Moments of pleasure, in a world of pain.Những khoảnh khắc hạnh phúc, trong thế giới của niềm đau.
Blue Öyster Cult,
Make Rock Not War
Sáng hôm sau, sương phủ từng lớp dày dặn, mềm mại như mạng nhện trên những ngọn cây ở công viên Regent’s Park. Strike nhanh tay tắt chuông báo thức để khỏi đánh thức Elin, rồi đứng thăng bằng trên một chân cạnh cửa sổ, màn cửa sau lưng để chắn ánh sáng. Trong một phút, hắn nhìn ra công viên ma mị, sững sờ trước cảnh bình minh ló dạng, những cành lá rậm như đang vươn lên từ biển sương khói. Nếu dừng bước tìm kiếm, ta có thể thấy cái đẹp gần như ở mọi nơi, nhưng cuộc mưu sinh hàng ngày khiến ta dễ quên đi sự hiện hữu của món quà xa xỉ hoàn toàn miễn phí ấy. Hắn mang theo những ký ức như thế từ thời thơ ấu, đặc biệt là những ngày tháng ở Cornwall: mỗi sáng mở mắt ra lại thấy mặt biển lấp lánh, màu xanh biếc như cánh bươm bướm; rồi thế giới xanh màu ngọc lục bảo, đầy bóng râm bí hiểm trên con đường Gunnera Passage rợp cây đại hoàng ở vườn Trebah Garden; những cánh buồm trắng xa xa, dập dìu như cánh chim biển trên đầu những ngọn sóng cuồn cuộn màu thép súng.
Sau lưng hắn, trên chiếc giường tối, Elin trở mình, khẽ thở dài. Strike cẩn thận di chuyển từ sau rèm cửa, nhặt chân giả đang dựa vào tường rồi ngồi xuống một chiếc ghế trong phòng ngủ để lắp chân. Rồi, vẫn đi đứng vô cùng nhẹ nhàng, hắn ra nhà tắm, tay ôm áo quần trong ngày.
Hai người vừa có trận cãi nhau đầu tiên tối hôm qua: một bước ngoặt trong mọi mối quan hệ. Cô đã cảnh báo hắn bằng động thái im hơi lặng tiếng hoàn toàn sau khi hắn lỡ hẹn hôm thứ Ba, nhưng hắn quá lu bu với Robin và cái xác không toàn vẹn, không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới bồ bịch. Đúng là cô đã tỏ ra lạnh lùng khi hắn gọi điện xin lỗi, nhưng chuyện cô dễ dàng đồng ý đổi ngày hẹn đã khiến hắn mất cảnh giác. Hắn đã chưng hửng trước màn chào đón lạnh như băng hai mươi bốn tiếng sau đó. Bữa tối của hai người trôi qua giữa câu chuyện nhát gừng khổ sở. Ăn xong, hắn chủ động xin rút để cô tiếp tục cáu tiết một mình. Cô đã giận dữ trong chốc lát khi hắn với tay lấy áo khoác; nhưng đó chỉ là chút lửa hụt trên cây diêm ẩm; thế rồi cô làm nguyên một trường đoạn nửa sỉ vả, nửa ăn năn đầy nước mắt. Qua đó hắn biết được, thứ nhất, cô đang điều trị tâm lý, thứ hai, bác sĩ tâm lý đã nhận ra ở cô xu hướng gây hấn thụ động, và thứ ba là, cô đã vô cùng đau đớn khi hắn không đến hôm thứ Ba, đau đến nỗi độc ẩm nguyên chai vang trước ti-vi.
Strike xin lỗi lần nữa, viện tình tiết giảm nhẹ là một vụ án khó khăn, một diễn biến vụ án bất ngờ và phức tạp, hắn tỏ ra thành thật ăn năn vì đã quên cuộc hẹn của hai người, nhưng nói thêm rằng nếu cô không thể tha thứ thì hắn nên rút đi là vừa.
Cô đã sà vào lòng hắn; hai người đi thẳng lên giường, lần vui vẻ tuyệt vời nhất trong mối quan hệ chưa bao lâu ấy.
Đứng cạo râu trong nhà tắm tinh tươm của Elin với đèn lắp chìm và khăn lông trắng như tuyết, Strike nhận ra hắn vừa thoát tội khá nhẹ nhàng. Nếu hắn quên cuộc hẹn với Charlotte, người đàn bà hắn từng dan díu, khi có khi không trong mười sáu năm, thì giờ đây hẳn hắn đã thương tích đầy mình, đang đi tìm cô ta giữa sáng sớm lạnh cóng, hay có lẽ đang cố ngăn cô ta nhảy lầu.
