Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45

❊ ❊ ❊

Harvester of eyes, thats me.Thỏa thuê con mắt, là ta.

Blue Öyster Cult,

Harvester of Eyes

Thanh tra Eric Wardle không vui vẻ gì khi biết Jason và Tempest đã nói dối với cảnh sát, nhưng Strike thấy anh ta cũng không đến nỗi quá giận như hắn hình dung khi hai người đi uống bia, hôm tối thứ Hai ở quán the Feathers, Wardle mời. Lý do cho thái độ từ tốn đáng ngạc nhiên đó khá đơn giản: chuyện Kelsey đã được đón từ điểm hẹn Café Rouge bởi một người đi xe mô-tô khớp hoàn toàn với giả thuyết ưa thích mới của Wardle.

“Anh còn nhớ một tay gọi là Devotee ở trên trang web đó không? Tay khoái mấy người khuyết chi đó, sau khi Kelsey bị giết thì tay này cũng im bặt.”

“Còn nhớ,” Strike đáp, nhớ lại Robin đã kể từng nói chuyện với người này.

“Tụi tôi đã dò được tung tích. Biết trong ga-ra nhà anh ta có gì không?”

Strike đoán, từ chuyện vẫn chưa có lệnh bắt, rằng cảnh sát không tìm được bộ phận cơ thể nào, vậy là hắn lịch sự nói dò theo: “Mô-tô chăng?”

“Kawasaki Ninja,” Wardle nói. “Tôi biết mình đang tìm một chiếc Honda,” anh ta thêm, chặn trước Strike, “nhưng khi tụi tôi tới tìm thì anh ta sợ muốn bĩnh ra.”

“Hầu hết người ta sẽ phản ứng như vậy nếu cảnh sát hình sự đến gõ cửa. Kể tiếp đi.”

“Tay này nhỏ thó, mồ hôi mồ kê, tên là Baxter, làm nhân viên kinh doanh, không có chứng cứ ngoại phạm cho dịp cuối tuần ngày hai và ngày ba, hay ngày hai mươi chín. Đã ly dị, không con cái, khai là hôm đám cưới hoàng gia thì ngồi nhà xem ti-vi. Là anh, anh có xem đám cưới hoàng gia nếu trong nhà không có đàn bà không?”

“Không,” Strike nói, chính hắn cũng chỉ xem mấy đoạn phát lại trong mục tin tức.

“Anh ta khai rằng xe máy là của anh trai, chỉ coi chừng giùm, nhưng sau khi bị hỏi một hồi thì thừa nhận có lấy xe đi ra ngoài vài lần. Vậy nên ta biết anh ta đi được mô-tô, và có thể đã thuê hay mượn chiếc Honda.”

“Anh ta nói gì về trang web?”

“Nói không có gì quan trọng hết, nói là chỉ ngứa tay vọc lung tung vậy thôi, không có ý gì nghiêm túc, không thích mấy người què cụt, nhưng khi tụi tôi hỏi liệu tụi tôi có kiểm tra máy tính được không thì chẳng hứng thú. Muốn gặp luật sư trước khi trả lời. Chuyện tới đó, nhưng ngày mai tụi tôi sẽ quay lại gặp. Nói chuyện xã giao thôi.”

“Anh ta có thừa nhận đã nói chuyện với Kelsey ở trên mạng không?”

“Khó mà phủ nhận khi tụi tôi đã có sẵn máy tính của cô ấy, rồi lưu trữ mạng của Tempest nữa. Anh ta hỏi Kelsey tính sao vụ chân cẳng, rồi ngỏ lời muốn gặp nhưng cô ấy từ chối thẳng tay – từ chối trên mạng. Khốn thật, tụi tôi phải điều tra kỹ tay này,” Wardle nói, đáp lại ánh mắt nghi ngờ của Strike, “tay này không có chứng cứ ngoại phạm, dân mô-tô, khoái dân khuyết chi rồi còn đã cố gặp nạn nhân nữa.”

