Here Comes That FeelingRồi cái cảm giác đó lại đến
Tựa bài hát của Blue Öyster Cult
Trận nắng nóng đổ xuống London chính là kẻ thù của y. Không thể giấu dao trong áo thun còn đám mũ và áo cao cổ mà y vẫn dùng để cải trang lại khiến y trở nên lạc lõng. Y không thể làm được gì ngoài chờ đợi, sôi gan bất lực, ở cái nơi mà Ngợm không hề hay biết.
Cuối cùng, Chủ Nhật, trời chuyển. Mưa xối xả tuôn trên những khu công viên khô hạn, cần gạt nước trên kính chắn gió nhảy múa, khách du lịch mặc áo mưa tiện lợi, lặn lội qua những vũng nước, mặc kệ thời tiết.
Đầy hứng khởi và quyết tâm, y kéo mũ sùm sụp che mắt, mặc chiếc áo khoác đặc biệt. Khi y bước đi, đám dao dịch chuyển va vào ngực y trong những túi dài y xé tạm ở lớp lót áo. Đường phố thủ đô giờ đây cũng không vắng vẻ hơn so với khi y đâm ả điếm – chủ nhân những ngón tay hiện đang cất trong hộp đá của y. Du khách và dân London vẫn nườm nượp khắp nơi như kiến. Có đứa còn mang dù và mũ in hình cờ Anh. Y đâm sầm vào vài đứa, khoái trá xô chúng qua một bên.
Cơn khát máu trong y càng lúc càng sôi sục. Những ngày phí phạm vừa rồi đã qua, y cũng gần hết hạn lánh mặt Ngợm, thế nhưng Ả Thư Ký vẫn còn sống và tự do. Y đã tìm kiếm hàng giờ, cố truy cho ra ả và thế rồi, không tưởng được, ả đã ở đó, ngay trước mặt y, con đĩ trơ tráo, ngay giữa thanh thiên bạch nhật – nhưng khi đó đâu đâu cũng có nhân chứng…
Khả năng kìm chế kém – hẳn tay bác sĩ tâm thần ấy sẽ nói thế, nếu biết y đã làm gì khi thấy ả. Kìm chế kém! Y có thể kìm chế bất kỳ lúc nào y muốn – y khôn ngoan hơn người thường, y đã giết chết ba ả đàn bà và xà xẻo một ả mà cảnh sát không hề biết, vậy nên tay bác sĩ tâm thần với những trò chẩn đoán kia là cái thá gì! Nhưng sau những ngày hoài công đó, khi trông thấy ả ngay trước mặt, y đã muốn hù dọa ả, muốn tới thật gần, thật gần, để ngửi được mùi ả, nói chuyện với ả, nhìn vào cặp mắt sợ hãi đó.
Thế rồi ả ngoảy bước đi và y không dám bám theo ả, ngay lúc đó thì không nhưng một lát sau y vật vã quay cuồng vì đã để ả đi. Đáng ra ngay lúc này ả phải nằm trong tủ lạnh nhà y, trong những gói thịt đã pha xong. Đáng ra y đã phải được chứng kiến gương mặt của ả trong cơn bấn loạn kinh hãi, rồi đến cái chết, lúc y hoàn toàn sở hữu chúng, lúc chúng trở thành món đồ chơi của y.
Thế nên giờ y ở đây, đi trong màn mưa lạnh, ruột gan sôi lên vì hôm nay là Chủ Nhật, và ả đã biến đi, về lại cái nơi mà y sẽ không đến gần ả được, có Thằng Bồ Bảnh Bao kè kè một bên.