Hắn đã gọi tên cảm xúc của mình với Charlotte là tình yêu và đó vẫn là cảm xúc sâu lắng nhất mà hắn từng có với phụ nữ. Với những đau đớn và hậu quả lâu dài, thứ cảm xúc ấy giống như một loại vi-rút mà ngay đến bây giờ, hắn cũng không chắc là mình đã hồi phục hoàn toàn sau khi mắc phải. Không gặp cô ta, không bao giờ gọi điện, không bao giờ dùng địa chỉ email mới mà cô ta đã tạo để gởi cho hắn gương mặt đau khổ của mình trong ngày cưới: đây là phương thuốc tự kê đơn của hắn, đang có tác dụng chế ngự triệu chứng bệnh. Nhưng hắn biết mình đã mất mát, rằng mình không còn có thể có những cảm xúc như xưa. Elin đau khổ tối hôm qua đã không chạm đến tâm can hắn, như Charlotte ngày trước. Hắn thấy như mình không thể yêu được nữa, như thể đầu dây thần kinh đã bị tê liệt. Hắn không hề muốn làm tổn thương Elin; hắn không thích thú gì khi thấy cô khóc; thế nhưng dường như hắn không thể động lòng. Sự thực là, một phần nhỏ tâm trí hắn đã tính sẵn đường về nhà trong khi Elin còn sụt sùi nức nở.
Strike thay đồ trong nhà vệ sinh rồi khẽ khàng đi ra lối sảnh đèn mờ, nơi đó, hắn cất đồ cạo râu vào túi đi đường đã sắp sẵn cho chuyến đi Barrow-in-Furness. Bên tay phải có một cánh cửa mở hé. Tự dưng, hắn đẩy cửa rộng ra.
Bé gái mà hắn chưa bao giờ gặp vẫn ngủ ở đây nếu không ở nhà bố. Căn phòng hai màu trắng hồng tinh tươm, trần nhà có tranh vẽ thần tiên quanh nẹp viền. Búp bê Barbie ngồi thành một hàng ngay ngắn trên kệ, những nụ cười trống rỗng, những bộ ngực nhọn hoắt dưới áo xống đủ màu như cầu vồng. Một tấm thảm lông giả gắn đầu gấu trắng nằm trên sàn, cạnh đó là chiếc giường bốn cột màu trắng tí hon.
Strike hầu như chẳng quen biết bé gái nào cả. Hắn có hai con trai đỡ đầu, đều là miễn cưỡng nhận lời, và ba cháu trai. Người bạn lâu năm nhất của hắn ở Cornwall có con gái, nhưng Strike gần như chẳng bao giờ tiếp xúc với mấy bé gái đó, cả đám lướt ào ào qua mặt hắn, tóc cột đuôi ngựa, tay vẫy vẫy: ‘Chào chú Corm, tạm biệt chú Corm.’ Đương nhiên hắn lớn lên cùng em gái, nhưng Lucy chưa bao giờ có được những thứ như giường-bốn-cột-màn-rủ-màu-hồng-kẹo-đường, mặc dù hẳn em hắn có lẽ đã từng thèm muốn chúng vô cùng.
Brittany Brockbank có một con sư tử nhồi bông. Tự dưng hắn chợt nhớ, không hiểu làm sao, khi nhìn con gấu trắng trên sàn nhà: một con sư tử nhồi bông mặt hề. Cô bé đã cho nó mặc váy ba-lê màu hồng, con sư tử nằm trên ghế xô-pha khi cha dượng cô xông vào Strike, tay cầm vỏ chai bia đã vỡ.
Strike quay lại lối sảnh, lần tay trong túi. Hắn luôn mang theo sổ ghi chép và bút viết. Hắn hí hoáy vài dòng cho Elin, bóng gió đến phần hay ho nhất đêm qua rồi đặt lên bàn trong lối sảnh để khỏi đánh thức cô. Rồi, vẫn vô cùng nhẹ nhàng, hắn nhấc túi lên vai và ra khỏi nhà. Hắn hẹn gặp Robin ở ga West Ealing lúc tám giờ.
Những vệt sương cuối cùng tan dần trên phố Hastings khi Robin rời khỏi nhà trong tâm trạng bối rối, mệt mỏi, một tay cầm túi đồ ăn, tay kia cầm túi đi đường đựng áo quần sạch. Cô mở cốp xe Land Rover màu xám cũ kỹ, quăng túi quần áo vào trong rồi vội chui vào ghế tài xế cùng với túi thức ăn.