“Ừ, đương nhiên rồi,” Strike nói. “Còn manh mối nào khác không?”

“Lý do tôi muốn gặp anh là ở chỗ đó. Tụi tôi đã tìm ra tay Donald Laing của anh. Hiện ở Wollaston Close, mạn Elephant and Castle.”

“Thật sao?” Strike nói, thực sự ngạc nhiên.

Khoái trá khi đã khiến Strike bất ngờ, Wardle cười khẩy.

“Ừ, tay này đau yếu lắm. Tụi tôi tìm ra qua một trang JustGiving. Liên lạc với họ rồi xin địa chỉ.”

Hiển nhiên, đây chính là khác biệt giữa Strike và Wardle: Wardle vẫn còn đeo phù hiệu, danh chính ngôn thuận và có thứ quyền lực mà Strike đã từ bỏ khi hắn xuất ngũ.

“Anh gặp anh ta chưa?” Strike hỏi.

“Có cho vài đứa xuống đó, nhưng anh ta không có nhà. Nhưng hàng xóm xác nhận đúng là căn hộ của Laing. Anh ta thuê nhà, sống một mình, nghe đâu là đau yếu lắm. Họ nói anh ta đã về nhà trên Scotland một thời gian. Dự đám tang bạn. Nghe đâu sắp về.”

"Chuyện hay vậy," Strike lẩm bẩm. “Nếu Laing vẫn còn một người bạn ở Scotland tôi sẽ nuốt cái ly này tại chỗ.”

“Tùy anh thôi,” Wardle nói, nửa buồn cười, nửa sốt ruột. “Tôi cứ tưởng anh sẽ hài lòng vì tụi tôi theo mấy tay mà anh gợi ý chứ.”

“Hài lòng chứ,” Strike nói, “Đúng đau yếu chứ?”

“Hàng xóm nói là đi phải chống gậy. Nghe đâu ra vào bệnh viện suốt.”

Màn hình ti-vi bọc da bên trên đang chiếu lại trận Arsenal-Liverpool hồi tháng trước, âm lượng ở mức thấp. Strike xem cú penalty hụt của van Persie. Khi xem lần đầu trên chiếc ti-vi tí xíu ở nhà hắn từng mong cú bóng sẽ giúp Arsenal có được chiến thắng cần có. Đương nhiên chuyện đó đã không xảy ra. Vận may của đội Pháo Thủ hiện đang ngắc ngoải như vận may của chính hắn.

“Anh có bồ bịch gì không?” Wardle tự dưng hỏi.

“Gì kia?” Strike đáp, giật mình.

“Coco thích cái kiểu của anh,” Wardle nói, cố tình để Strike thấy cái cười đểu khi nói ra, để Strike biết rằng anh ta thấy chuyện này quả là kỳ khôi. “Coco là bạn của bà xã tôi. Tóc đỏ, nhớ không?”

Strike nhớ rằng Coco là vũ công burlesque.

“Tôi nói để đó tôi hỏi,” Wardle tiếp, “Tôi có nói với cô ấy anh là cái thể loại mặt sưng mày sỉa. Cô ấy nói không sao.”

“Nhắn với cô ấy là tôi nở lỗ mũi lắm,” Strike đáp, thì đúng là vậy, “nhưng mà, tôi đang hẹn hò với một người khác.”

“Không phải cô cộng sự của anh đó chứ?” Wardle hỏi.

“Không,” Strike đáp. “Cô ấy chuẩn bị lấy chồng.”

“Dại quá đi bồ tèo,” Wardle nói, mở miệng ngáp. “Gặp tôi là tới liền.”

“Vậy, để tôi nói lại cho rõ,” sáng hôm sau trong văn phòng Robin lên tiếng. “Ngay khi mình vừa biết được Laing đúng là sống ở Wollaston Close, anh muốn tôi dừng theo dõi.”

