này để làm gì?”
Robin chẳng hiểu mô tê chi cả. Cô ngơ ngác nhìn tập quảng cáo vài giây, trước khi sực nghĩ ra. Những ô kính bạc xen giữa những cửa sổ dài màu tối chạy suốt chiều dọc tòa nhà: đây chính là khung cảnh nền đằng sau lưng Laing trong tấm hình chụp trên ban công bê tông.
“À…” cô khẽ thốt lên.
Strike không tính dọn vào ở chung với Elin. Cô không biết tại sao mặt mình lại đỏ bừng lần nữa. Cảm xúc của cô như hoàn toàn không kiểm soát được. Cô bị cái gì thế này hả trời? Cô xoay ghế, tiếp tục tập trung vào mớ thư từ, né mặt cả hai người đàn ông.
“Tao không biết có đủ tiền ở đây để trả cho mày không, Shanker à,” Strike nói, nhìn vào ví. “Để tao dẫn mày ra máy rút tiền.”
“Cũng được, Bunsen,” Shanker đáp, chồm người về phía thùng rác của Robin để gảy tàn thuốc. “Nếu mày cần giúp gì dính tới Whittaker thì biết tao ở đâu rồi đó.”
“Ờ, cảm ơn. Nhưng chắc tao tự lo được.”
Robin với tay lấy bì thư cuối cùng trong chồng thư, thấy cứng cứng, một góc cộm lên, như thể bên trong đựng một tấm thiệp có gắn thứ đồ chơi nghịch ngợm nào đó. Khi vừa định mở ra, Robin để ý thấy tấm thiệp gởi cho cô, chứ không phải Strike. Cô dừng tay, ngập ngừng, nhìn bì thư. Tên cô và địa chỉ văn phòng được đánh máy. Dấu bưu điện từ trung tâm London, tấm thiệp được gởi vào ngày hôm trước.
Giọng Strike và Shanker khi to khi nhỏ nhưng cô không nghe rõ hai người đang nói gì.
Sẽ chẳng sao cả, cô tự nhủ. Mày đang lo quá. Không thể xảy ra một lần nữa.
Nuốt khan, cô mở bì thư và cẩn thận rút tấm thiệp ra.
Tấm thiệp in tranh Jack Vettriano vẽ một cô gái tóc vàng ngồi nghiêng trên ghế phủ tấm vải che bụi. Cô gái đang cầm tách trà, đôi chân mang tất đen và giày cao gót lịch lãm bắt chéo nhau, đặt trên ghế để chân. Đằng trước tấm thiệp không đính gì cả. Vật mà cô sờ thấy được dán vào bên trong.
Strike và Shanker vẫn còn nói chuyện. Mùi thịt rữa thoáng xộc vào mũi Robin, giữa không khí nồng nặc mùi của Shanker.
‘Lạy Chúa,” Robin khẽ thốt lên, nhưng không ai nghe tiếng cô. Cô lật tấm thiệp Vettriano lại.
Một ngón chân đã bị thối rữa được đính bằng băng keo trong ở góc trong tấm thiệp. Bên trong là dòng chữ in hoa nắn nót: SHE’S AS BEAUTWL AS A FOOTẢ XỈNH NHƯ MỘT BÀN CHÂN.
Cô thả tấm thiệp xuống bàn, đứng bật dậy. Chầm chậm, cô tiến về phía Strike. Hắn nhìn gương mặt khiếp đảm của cô, rồi nhìn đến vật thể gớm ghiếc trên bàn.
“Tránh ra ngay.”
Cô làm theo, thấy buồn nôn, run rẩy, ước gì Shanker không có mặt ở đó.
“Gì vậy?” Shanker hỏi dồn. “Gì vậy? Cái gì kia? Cái gì hả?”
“Có người gởi cho tôi một ngón chân cắt rời,” Robin nói, giọng bình tĩnh như không phải của chính mình.
“Trời đất, giỡn hả,” Shanker thốt lên, sốt sắng tiến về trước.
Strike phải ghìm Shanker lại để gã khỏi nhặt tấm thiệp lên, tấm thiệp nằm ngay vị trí vừa rơi khỏi tay Robin. Strike nhận ra cụm từ She’s as Beautiful as a Foot. Đó là tựa đề một bài hát khác của Blue Öyster Cult.
“Tôi sẽ gọi Wardle,” Strike nói, nhưng thay vì rút điện thoại ra, hắn hí hoáy ghi lại bốn con số trên tờ giấy ghi chú rồi rút thẻ tín dụng từ trong ví ra. “Robin, đi lấy tiền thanh toán chỗ còn lại cho Shanker, rồi trở lại đây.”
Cô cầm lấy mẩu giấy và thẻ tín dụng, cảm kích vô biên khi được ra ngoài hít thở khí trời.
“Còn Shanker,” Strike đanh giọng, ngay lúc hai người vừa ra đến cửa gương, “mày dẫn cô ấy trở về lại đây được không? Về lại văn phòng.”
“Yên tâm Bunsen,” Shanker đáp, phấn chấn hẳn lên như xưa nay, mỗi khi đối mặt với những thứ lạ lùng, những pha hành động, hay mối hiểm nguy rình rập.