Matthew đã cố ôm cô trong lối sảnh, và cô phải đẩy anh ra, bằng hai bàn tay đặt trên bờ ngực mịn ấm áp, đẩy thật mạnh, miệng hét đòi buông ra. Khi đó anh vẫn chỉ mặc quần cộc. Giờ đây cô ngại rằng anh đang vội thay đồ để đuổi theo. Cô đóng sầm cửa xe, kéo dây an toàn, chỉ muốn đi cho rồi. Nhưng khi cô đang vặn chìa khóa xe thì Matthew chạy ra khỏi nhà, chân trần, mặc áo thun và quần thể thao. Cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt anh trần trụi, dễ tổn thương đến vậy.
“Robin,” anh nói khi cô nhắn ga và lùi xa khỏi lề đường. “Anh yêu em. Anh yêu em!”
Cô quay vô-lăng rồi suýt soát lùi xe ra khỏi bãi đỗ, thiếu chút nữa thì đụng vào chiếc Honda nhà hàng. Cô thấy hình Matthew nhỏ dần trong kính chiếu hậu; con người vốn vô cùng ngạo nghễ ấy, giờ đây lại đứng giữa đường lớn giọng tỏ tình, mà không sợ hàng xóm tò mò, khinh khi hay cười cợt.
Tim Robin đập thình thịch đau đớn trong lồng ngực. Bảy giờ mười lăm: Strike hẳn chưa đến ga. Cô rẽ trái ở cuối đường, chỉ muốn tránh xa Matthew.
Anh đã thức dậy lúc sáng sớm, khi cô đang cố xếp hành lý mà không đánh thức anh.
‘Em đi đâu vậy?’
‘Đi điều tra với Strike.’
‘Em đi qua đêm sao?’
‘Chắc vậy.’
‘Ở đâu?’
‘Không biết chính xác.’
Cô không muốn nói địa điểm ra, nhỡ anh đuổi theo hai người. Hành động của Matthew kể từ lúc cô về nhà tối hôm trước đã khiến cô nao núng. Anh đã khóc, đã van xin. Cô chưa bao giờ thấy anh như vậy, ngay cả sau khi mẹ anh mất.
‘Robin, mình phải nói chuyện.’
‘Đã nói đủ rồi.’
‘Mẹ em có biết em đi đâu không?’
‘Có.’
Cô nói dối. Robin vẫn chưa nói với mẹ về vụ hủy hôn ước, hay vụ cô sắp đi lên miền bắc với Strike. Suy cho cùng cô đã hai mươi sáu tuổi; đó đâu phải là việc của mẹ cô nữa. Dù thế, cô vẫn biết rằng thực chất Matthew muốn hỏi cô đã nói với mẹ vụ hoãn đám cưới chưa, vì cả hai đều biết rằng cô sẽ không đời nào mà nhảy lên chiếc Land Rover đi đến một chỗ vô định với Strike nếu hôn ước vẫn còn nguyên vẹn. Chiếc nhẫn sapphire vẫn nằm ở chỗ cô đã để nó lại, trên kệ sách kế toán cũ của anh.
“Khốn kiếp,” Robin thì thầm, chớp mắt ươn ướt khi tình cờ rẽ ngang qua những con phố im lặng, vừa cố gắng không tập trung vào ngón tay đeo nhẫn trơ trọi, hay vào ký ức gương mặt đau khổ của Matthew.
Cuốc đi bộ ngắn ngủi với Strike không chỉ là khoảng cách đơn thuần giữa hai điểm. Đây, hắn nghĩ thầm, hút điếu thuốc đầu tiên trong ngày, chính là London: ta khởi hành ở một dãy nhà đối xứng, im lìm kiểu kiến trúc John Nash, trông như một tác phẩm điêu khắc bằng kem va-ni. Tay hàng xóm người Nga đóng bộ sọc kim của Elin vừa lên con Audi, Strike lên tiếng chào, nhận một cái gật đầu lạnh lùng đáp lễ. Sau một quãng ngắn đi bộ qua hình bóng Sherlock Holmes tại ga Baker Street, hắn đã ngồi trên tàu điện bụi bặm, bao quanh là nhân công người Ba Lan đang tỉnh táo, trò chuyện rôm rả, bảy giờ sáng đã sẵn sàng vào việc. Rồi hắn đến ga Paddington nhộn nhịp, chen chúc giữa dân đi làm bằng tàu và những quán cà phê với chiếc túi vác trên lưng. Cuối cùng sau vài trạm trên tuyến Heathrow Connect, hắn ngồi gần một gia đình miền Tây to béo đã mặc sẵn đồ cho chuyến đi Florida, dường như đã quên mất buổi sớm mai lạnh lẽo. Họ nhìn bảng tên trạm tàu như những con chồn đất châu Phi láo liên, tay nắm chặt quai va-li như thể sắp bị trấn lột tới nơi.