“Nghe tôi đã nào,” Strike nói, vừa pha trà. “Hắn ta đi khỏi rồi, theo lời hàng xóm.”

“Anh vừa nói anh không nghĩ hắn đi Scotland còn gì!”

“Chuyện cửa nhà hắn đóng im ỉm kể từ lúc cô bắt đầu theo dõi cho thấy hắn ta đã đi đâu đó.”

Strike thả túi trà vào hai chiếc tách.

“Tôi không tin vụ đi đám tang bạn, nhưng tôi cũng không ngạc nhiên gì nếu hắn ta trở lại Melrose cố moi thêm ít tiền từ người mẹ mất trí. Với Donnie thì đó đúng là kỳ nghỉ vui vẻ.”

“Một trong hai ta nên ở đó phòng khi Laing quay lại…”

“Một trong hai ta sẽ ở đó,” Strike dịu giọng, “nhưng trước mắt, tôi muốn cô đổi sang theo…”

“Brockbank?”

“Không, tôi sẽ theo Brockbank,” Strike nói. “Tôi muốn cô thử khai thác Stephanie.”

“Ai kia?”

“Stephanie. Bạn gái của Whittaker.”

“Tại sao?” Robin lớn giọng hỏi, ấm đun đang lên hồi cao trào như thường lệ, nắp ấm rung bần bật, nước sủi bọt tưng bừng, hơi nước ám mờ cửa sổ phía sau.

“Tôi muốn xem liệu cô ta có thể cho mình biết Whittaker làm gì vào ngày Kelsey bị giết và vào đêm xảy ra vụ cô gái bị chặt ngón tay ở Shacklewell. Chính xác là ngày ba và ngày hai mươi chín tháng Tư.”

Strike rót nước lên túi trà, khuấy sữa vào tách, chiếc muỗng gõ lanh canh lên thành tách. Robin không biết nên vui hay bực mình khi bị đổi lịch trình công tác. Nghĩ đi nghĩ lại, cô nghĩ mình vui, nhưng mối nghi ngờ rằng Strike đang có gạt cô ra một bên đâu dễ gì tan biến.

“Anh vẫn nghĩ Whittaker có thể là hung thủ sao?”

“Ừ,” Strike đáp.

“Nhưng anh không có…”

“Tôi không có bằng chứng với bất kỳ ai trong số những tay đó, đúng không?” Strike nói. “Tôi chỉ điều tra cho tới khi tìm được cái gì đó, hoặc biết được cả đám vô tội.”

Hắn đưa cho cô một tách trà rồi ngồi xuống trên chiếc xô-pha giả da, lần này cái ghế không phát ra tiếng rắm dưới mông hắn. Một thắng lợi nhỏ nhoi, nhưng khi không có thắng lợi gì khác thì nhỏ vẫn còn hơn không.

“Tôi đã hi vọng sẽ loại trừ được Whittaker sau khi biết được dung mạo hắn hiện nay,” Strike nói, “nhưng, cô biết đó, vẫn có khả năng hắn là tay đội mũ len. Tôi biết rõ một chuyện: hắn vẫn khốn nạn như ngày trước. Tôi đã tiệt đường với Stephanie, cô ta sẽ không nói năng gì với tôi nữa, nhưng cô có thể khai thác được gì đó từ cô ta. Nếu cô ta cung cấp được chứng cứ ngoại phạm của hắn trong những ngày đó, hoặc chỉ ta đến một người có thể cung cấp được, thì ta phải nghĩ lại. Nếu không, hắn vẫn nằm trong danh sách nghi can.”

“Vậy anh sẽ làm gì khi tôi bám theo Stephanie?”

“Theo Brockbank. Tôi đã quyết định rồi,” Strike nói, duỗi chân, nhấp một ngụm trà đặc, “Tôi sẽ đi thẳng vô câu lạc bộ thoát y ngay hôm nay, xem hắn ta ra sao. Tôi ngán ăn kebab và chầu chực quanh hàng quần áo chờ hắn lộ mặt lắm rối.”

