Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42

❊ ❊ ❊

I’m living for giving the devil his due.Ta sống để trừ trị quỷ ác.

Blue Öyster Cult,

Burning for You

Tai nạn nghề nghiệp, Strike tự nhủ. Binh nghiệp của hắn không hoàn toàn tránh hết những chuyện rủi ro, bất cẩn. Có luyện tập chăm chỉ, cẩn thận kiểm tra mọi thiết bị, chu đáo lên kế hoạch cho mọi tình huống đến đâu nữa, thì một chút trục trặc tình cờ vẫn có thể đảo lộn mọi thứ. Có lần ở Bosnia, một chiếc điện thoại di động bất ngờ hết pin, kéo theo một chuỗi rắc rối mà kết cục là bạn của Strike lái xe nhầm đường ở Mostar, suýt soát thoát chết.

Nhưng tất cả đều không thay đổi được sự thật. Ấy là, nếu một thuộc cấp ở SIB từng có kinh nghiệm theo dõi lại quyết định đứng dựa vào một chiếc xe tải đậu bừa mà không kiểm tra trước xem trong xe có người không, Strike hẳn đã lớn tiếng cho ý kiến. Hắn không có ý chạm trán Whittaker, ít ra hắn tự nhủ thế, nhưng sau một hồi tỉnh táo suy xét, hắn buộc phải thừa nhận rằng hành động của mình không hề nhất quán. Bực bội sau nhiều giờ quan sát căn hộ của Whittaker, hắn đã không cố hết sức né cửa sổ tửu quán. Đúng là hắn không thể biết trước được Whittaker ở trong xe tải, nhưng nghĩ lại Strike vẫn cảm thấy hả dạ một cách man dại khi biết rằng, ít ra hắn cũng đã tẩn cho gã khốn nạn một cú.

Lạy Chúa, hắn muốn tẩn gã biết bao. Tiếng cười huênh hoang của gã, mớ tóc đuôi chuột, áo thun Slayer, cái mùi khét lẹt đó, những ngón tay siết chặt quanh cần cổ gầy gò trắng bệch, những lời mai mỉa về mẹ: cảm xúc bùng nổ trong Strike khi bất ngờ thấy Whittaker cũng là những cảm xúc của hắn năm mười tám tuổi, chỉ muốn xông vào đánh, không cần biết đến hậu quả.

Ngoài chút thỏa mãn sau khi đã tẩn được Whittaker, cuộc chạm trán không mang đến nhiều thông tin có ý nghĩa. Hạ hồi suy xét, hắn vẫn không thể nhận dạng hay loại trừ Whittaker khi so sánh với kẻ to con đội mũ len, nếu chỉ nhìn bề ngoài. Bóng người mà Strike đuổi theo qua Soho không có mái tóc dày tết lọn của Whittaker, nhưng hắn ta hoàn toàn có thể cột tóc lại hay nhét vào trong mũ. Bóng người đó trông vạm vỡ hơn Whittaker, nhưng các thể loại áo khoác có đệm lót dễ dàng thay đổi được vóc dáng người mặc. Phản ứng của Whittaker khi thấy Strike đứng ngoài xe cũng không đem đến manh mối thực sự nào cho tay thám tử. Càng nghĩ, hắn càng thấy khó có thể xác định được một sự đắc thắng trong vẻ câng câng của Whittaker. Hắn cũng không thể chắc rằng cử chỉ cuối cùng của gã – mấy ngón tay cáu ghét rạch vào không khí là gì, là trò mèo thường thấy, hay một lời đe dọa không nanh vuốt, hay đòn trả đũa trẻ con của người đàn ông chỉ muốn làm kẻ tồi tệ nhất, đáng sợ nhất.