Strike đến ga West Ealing sớm mười lăm phút, lại thèm thuốc. Thả túi đi đường cạnh chân, hắn châm một điếu, hi vọng Robin đừng đúng giờ quá, vì hắn ngờ rằng cô sẽ không muốn hắn hút thuốc trong chiếc Land Rover. Thế nhưng, vừa làm được vài hơi sảng khoái thì chiếc xe vuông vức xuất hiện ngay góc đường, mái tóc vàng hung đỏ của Robin nổi bật sau kính chắn gió.
“Tôi không phiền gì,” cô nói trên nền tiếng máy xe khi hắn nhấc túi lên vai, chớm dụi tắt điếu thuốc, “miễn là anh mở cửa sổ.”
Hắn leo vào trong xe, thảy cái túi ra ghế sau, đóng cửa đánh rầm.
“Anh không thể nào làm cho cái xe này hôi hơn được nữa,” Robin nói, tay thuần thục gạt cần số cứng. “Toàn là mùi chó.”
Strike cài dây an toàn khi xe tăng tốc rời xa vỉa hè, vừa nhìn quanh trong xe. Cũ kỹ, trầy xước, nồng nặc mùi ủng cao su và mùi chó Labrador. Chiếc xe gợi nhớ đến những chiếc xe trong quân đội mà hắn từng lái qua mọi địa hình ở Bosnia và Afghanistan, nhưng cùng lúc nó cũng khiến hắn hình dung thêm chút ít về xuất thân của Robin. Chiếc Land Rover này khiến người ta nghĩ đến những con đường bùn đất và những cánh đồng được cày xới. Hắn nhớ cô từng nói có ông chú làm trang trại.
“Hồi nhỏ cô có nuôi ngựa không?”
Cô liếc mắt nhìn hắn, ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc đối diện với gương mặt cô, hắn thấy được cặp mắt nặng trĩu và vẻ xanh xao. Rõ là cô bị mất ngủ.
“Anh hỏi chi vậy?”
“Cái xe này giống kiểu xe đi câu lạc bộ cưỡi ngựa.”
Câu đáp trả của cô thoáng chút tự vệ:
“Ừ, tôi có nuôi.”
Hắn phá ra cười, đẩy kính cửa sổ xuống hết mức rồi gác tay trái cầm điếu thuốc lên đó.
“Tại sao lại buồn cười?”
“Tôi không biết tại sao. Ngựa của cô tên gì?”
“Angus,” cô nói, rẽ trái. “Nghịch lắm. Lúc nào cũng chực tôi nhảy lên là chạy phăm phăm.”
“Tôi không tin tưởng bọn ngựa được,” Strike nói, hút thuốc.
“Anh cưỡi ngựa bao giờ chưa?”
Đến lượt Robin mỉm cười. Cô nghĩ thầm lưng ngựa hẳn là một trong những nơi hiếm hoi khiến Strike thực sự khó chịu.
“Chưa,” Strike đáp. “Và tôi không có ý định đổi ý.”
“Ông chú tôi có con này có thể chở anh được,” Robin nói. “Clydesdale. Bự con lắm.”
“Hiểu rồi,” Strike nói tỉnh bơ, Robin bật cười.
Im lặng hút thuốc khi Robin tập trung dò đường qua xe cộ buổi sáng càng lúc càng tấp nập, Strike nhận ra hắn thích làm cô cười biết bao. Hắn cũng thấy ngồi đây trong chiếc Land Rover cà tàng, nói chuyện vu vơ với Robin thật vui vẻ, thoải mái hơn chán vạn lần so với ngồi ăn tối hôm qua cùng Elin.