Robin không nói gì cả.

“Gì kia?” Strike hỏi, nhìn vẻ mặt cô.

“Đâu có.”

“Khai mau.”

“Được rồi… vậy nếu hắn ta có ở đó thì sao?”

“Lúc đó hẵng tính… tôi sẽ không đánh hắn ta,” Strike nói, đọc đúng ý nghĩ của cô.

“Được rồi,” Robin đáp, rồi tiếp, “nhưng mà anh đánh Whittaker còn gì?

“Vụ đó khác." Strike nói, và khi cô không nói gì thêm, hắn tiếp, “Whittaker đặc biệt. Hắn là người nhà."

Cô bật cười, nhưng cười hơi méo.

Lúc Strike rút năm mươi bảng từ máy rút tiền trước khi vào tụ điểm Saracen trên phố Commercial, cái máy lì lợm trưng ra số dư âm trong tài khoản của hắn. Mặt mày ủ ê, hắn đưa tờ mười bảng cho tay bảo kê cổ ngắn ở cửa rồi chen chân đi vào giữa những vạch nhựa đen che kín bên trong, đèn đóm mờ ảo, nhưng vẫn không đủ để ngụy trang ấn tượng tồi tàn bệ rạc bao trùm.

Nội thất của tửu quán cũ đã bị tháo ra hoàn toàn. Phong cách trang trí mới trông giống như một trung tâm sinh hoạt cộng đồng loại tồi, ít đèn đóm, vô hồn. Sàn nhà lót gỗ thông đánh bóng, phản chiếu lại những dải đèn tuýp chạy dọc theo chiều dài quầy bar choán hết một bên phòng.

Chỉ mới đầu giờ chiều, nhưng đã có một cô ưỡn ẹo trên sân khấu nhỏ ở cuối quán. Chìm trong ánh đèn màu đỏ và đứng trước mấy tấm gương dựng góc với nhau để làm nổi rõ từng phân da thịt ngồn ngộn, cô này đang cởi nịt vú theo nhạc bài Start Me Up của nhóm Rolling Stones. Tổng số khán giả bốn người đàn ông đang ngồi trên ghế đẩu cao, mỗi người một bàn cao riêng, vừa dõi theo cô gái đang vụng về quay người quanh cây cột, vừa xem ti-vi màn hình lớn chiếu kênh Sky Sports.

Strike đi thẳng ra quầy bar, hắn thấy ngay tấm biển Khách hàng nào bị bắt gặp đang thủ dâm sẽ bị đuổi.

“Uống gì cưng?” một cô tóc dài, bầu mắt tím, mũi đeo khuyên hỏi hắn.

Strike gọi một vại bia John Smith, rồi ngồi ghế ở quầy bar. Ngoại trừ tay bảo kê, nhân viên nam duy nhất nhìn thấy được trong quán là một người đàn ông ngồi đằng sau bàn đĩa cạnh vũ nữ thoát y. Tay này đậm người, tóc vàng, cỡ trung niên, không hề giống Brockbank tí gì cả.

“Tôi đang tìm một người bạn ở đây,” Strike nói với cô nhân viên quầy bar. Không có khách khứa gì, cô ta đứng dựa lên quầy, mắt mơ màng nhìn lên ti-vi, rỉa tanh tách móng tay dài.

“À há?” cô ta hỏi lại, giọng chán nản.

“Vâng,” Strike nói. “Anh ấy nói đang làm ở đây.”

Một người đàn ông mặc áo khoác dạ quang tiến đến quầy bar, cô nhân viên rời đi để phục vụ khách, không nói năng gì.

Bài Start Me Up kết thúc, cùng lúc với tiết mục của vũ công thoát y. Trần truồng, cô gái nhảy lò cò xuống sân khấu, chụp lấy khăn choàng rồi biến mất sau tấm màn đằng sau quán. Không ai vỗ tay.