Tóm lại, cuộc chạm trán cho thấy Whittaker vẫn ái kỷ và bạo lực như xưa, ngoài ra đem đến thêm hai mẩu thông tin cho Strike. Thứ nhất, Stephanie từng khiến Whittaker sôi gan khi tỏ ra tò mò về Strike. Một mặt, Strike giả định rằng sự tò mò đó chỉ đơn giản vì Whittaker là cha dượng của hắn; mặt khác, tay thám tử vẫn không thể loại trừ hoàn toàn khả năng Whittaker từng nhắc đến một ham muốn trả thù, hoặc để lộ rằng mình đang tìm cách trả thù. Thứ hai, Whittaker đã kết bạn được với đàn ông. Mặc dù không hiểu sao gã luôn có sức hấp dẫn với một loại phụ nữ nhất định, trong trí nhớ của Strike, hầu hết đàn ông đều ghét bỏ và khinh bỉ gã. Những kẻ cùng giới tính thường bỉ bôi thói đỏng đảnh kịch tính của gã, chuyện gã lậm cuốn Satanic Bible, lúc nào cũng muốn làm người nổi bật nhất, và đương nhiên, đàn ông còn căm Whittaker bởi gã có sức hút kỳ lạ với phụ nữ. Thế mà, giờ đây, Whittaker dường như đã tìm được đệ tử, gồm những tay chơi ma túy chung với gã và chịu để gã sai khiến.

Strike kết luận rằng thứ duy nhất hắn có thể làm được trước mắt là kể với Wardle chuyện đã xảy ra và đưa biển số xe cho tay cảnh sát. Hắn hi vọng rằng cảnh sát sẽ quyết định soát xe tìm ma túy và mọi bằng chứng tội phạm khác, hoặc, tốt hơn nữa, cảnh sát sẽ ra lệnh khám căn hộ trên hàng khoai tây chiên.

Khi nghe Strike quả quyết rằng hắn đã ngửi được mùi cocaine bột hít, Wardle không hề hào hứng. Cuộc gọi kết thúc, Strike buộc phải thừa nhận rằng, nếu ở vào vị trí của Wardle hắn cũng sẽ không thấy đủ cơ sở ra lệnh khám xét. Tay cảnh sát rõ ràng đã nghĩ rằng Strike nuôi hận ông cha dượng. Strike có nhấn mạnh đến mối liên hệ Blue Öyster Cult giữa mình và Whittaker như thế nào đi nữa cũng không thể thuyết phục được Wardle đổi ý.

Tối hôm đó khi Robin gọi điện báo cáo tiến độ, Strike thấy nhẹ nhõm và khuây khỏa khi kể lại câu chuyện với cô. Mặc dù có tin mới, Robin ngay lập tức tập trung vào cuộc chạm trán giữa Strike và Whittaker. Cô lắng nghe, im lặng chăm chú.

“Dù sao tôi cũng mừng là anh đã cho hắn ăn đòn,” cô nói. Strike vừa kể xong, tự trách mình đã để xảy ra xô xát.

“Cô nói thật sao?” Strike hỏi lại, ngạc nhiên.

“Đương nhiên rồi. Hắn ta bóp cổ cô gái đó còn gì!”

Giây phút những tiếng đó thốt ra, Robin ngay lập tức ước gì mình đã không mở miệng. Cô không muốn cho Strike thêm lý do nào để nhớ lại câu chuyện mà cô từng ước mình chưa bao giờ kể với hắn.

“Tôi là loại anh hùng cứu mỹ nhân hạng bét. Cô ta ngã lăn ra với hắn, đập đầu lên vỉa hè. Thứ tôi vẫn không hiểu nổi ở đây,” hắn tiếp, sau một giây ngừng lại ngẫm nghĩ, “là chính cô ấy. Cơ hội thoát thân ở ngay đó. Cơn cớ gì mà cô ấy quay lại với hẳn? Tại sao phụ nữ lại hành động như vậy?”

Trong thoáng ngập ngừng trước khi Robin trả lời, Strike nhận ra những lời hắn vừa nói có thể được hiểu theo một cách khác, rất dễ đụng chạm.

“Tôi đoán…” Robin bắt đầu, ngay cùng lúc Strike lên tiếng, “Tôi không có ý…”

Cả hai ngừng bặt.

“Xin lỗi, cô nói tiếp đi,” Strike nói.

“Tôi chỉ định nói là những người bị xâm hại thường bám víu lấy kẻ xâm hại mình, phải vậy không? Họ bị tẩy não để tin rằng họ không có lựa chọn nào khác.”

Tôi là lựa chọn khác chứ gì nữa, đứng ngay đó, ngay trước mặt cô ta còn gì!

“Hôm nay có thấy Laing không?” Strike hỏi.

“Không,” Robin đáp. “Anh biết không, tôi thực lòng nghĩ ông ta không có ở đó.”