Hắn không phải là kẻ dễ tự dối lòng. Hắn có thể biện hộ rằng Robin hiện thân cho sự thoải mái dễ chịu ở bạn bè; còn Elin là những lên bổng xuống trầm của một mối quan hệ xác thịt. Hắn biết rằng sự thật rắc rối hơn thế nhiều, đặc biệt là sau khi chiếc nhẫn sapphire đã không còn trên ngón tay Robin. Hắn đã biết, gần như ngay từ lần đầu gặp nhau, rằng Robin có thể khiến hắn chao đảo. Nhưng liều lĩnh đánh đổi mối quan hệ đồng nghiệp tốt đẹp nhất trong đời là một hành động tự hại mình vô cùng dại dột. Sau nhiều năm của mối tình khi có khi không thảm họa ấy, sau bao công sức và hi sinh để gây dựng sự nghiệp, hắn không thể và sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra.
“Anh cố làm ngơ tôi đó hả?”
“Gì kia?”
Máy xe Land Rover ồn ào, nên có khi là hắn đã không nghe được cô hỏi gì.
“Tôi hỏi, chuyện với Elin sao rồi?”
Cô chưa bao giờ hỏi thẳng hắn về chuyện bồ bịch. Strike đoán hẳn những tâm sự hai đêm trước đã đưa họ lên một mức độ thân mật khác. Nếu được, hắn muốn né luôn cho tiện.
“Ổn hết,” hắn nói nhát gừng, ném đầu thuốc và kéo cửa sổ lẻn, tiếng máy xe đỡ ổn hơn.
“Chị ấy tha thứ cho anh hả?”
“Tha thứ gì kia?”
“Vụ anh quên béng là có hẹn chứ gì nữa!” Robin nói. “À, vụ đó. Ừ tha. À mà không… nhưng sau thì tha.” Khi cô rẽ lên đường A40, những lời nói mơ hồ của Strike đột nhiên đưa đến tâm trí Robin một hình ảnh sống động: Strike, thân hình lông lá, một chân rưỡi, quấn quýt lấy Elin, tóc vàng, da mịn như sứ trên chăn nệm trắng tinh… hẳn Elin dùng tấm trải giường màu trắng, kiểu Bắc Âu tinh tươm. Hẳn chị ấy có người giặt giũ giúp. Elin quá thượng lưu, quá giàu có, chắc không có chuyện vừa coi ti-vi vừa tự ủi vỏ chăn trong phòng khách chật chội ở Ealing.
“Matthew thì sao?” Strike hỏi khi cả hai ra đến đường cao tốc. “Vụ đó sao rồi?”
“Tốt,” Robin đáp.
“Dóc tổ,” Strike nói.
Mặc dù không nhịn được cười, Robin vẫn hơi bực mình trước câu hỏi đó, sau khi hắn không chịu hé gì nhiều về Elin.
“Anh ấy muốn quay lại.”
“Đương nhiên là muốn rồi,” Strike nói.
“Tại sao ‘đương nhiên’?”
“Nếu tôi hỏi không được, thì cô cũng không được hỏi.”
Robin không biết phải đáp ra sao, mặc dù cô thấy hơi vui vui. Cô nghĩ có lẽ đó là lần đầu tiên Strike tỏ ý rằng hắn nhìn nhận cô như một phụ nữ, chứ không chỉ là đồng nghiệp, rồi cô thầm cất đi màn đối đáp đó, để hồi sau sẽ mang ra ngẫm ngợi một mình.
“Anh ấy xin lỗi, cứ xin tôi đeo nhẫn trở lại,” Robin nói. Lòng trung thành còn sót lại với Matthew khiến cô không kể vụ khóc lóc van vỉ. “Nhưng tôi…”
Giọng cô nhỏ dần, và mặc dù Strike muốn nghe nhiều hơn, hắn không hỏi gì nữa, chỉ kéo cửa sổ xuống, hút thêm điếu nữa.
Hai người dừng xe uống cà phê ở trạm dừng Hilton Park. Robin đi vệ sinh trong khi Strike xếp hàng mua cà phê ở Burger King. Đứng trước gương cô kiểm tra điện thoại. Như cô đã đoán, tin nhắn từ Matthew đợi sẵn, nhưng giọng điệu không còn nài nỉ và hòa hoãn nữa.
Nếu em ngủ với hắn, hai ta thực sự chấm dứt. Em có thể nghĩ làm vậy sẽ khiến mọi thứ cân bằng, nhưng hai chuyện khác nhau. Chuyện với Sarah đã lâu lắm rồi, khi cả hai đều là rất trẻ và anh không cố ý làm tổn thương em. Hãy nghĩ em đang vứt bỏ cái gì, Robin. Anh yêu em.