Một phụ nữ mặc kimono vải ni-lông siêu ngắn, mang tất gối chui ra từ sau tấm màn, bắt đầu đi quanh quán, chìa ra một ly bia rỗng về phía khách. Các vị khách lần lượt đút tay vào túi rồi đưa cho cô ta mấy đồng bạc lẻ. Cuối cùng cô ta đến chỗ Strike. Hắn thảy vào hai bảng.

Cô nàng tiến thẳng lên sân khấu, đặt vại bia đầy tiền lẻ cạnh bàn để đĩa của DJ, lắc người chui ra khỏi áo kimono, bước ra sàn diễn trong nịt vú, quần lót, tất gối và giày cao gót.

“Thưa quý ông, tôi nghĩ quý vị sẽ thích tiết mục này… Xin một tràng pháo tay cho Mia đáng yêu!”

Cô ta bắt đầu lắc lư theo bài Are ‘Friends’ Electric? của Gary Numan. Nhạc một đàng, múa may một nẻo.

Cô nhân viên quầy bar trở lại vị trí thư giãn gần chỗ Strike. Chỗ hắn ngồi cũng là chỗ xem được ti-vi rõ nhất.

“À, như lúc này tôi có nói,” Strike bắt đầu lại, “tôi có người bạn, nói là đang làm việc ở đây.”

“À ha,” cô ta đáp.

“Tên là Noel Brockbank.”

“Vậy sao? Tôi không biết người này.”

“Vậy thì,” Strike nói, quét mắt một vòng quanh quán, mặc dù hắn đã xác định Brockbank không có ở đó. “Chắc là tôi nhầm chỗ.”

Cô vũ nữ thứ nhất xồng xộc bước ra từ sau tấm màn, mặc đầm dây hở vai siêu ngắn màu hồng kẹo, cái đầm ngắn ngang háng, chẳng hiểu tại sao trông còn bậy hơn cả lúc không mặc đồ. Cô ta tiến lại gần người đàn ông mặc áo khoác phản quang, hỏi gì đó, nhưng ông này lắc đầu. Nhìn quanh, cô ta bắt gặp mắt Strike, mỉm cười rồi tiến về phía hắn.

“Ê,” cô ta lên tiếng. Giọng Ai-len. Mái tóc mà trong ánh đèn sân khấu đỏ rực hắn cứ tưởng là vàng óng, giờ đây lộ rõ màu đồng đỏ. Bên dưới lớp son môi màu cam dày và cặp mi giả rậm là một cô gái trông như nữ sinh trung học. “Tôi là Orla. Anh là ai đây?”

“Cameron,” Strike đáp, người ta vẫn gọi hắn như thế khi không nhận rõ được tên thật của hắn.

“Anh ưa múa riêng không, Cameron?”

“Ở đâu vậy?”

“Ở trỏng,” cô ta nói, chỉ tay về phía tấm màn nơi mình vừa thay áo. “Tôi chưa bao giờ thấy anh ở đây.”

“Đúng thế. Tôi đang tìm một người bạn.”

“Cổ tên gì?”

“Là đàn ông.”

“Cưng đi lộn chỗ rồi, cưng ơi,” cô nói.

Cô gái quá trẻ đến nỗi hắn thấy hơi hơi xốn xang khi nghe cô gọi là cưng.

“Tôi mời cô một ly nhé?” Strike ngỏ lời.

Cô gái ngập ngừng. Múa riêng thì nhiều tiền hơn, nhưng biết đâu đây là loại phải khởi động làm quen trước.

“Thôi được, mua đi.”

Strike trả giá cắt cổ cho một ly vodka pha chanh. Cô gái từ tốn nhấp ly rượu trên ghế cạnh hắn, bộ ngực gần như đổ hết ra khỏi áo đầm. Làn da cô ta khiến hắn nghĩ đến Kelsey - nạn nhân án mạng: mượt mà, săn chắc, vẫn còn lớp mờ non tơ. Trên vai cô gái xăm ba ngôi sao nhỏ màu xanh.