Y cần tự do, tự do nhiều hơn thế. Chướng ngại chính là Ngợm cứ ở lì trong nhà, rình mò y, đeo bám lấy y. Mọi thứ sẽ phải thay đổi. Y đã đẩy được ả miễn cưỡng đi làm trở lại. Giờ đây y định rằng sẽ nói dối Ngợm, rằng y đã có việc mới. Nếu cần, y sẽ ăn trộm, giả vờ kiếm được tiền - ngày trước y từng thó của nhiều lần. Sau đó, khi đã rảnh tay, y sẽ thong thả tính toán làm sao đến gần Ả Thư Ký khi ả mất cảnh giác, khi không có ai dòm ngó, khi ả rẽ sai đường…
Người qua đường với y không khác gì một đám máy móc. Ngu si, đần độn, ngốc nghếch… Khắp nơi y đặt bước đến, y đều để mắt tìm ả, chính là con mồi tiếp theo của y. Không phải Ả Thư Ký, không phải, bởi vì con đĩ ấy giờ đây nấp sau cánh cửa trắng với Thằng Bồ Bảnh Bao, mà là bất kỳ ả đàn bà nào, đủ dại dột, đủ say rượu, để chịu đi một quãng ngắn với một người đàn ông mang dao. Y phải xử thêm một ả nữa, trước khi y quay về với Ngợm, y phải làm thế. Có vậy y mới sống nổi, mới tiếp tục vào vai người đàn ông mà Ngợm yêu. Mắt y liếc lia lịa từ dưới vành mũ, phân loại chúng, gạt bỏ chúng: những ả đang cặp kè với trai, những ả có trẻ con níu kéo, nhưng không có ả nào đơn độc một mình, không có ả nào đúng loại y đang cần…
Y đi bộ hàng dặm cho đến khi trời tối, qua khỏi những tửu quán sáng đèn, nơi đàn ông đàn bà cười đùa tán tỉnh, qua nhà hàng và rạp chiếu phim, tìm kiếm, chờ đợi, kiên nhẫn như thợ săn. Tối Chủ Nhật, dân đi làm trở về nhà sớm hơn, nhưng có hề gì: khách du lịch nhan nhản khắp nơi, rồi bọn tỉnh lẻ, kéo đến đây vì lịch sử, vì sự bí hiểm của London…
Gần nửa đêm, chúng hiện ra trước cặp mắt sành sỏi của y, như một bụi nấm mũm mĩm trong bãi cỏ cao ngút: một đám gái đã say chuếnh choáng, miệng mồm quang quác, hô hố cười nói, chân nam đá chân chiêu trên vỉa hè. Chúng đang ở một con phố tồi tàn ảm đạm, đúng kiểu y thích, rất hợp tình hợp cảnh cho chút đôi co có hơi men và tiếng gái la hét. Y theo sau, cách chúng mười bước chân, quan sát chúng dưới ánh đèn đường, cả đám thúc cùi tay vào nhau, cười hô hố – cả đám chỉ trừ một đứa. Ả trông trẻ nhất và say nhất: trông như sắp nôn thốc tháo, nhìn qua y đã biết. Ả loạng choạng trên đôi giày cao gót, hơi tụt lại phía sau đám bạn, đúng là đĩ con ngớ ngẩn. Không đứa nào nhận ra ả đang rạc ra sao. Chúng say thiếu điều lăn ra đó, vừa lảo đảo bước đi vừa khụt khịt, hô hố nói cười.
Y lượn theo sau chúng, tự nhiên như không.
Nếu ả nôn ra phố, tiếng ồn sẽ đánh động đám bạn, chúng sẽ dừng lại và bâu quanh ả. Trong khi cố kìm cơn nôn, ả không nói năng gì được. Chầm chậm, khoảng cách giữa ả và đám bạn tăng dần lên. Ả lảo đảo, nhập nhoạng, khiến y nghĩ đến con mồi gần đây nhất, cũng mang giày cao gót ngu độn như thế. Ả này sẽ không sống nổi mà phục dựng chân dung hung thủ.
Một chiếc taxi trờ tới. Y đoán ngay diễn biến ngay từ đầu. Chúng lớn tiếng gọi taxi, miệng rú rít, tay huơ loạn, rồi đổ dồn vào xe, từng đứa một, từng cặp mông béo ú chui vào xe. Y bước nhanh hơn, đầu cúi thấp, mặt che khuất. Đèn đường in bóng trong những vũng nước, đèn for hire trên taxi vụt tắt khi xe đã có khách, tiếng máy xe gầm gào…
Chúng đã quên ả. Ả lảo đảo về bên phải, đâm vào tường, một tay đưa lên tự đỡ mình.