“Xin lỗi,” Robin lẩm bẩm, né qua một bên nhường chỗ sấy khô tay cho một cô gái nôn nóng.
Cô đọc lại tin nhắn của Matthew. Cơn giận bùng lên, hả hê xóa sạch cảm giác đau đớn lẫn thương hại sau màn đuổi bám buổi sáng. Đây, cô nghĩ, mới là Matthew thật: Nếu em ngủ với hắn, hai ta thực sự chấm dứt. Vậy ra anh đã không tin rằng cô nói thật khi cô tháo nhẫn và nói rằng cô không muốn cưới anh nữa? Mọi thứ chỉ thực sự chấm dứt nếu anh ta, Matthew, tuyên bố vậy? nhưng hai chuyện khác nhau. Sự phản bội của cô kiểu gì cũng sẽ tệ hơn của anh ta, vậy đó. Với Matthew, chuyến đi lên miền bắc chỉ đơn giản là hành động trả đũa: một phụ nữ đã chết và tên sát thủ chưa sa lưới chỉ là tiền để của màn giận lẫy nhỏ nhen đàn bà.
Quên đi, cô nghĩ thầm, nhét điện thoại vào trong túi khi trở ra quán cà phê, nơi Strike đang ngồi ăn bánh sừng trâu kẹp xúc xích và thịt muối.
Strike để ý gương mặt bừng bừng của cô, khuôn hàm nghiến chặt, và đoán hẳn Matthew đã liên lạc.
“Mọi thứ ổn cả chứ?”
“Ổn,” Robin đáp rồi, trước khi hắn kịp hỏi tiếp, “Vậy anh có tính kể chuyện Brockbank với tôi không?”
Vô tình, câu hỏi bật ra hơi bị gay gắt. Giọng điệu tin nhắn của Matthew khiến cô sôi gan, nó còn khiến cô nghĩ đến vụ tối nay cô và Strike sẽ ngủ ở đâu.
“Nếu cô muốn nghe,” Strike nhẹ nhàng đáp.
Hắn rút điện thoại ra khỏi túi, mở tấm hình của Brockbank mà hắn chụp từ máy tính của Hardacre rồi đưa qua bàn cho Robin.
Robin nhìn kỹ gương mặt dài, ngăm đen dưới mái tóc đen dày, trông là lạ, nhưng không hẳn là xấu xí. Như thể đọc được suy nghĩ của cô, Strike nói:
“Giờ xấu hơn nhiều. Hình đó chụp hồi mới nhập ngũ. Giờ một bên mắt bị lõm vào, một bên tai sưng vều.”
“Anh ta cao bao nhiêu?” Robin hỏi, nhớ lại người chuyển hàng to lớn mặc đồ da, đội mũ bảo hiểm có kính che mặt.
“Bằng tôi hoặc to cao hơn.”
“Anh nói anh gặp anh ta trong quân đội sao?”
“Đúng vậy,” Strike đáp.
Trong giây lát cô tưởng hắn sẽ kể tiếp, rồi Robin nhận ra Strike đang chờ hai ông bà già đang lần chần không biết ngồi đâu đi khỏi tầm nghe. Khi họ đã đi, hắn mới tiếp:
“Hắn là thiếu tá, Lữ Đoàn Thiết Giáp Bảy. Hắn cưới góa phụ của một đồng đội. Cô này đã có hai con gái nhỏ. Sau hai người có thêm một đứa con chung, là con trai.”
Cứ thế sự vụ được kể tiếp, như trong hồ sơ của Brockbank hắn vừa đọc lại, nhưng thực tế là Strike chưa bao giờ quên những chi tiết ấy. Đó là một trong những vụ án hắn nhớ mãi.
“Đứa con gái lớn tên là Brittany. Mười hai tuổi, Brittany kể với bạn học ở Đức là mình bị xâm hại tình dục. Cô bé bạn này kể lại với mẹ, bà mẹ lên báo cho trường. Tụi tôi được gọi vào – tôi không trực tiếp phỏng vấn cô bé, đồng nghiệp nữ làm vụ đó. Tôi chỉ xem băng ghi hình phỏng vấn.”
Thứ khiến hắn thấy xót xa nhất là cái cách cô bé cố tỏ ra người lớn, cố làm ra vẻ tỉnh táo. Trong băng cô bé khiếp sợ hậu quả với gia đình sau khi mình đã lỡ miệng, nên cố tìm cách vớt vát.