“Biết đâu cô biết bạn tôi?” Strike hỏi. “Noel Brockbank.”

Nhưng Orla bé xinh đâu phải dạng vừa. Nghi ngờ và tính toán trộn lẫn trong cái liếc ngang sắc lẹm ném về phía hắn. Cô ta đang tự hỏi, như cô nhân viên mát-xa ở Market Harborough, liệu hắn có phải là cảnh sát không.

“Hắn ta nợ tiền tôi,” Strike nói.

Cô nàng tiếp tục soi hắn thêm một lúc, vầng trán mịn nhăn lại, rồi có vẻ tin ngay chuyện bịa của Strike.

“Noel,” cô lặp lại. “Đi rồi thì phải. Đợi xíu – Edie?”

Cô nhân viên quầy bar chán đời không thèm rời mắt khỏi ti-vi.

“Gì?”

“Cái cha mà Des đuổi cổ hôm bữa tên gì? Tay làm ở đây được có vài ngày đó?”

“Ai biết tên tuổi gì.”

“Ừ, tôi nghĩ Noel bị đuổi à,” Orla nói với Strike. Rồi tự dưng thẳng thắn thân thiện, cô ta nói luôn: “Đưa đây mười bảng, tôi đi hỏi lại cho chắc.”

Âm thầm thở dài, Strike chìa ra tờ mười bảng.

“Đợi đó nha,” Orla hớn hở dặn dò. Cô ta leo xuống khỏi ghế quầy bar, nhét tờ mười bảng vào dây thun quần lót, vụng về kéo áo đầm xuống rồi sải bước về phía tay DJ, tay này nãy giờ cau có nhìn Strike nói chuyện với Orla. DJ lạnh lùng gật đầu, gương mặt vuông ửng lên trong ánh đèn đỏ, Orla lóc chóc quay lại, trông có vẻ hài lòng.

“Tôi biết mà!” cô ta kể với Strike. “Lúc đó tôi không ở đây, nhưng mà thằng chả lên cơn hay sao đó.”

“Lên cơn?” Strike lặp lại.

“Ừa, ngay tuần đầu tiên đi làm. To con lắm phải không? Cằm bạnh?”

“Đúng rồi,” Strike đáp.

“Ừ, rồi còn đi trễ nữa, Des không ưa chút nào. Des đứng đằng kia kìa,” cô ta giải thích thừa thãi, chỉ về phía tay DJ vừa nghi ngờ nhìn Strike vừa thay đĩa từ Are ‘Friends’ Electric? sang Girls Just Wanna Have Fun của Cyndi Lauper. “Des đang chửi vụ đi làm trễ thì ông bạn anh lăn đùng ra giữa sàn, lên cơn tại chỗ. Nghe đâu,” Orla thêm vào, say sưa, “tè luôn ra nữa.”

Strike không nghĩ Brockbank phải tự tè ra quần để thoát màn xỉ vả của Des. Nghe như hắn ta lên cơn co giật thật.

“Rồi sao nữa?”

“Bạn gái của ông bạn anh chạy ào ra từ phía sau…”

“Bạn gái nào vậy?”

“Đợi xíu… Edie?”

“Hở?”

“Nhỏ da đen, tóc nối đó tên gì? Nhỏ dzú bự đó? Nhỏ mà Des không ưa đó?”

“Alyssa,” Edie đáp.

“Alyssa,” Orla nói với Strike. “Nhỏ chạy ào ra từ phía sau, hét vô mặt Des, biểu gọi cứu thương.”

“Rồi có gọi không?”

“Có. Họ đem thằng chả đi, Alyssa đi theo luôn.”

“Rồi kể từ đó Brock… Noel có quay lại đây chưa?”