Biết đâu y chỉ có vài giây. Một đứa trong bọn sẽ sớm nhận ra ả vắng mặt trên xe.
“Cưng không sao chứ cưng? Mệt hả cưng? Lại đây. Lối này. Cưng sẽ không sao mà. Xuống đây đi.”
Ả bắt đầu thốc tháo khi bị y kéo qua một con đường ngang. Yếu ớt, ả cố vùng tay ra, hơi thở gấp gáp, đám bãi nôn bắn tung tóe, khiến ả nghẹn họng.
“Con đĩ gớm ghiếc,” y mắng, một tay đã để sẵn lên cán dao giấu dưới áo khoác. Y đang lôi kéo ả vào một hốc tường tối om giữa hiệu video người lớn và hàng bán đồ cổ tạp nham.
“Không…” ả thì thào, nghẹn nôn, lại thở gấp.
Một cánh cửa mở ra bên kia đường, ánh đèn như xé một đường xuống dãy bậc thang. Người ta đổ ra vỉa hè, cười nói.
Y dựng ả vào tường, hôn ả, ép người xuống mặc cho ả vùng vẫy. Miệng ả gớm ghiếc, đẩy nôn mửa. Cánh cửa đối diện đóng lại, tiếng cười nói đi xa, giọng nói vang vọng trong đêm yên tĩnh, ánh đèn phụt tắt.
“Mẹ kiếp,” y ghê tởm đẩy ra, thôi không hôn ả, nhưng vẫn đè người ép ả lên tường.
Ả lấy hơi để hét, nhưng y đã sẵn dao, đâm ngập giữa những lóng sườn như không, chẳng giống gì với con mồi trước đó, kẻ đã lì lợm quyết liệt vùng vẫy. Tiếng hét chết ngay trên cặp môi nhuốm bẩn khi dòng máu nóng chảy tràn qua bàn tay đeo găng của y, thấm đẫm lớp vải. Ả giật giật, cố nói, cặp mắt trợn lên đến khi chỉ còn một màu trắng toát rồi cả thân hình ả rũ xuống, dao vẫn ghim vào đó.
“Ngoan lắm,” y thì thầm, rút con dao nhọn ra khi ả ngã xuống, chết dần trong cánh tay y.
Y kéo ả sâu vào trong hốc tường, nơi có một đám túi rác đang chờ thu gom. Đá đám túi đen qua một bên, y ném ả vào trong góc rồi rút con dao bầu ra. Phải có quà lưu niệm, nhưng y chỉ có vài giây. Một cánh cửa khác có thể mở ra bất kỳ lúc nào, đám đĩ gà gật bạn ả sẽ cho taxi quay lại…
Y vung dao, cắt xẻ, đặt những món chiến tích còn ấm nóng rỉ máu vào trong túi quần, rồi chất đám túi rác lên người ả.
Chưa đầy năm phút. Y thấy mình như vua, như chúa. Y bước đi, dao đã giấu cẩn thận, thở hồng hộc trong không khí ban đêm mát mẻ, sạch sẽ. Ra đến đường chính, y chạy một đoạn ngắn. Y đã cách đến một dãy phố khi có tiếng đàn bà khàn khàn văng vẳng gọi.
“Heather! Heather, bồ ở đâu rồi hở đồ điên?”
“Heather không nghe được đâu cưng,” y thì thầm vào bóng tối.
Y cố nhịn cười, chôn giấu gương mặt trong cổ áo, nhưng y không thể kìm được nỗi hân hoan. Sâu trong túi, mấy ngón tay nhầy nhụa của y đang mân mê chỗ sụn dai như cao su và mảnh da vẫn còn gắn liền với chiếc hoa tai… hoa tai nhựa hình kem ốc quế.