‘Không, đương nhiên là em không hề nói với bạn Sophie rằng bố dượng đã đe dọa sẽ giết em gái nhỏ nếu em khai ra! Không, bạn Sophie nói dối đấy, thật đấy – chỉ là trò đùa thôi mà, chỉ có thể thôi. Em đã hỏi Sophie làm sao để không có em bé bởi vì… bởi vì em tò mò, ai mà chẳng muốn biết những chuyện như vậy. Đương nhiên là bố chưa bao giờ nói sẽ phanh thây mẹ nếu em nói ra… vụ cái chân? À, vụ đó sao… đó cũng là một lời nói đùa thôi… tất cả chỉ là nói đùa… bố nói em có sẹo trên chân vì xém chút nữa bị bố chặt chân khi còn nhỏ, nhưng mẹ đã bước vào lúc đó. Bố nói đã làm vậy vì em giẫm lên bồn hoa của bố khi vừa chập chững biết đi, nhưng đương nhiên đó chỉ là lời nói đùa thôi… cứ hỏi mẹ thì rõ. Em bị kẹt chân giữa hàng rào kẽm gai, chỉ có vậy thôi, khi cố kéo chân ra thì bị trầy xước khá nhiều. Cứ hỏi mẹ ấy. Bố không cắt chân em. Chưa bao giờ cắt chân cả, bố chưa bao giờ làm thế.’
Vẻ mặt gượng gạo khi cô bé cố nói chữ bố vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí Strike: trông cô bé như một đứa trẻ cố nuốt món sách bò nguội lạnh, vì sợ ăn đòn. Mười hai tuổi, cô bé đã hiểu rằng cả gia đình chỉ có thể yên ổn nếu mình chịu ngậm miệng và làm mọi thứ ông ta muốn mà không càm ràm.
Strike không ưa gì bà Brockbank từ lần phỏng vấn đầu tiên. Chị ta gầy gò, mặt bự phấn, đương nhiên cũng là một nạn nhân, nhưng Strike thấy dường như chị ta đã tự nguyện vứt bỏ Brittany để cứu hai đứa trẻ còn lại, dường như chị ta đã nhắm mắt làm ngơ trước những chuyến đi dài ngày của người chồng và đứa con gái lớn, cái quyết tâm nhắm mắt bịt tai đó khác gì hành vi đồng phạm. Brockbank đã nói với Brittany rằng mình sẽ bóp cổ mẹ và em gái nếu cô bé dám nói ra chuyện hắn làm với cô trong xe hơi, khi hắn chở cô bé đi thật lâu vào những cánh rừng gần đó, hay những con hẻm tối. Hắn nói sẽ băm vằm cả ba người và chôn trong vườn. Rồi sau đó sẽ mang Ryan – con trai nhỏ của Brockbank, thành viên duy nhất trong gia đình mà hắn có vẻ quý mến – hắn sẽ mang Ryan đi đến nơi mà không ai có thể tìm ra hai cha con được.
‘Chỉ là nói đùa thôi mà, chỉ là đùa thôi. Em đùa mà cô.’
Những ngón tay gầy gò vặn vẹo, cặp kính trễ một bên, cẳng chân vẫn chưa dài đủ để chạm đến sàn nhà. Cô bé vẫn khăng khăng từ chối để bác sĩ khám riêng khi Strike và Hardacre đến nhà Brockbank bắt gã về đồn.
“Hắn say khướt khi tụi tôi đến. Tôi nói ra lý do vì sao đến, rồi hắn xông vào tôi với vỏ chai vỡ.
“Tôi đánh hắn bất tỉnh,” Strike bình thản nói, “nhưng thực tình tôi không nên đụng tới hắn. Tôi không cần phải làm vậy.”
Strike chưa từng thừa nhận chuyện này bao giờ, mặc dù Hardacre (người đã bảo vệ hắn từ đầu đến cuối trong vụ chấn thương sau đó) cũng biết như thế.
“Nếu anh ta cầm vỏ chai xông vào anh…”
“Tôi đã có thể giật vỏ chai ra mà không cần phải đánh gục hắn.”
“Anh nói anh ta rất to lớn…”
“Hắn say mèm. Tôi đã có thể xử được hắn mà không cần phải giở nắm đấm. Hardacre cũng có ở đó, hai đánh một. Sự thật là, tôi mừng vì hắn đã xông vào tôi. Tôi muốn đấm hắn. Múc một cú bằng tay phải, khiến hắn lăn ra bất tỉnh… nhờ vậy mà hắn mới thoát tội.”