“Nếu hễ bị la là lăn đùng ra tè dầm vậy thì làm bảo kê gì được?” Orla nói. “Tôi nghe đâu Alyssa muốn Des cho thằng chả cơ hội thứ hai, nhưng Des đâu có rảnh.”

“Vậy là Alyssa chửi Des là đồ mặt l*n,” Edie nói, tự dưng bừng tỉnh sau hồi ủ rũ mệt mỏi, “rồi Des cho cô ta lên đường luôn. Ngu vừa thôi. Đang cần tiền. Còn con cái nữa.”

“Vụ này là khi nào vậy?” Strike hỏi Orla và Edie.

“Vài tuần trước,” Edie trả lời. “Nhưng tay đó bịnh lắm. Đuổi là đáng.”

“Bịnh làm sao kia?” Strike nói.

“Nhìn là biết,” Edie nói với một vẻ chán chường dạn dày. “Y một kiểu. Alyssa đúng là chuyên ưa toàn mấy thứ đàn ông chẳng ra gì.”

Vũ nữ thứ hai giờ đây chỉ còn mặc mỗi quần lọt khe, đang nhiệt tình lắc mông về phía đám khán giả lác đác. Hai người đàn ông luống tuổi vừa bước vào quán, chần chừ chưa muốn đi tới quầy bar, mắt dán vô cái quần lọt khe, rõ là sắp tụt xuống.

“Cô không biết Noel giờ ở đâu sao?” Strike hỏi Edie, cô nàng dường như chán đời đến nỗi không muốn vòi tiền để cung cấp thông tin.

“Thằng chả ở với Alyssa, đâu dưới Bow,” cô nhân viên quầy bar đáp. “Cô ta kiếm được nhà trợ cấp nhưng lúc nào cũng rên rỉ như đúng rồi. Tôi không biết chính xác ở đâu," cô ta nói, đón đường trước câu hỏi tiếp theo. “Tôi có bao giờ thăm viếng gì đâu.”

“Tôi cứ tưởng nhỏ thích chỗ đó chứ,” Orla bâng quơ. “Nói là có trường mẫu giáo tốt.”

Vũ nữ đã tụt xong quần lọt khe, đang vẫy trên đầu như vẫy thòng lọng bắt bò. Đã thấy hết những gì cần thấy, hai ông khách mới dạt về quầy bar. Một trong số đó, trông cỡ tuổi ông ngoại Orla, chiếu cặp mắt kèm nhèm lên khe ngực cô gái. Orla bắt ngay tín hiệu, lanh lẹ, quay sang phía Strike.

“Vậy anh có muốn múa riêng không hả?”

“Chắc không,” Strike nói.

Trước khi hắn nói hết câu cô đã đặt ly xuống, lắc mông khỏi ghế rồi trườn về phía ông già sáu chục tuổi đang cười nhe lợi nhiều hơn răng.

Một bóng dáng lù lù hiện ra cạnh Strike: tay bảo kê không có cổ.

“Des có nhời,” hắn ta lên tiếng, giọng điệu đáng ra phải đầy ám khí, nhưng lại quá the thé với một người bộ vệ như thế.

Strike nhìn quanh. Tay DJ đang lườm hắn từ bên kia, ngoắc tay.

“Có chuyện gì sao?” Strike hỏi tay bảo kê.

“Des sẽ nói, nếu có,” câu trả lời sặc mùi hăm dọa.

Vậy là Strike băng qua phòng đến nói chuyện với tay DJ, bộ dạng hắn như cậu học trò lớn xác vừa bị thầy hiệu trưởng gọi lên bục. Ý thức rõ tình huống kỳ khôi lúc đó, hắn phải đợi cho đến khi vũ nữ thứ ba đặt ly tiền lẻ xuống cạnh bàn đĩa, lắc mình khỏi áo choàng tím rồi lên sân khấu trong bộ ren đen và giày cao gót nhựa trong. Cô này xăm trổ đầy mình, da đầy mụn dưới lớp phấn trang điểm dày.

“Kính chào quý ông, sau đây là sự kết hợp tuyệt vời giữa hàng họ và đẳng cấp – Jackaline!”

Bài Africa của Toto bắt đầu. Jackaline quay quanh cột, trình độ múa cột hơn hẳn đồng nghiệp, Des lấy tay che micro rồi chồm người ra trước.

“Ê chú em.”

Ra khỏi ánh đèn sân khấu, trông Des vừa già vừa dữ hơn, cặp mắt sắc lẻm, một vết sẹo sâu như sẹo của Shanker chạy dọc theo cằm.

“Hỏi thăm thằng đó chi vậy?”

“Là bạn tôi.”

“Nó không có hợp đồng hợp điếc gì.”

“Tôi không hề nói là có.”

“Sa thải trái phép cái con c*c. Hắn không hề nói với tôi là bị co giật. Phải con đĩ Alyssa đó gởi anh tới đây không?”

“Không,” Strike nói. “Tôi được cho biết là Noel làm việc ở đây.”

“Con đó điên bỏ mẹ.”

“Tôi biết đâu. Tôi tìm anh ta kia mà.”

Gãi nách, Des gầm gừ nhìn Strike. Cách đó chỉ chừng bốn bước, Jackaline tụt nịt vú khỏi vai, liếc qua vai về phía nửa tá khán giả.

“Mẹ nó chứ, bày đặt lính đặc chủng đặc chiếc,” Des hung hăng, như thể Strike vừa khăng khăng mình là lính đặc chủng.

“Anh ta nói với anh vậy sao?”

“Con kia nói vậy. Alyssa đó. Ai mà thèm nhận cái thứ rác rưởi khốn nạn đó. Với lại,” Des tiếp, mắt nheo lại, “còn nhiều chuyện tôi không ưa nổi.”

“Vậy sao? Chuyện gì?”

“Đó là chuyện của tôi. Anh đi mà nói với con nhỏ đó vậy. Đâu phải chỉ vì thằng đó lên cơn co giật. Anh nói với nó hỏi Mia tại sao tôi không muốn thằng bồ nó quay lại làm, rồi nói luôn là nếu còn giở trò ngu phá xe của tôi nữa, hay gởi bạn bè tới đây hạch sách tôi, tôi sẽ kiện cho quắn đít. Anh đi mà nói với nó vậy!”

“Được thôi,” Strike nói. “Có địa chỉ nhà không?”

“Biến đi, nghe chưa?” Des gào. “Biến bỏ mẹ đi.”

Gã nghiêng vào micro.

“Cưng lắm,” gã nói, giọng dâm dật nhà nghề, khi Jackaline lắc vú nhịp nhàng trong ánh đèn đỏ rực. Des ra dấu biến ngay với Strike rồi trở lại với chống đĩa vinyl.

Chấp nhận chuyện không thể tránh khỏi, Strike để mình được hộ tống ra tận cửa. Không ai để ý gì; khán giả vừa theo dõi Jackaline vừa xem Lionel Messi trên màn hình ti-vi lớn. Ra đến cửa. Strike đứng qua một bên nhường đường cho một đám thanh niên mặc com-lê bước vào, cả đám trông đã ngà ngà say.

“Ui bưởi!” một tay trong bọn hú lên, chỉ về phía vũ nữ. “Bưởi ơi là bưởi!”

Tay bảo kê không ưa gì trò này. Sau đó là chút đôi co, kẻ lớn giọng rúm ró giữa đám bạn và bài dằn mặt của tay bảo kê, đi kèm với vài nhát xỉa ngón trỏ lên ngực.

Strike kiên nhẫn chờ đợi hai bên dàn xếp. Khi đám thanh niên cuối cùng cũng được cho vào, hắn lên đường trong giai điệu mở đầu bài The Only Way Is Up của Yazz.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.