“Thoát tội gì kia…”
“Thoát sạch tội,” Strike nói. “Trắng án.”
“Trắng án thế nào được?”
Strike uống thêm cà phê, cặp mắt giãn ra, hồi tưởng.
“Sau vụ đó, hắn nhập viện vì lên cơn động kinh nặng khi tỉnh dậy sau cơn chấn động. Hắn bị chấn thương sọ não.”
“Lạy Chúa,” Robin nói.
“Phải mổ cấp cứu để cầm máu não. Liên tục lên cơn co giật. Người ta chẩn đoán chấn thương sọ não, rồi chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương tâm lý và cả nghiện rượu. Không đủ sức khỏe để đem ra xử. Luật sư rầm rập kéo tới. Tôi bị truy tố tội hành hung.
“May mắn là luật sư của tôi điều tra và biết rằng dịp cuối tuần trước khi bị tôi đánh, hắn đã chơi rugby. Luật sư có đào xới thêm, biết được hắn đã ăn nguyên một cái đầu gối vào đầu, tác phẩm của một tay người Wales một trăm mười mấy ký, sau đó rời sân bằng băng-ca. Nhân viên cứu thương không thấy tai hắn chảy máu vì người hắn đầy bùn đất và vết bầm, vậy là nói hắn chỉ cần về nhà nghỉ ngơi. Hóa ra, họ không phát hiện được hắn bị vỡ nền sọ, luật sư của tôi biết được khi nhờ bác sĩ đọc phim X-quang chụp sau trận bóng. Cái sọ bể là tác phẩm của tay tiền đạo người Wales, chứ không phải của tôi.
“Ngay cả vậy, nếu không có Hardy đứng ra làm chứng là hắn đã cầm vỏ chai xông vào tôi thì chắc tôi cũng đã tiêu rồi. Cuối cùng, họ chấp nhận là tôi tấn công để tự vệ. Tôi không thể biết trước chuyện hắn đã bị vỡ sọ, không biết được đấm hắn sẽ để lại hậu quả ra sao.
“Trong khi đó, người ta tìm thấy phim ảnh ấu dâm trên máy tính hắn. Câu chuyện của Brittany cũng khớp với chuyện người ta hay thấy hắn chở cô bé đi, chỉ có con gái và cha dượng. Có phỏng vấn giáo viên của Brittany, giáo viên nói là cô bé càng ngày càng lơ là ở trường học.
“Suốt hai năm hắn tấn công cô bé, dọa rằng sẽ giết cô bé, mẹ và em gái nếu hé ra với ai. Hắn từng khiến Brittany tin rằng trước đây có lần hắn đã cố chặt chân cô bé. Brittany có sẹo khắp ống chân. Hắn nói với cô bé rằng hắn đang cưa dở chân thì mẹ cô bé bước vào, chặn hắn lại. Khi được phỏng vấn, bà mẹ nói rằng sẹo đó là từ một tai nạn khi Brittany còn chập chững.”
Robin không nói gì. Hai tay cô bụm miệng lại, mắt mở to. Vẻ mặt Strike lúc này thật đáng sợ.
“Hắn nằm viện để kiểm soát cơn co giật, và mỗi khi có người tìm cách phỏng vấn, hắn lại giả vờ choáng và mất trí. Đám luật sư bu quanh hắn như ruồi, đánh hơi được món bồi thường hậu hĩnh: nào tội thiếu trách nhiệm của bác sĩ, tội hành hung. Hắn khai từng bị xâm hại, phim ảnh ấu dâm chỉ là triệu chứng của những vấn đề tâm lý, của bệnh nghiện rượu mà thôi. Brittany thì khăng khăng là mình đã bịa chuyện từ đầu đến cuối, người mẹ thì gặp ai cũng la lối rằng Brockbank chưa bao giờ đụng đến ngón chân bọn trẻ con, rằng hắn là người cha hoàn hảo, rằng chị ta đã mất một người chồng, giờ đây lại chuẩn bị mất thêm một người nữa. Các sếp thì chỉ muốn tránh kiện cáo lôi thôi trong ngành.
“Hắn thoát nhờ thương tật,” Strike nói, cặp mắt tối màu gặp đôi mắt xanh-xám của Robin. “Thoát tội, không chút tì vết, còn thêm tiền bồi thường và khoản lương hưu, rồi hắn bỏ xứ ra đi, dẫn theo Brittany.”