“Tôi vẫn nghĩ cứ nên…”

“Nghe này, ngoài một căn ở đó ra, tôi biết đích xác ai ở nhà nào,” Robin nói. “Người ta đi ra đi vào tất cả những nhà còn lại. Cái nhà cuối cùng ấy hoặc là bị bỏ hoang, hoặc là có người nằm chết bên trong, vì cửa không bao giờ mở cửa. Tôi thậm chí còn không thấy nhân viên điều dưỡng hay y tá nào ghé thăm.”

“Ta sẽ theo dõi thêm một tuần nữa,” Strike nói. “Đó là manh mối duy nhất ta có được về Laing. Cô nghe này,” hắn bướng bỉnh tiếp, ngay lúc cô chớm phản đối. “Việc của tôi cũng y vậy mà, tôi cũng đi theo dõi câu lạc bộ thoát y đó thôi.”

“Khác ở chỗ ta biết Brockbank có ở trong đó,” Robin sắc bén vặn lại.

“Khi nào thấy hắn tôi mới tin,” Strike đốp chát.

Vài phút sau hai người nói lời tạm biệt, chẳng buồn che đậy sự khó chịu bực dọc với người còn lại.

Mọi cuộc điều tra đều có những lúc khó khăn trì trệ, khi cả thông tin lẫn hứng thú đều cạn kiệt, nhưng lúc này Strike thấy khó mà ngồi đó triết lý vặt. Nhờ kẻ vô danh gửi cái chân, giờ đây hắn không còn khách khứa nào cả. Thân chủ cuối cùng, tức vợ của Bố Già Chập Mạch, không cần hắn nữa. Với hi vọng thuyết phục được thẩm phán rằng lệnh cách ly là không cần thiết, Bố Già giờ đây không dám xớ rớ tới gần con nữa.

Dịch vụ thám tử của hắn sẽ không sống sót được lâu nếu thứ mùi khắm úa của thất bại xen lẫn bệnh hoạn cứ bốc ra từ văn phòng. Như Strike đã đoán trước, tên tuổi hắn giờ đây tràn lan khắp internet, gắn liền với vụ án mạng phanh thây của Kelsey Platt. Không chỉ đẩy lùi tất cả thông tin về những thành công trước đó, những tình tiết gớm ghiếc của vụ án còn đè bẹp mẩu quảng cáo ngắn gọn của hắn. Không ai lại đi thuê một kẻ khét tiếng đến vậy; chẳng ai ưa nổi chuyện một tay thám tử có liên hệ mật thiết với một vụ án chưa phá được.

Vậy là trong tâm trạng vừa quyết tâm, vừa hơi liều lĩnh tuyệt vọng, Strike lên đường đến câu lạc bộ thoát y, nơi hắn hi vọng sẽ tìm thấy Noel Brockbank. Câu lạc bộ hóa ra là một tửu quán cũ được sửa lại, nằm trên con đường nhỏ rẽ xuống từ phố Commercial ở Shoreditch. Mặt tiền để gạch trần nhiều chỗ đã đổ nát, các cửa sổ đều bịt kín lại, sơn chồng lên đó là ảnh bóng phụ nữ khỏa thân. Tên gốc của quán (The Saracen) vẫn còn sót lại, chữ vàng chạy dọc theo lớp sơn đen đang tróc ra trên cánh cửa đôi.

Khu vực này có khá nhiều người Hồi giáo. Strike đi ngang qua phụ nữ choàng khăn hijab và đàn ông đội mũ taqiyah đang xem hàng trong những hiệu áo quần rẻ tiền, toàn đặt tên như International Fashion hay Made in Milan, bên trong bày ma-nơ-canh đội tóc giả mặc đồ ni-lông và vải pô-li. Phố Commercial đầy những ngân hàng Bangladesh, các đại lý môi giới bất động sản tồi tàn, lớp dạy tiếng Anh và những hàng rau quả tuềnh toàng bán đồ hết hạn chất đống sau cửa sổ bụi bặm. Nhưng lại không hề có ghế băng cho khách bộ hành, đến một đoạn tường thấp lạnh lẽo cũng không. Mặc dù hắn thường xuyên thay đổi vị trí quan sát, đầu gối Strike chỉ một lúc đã bắt đầu khó chịu vì phải đứng lâu từng hồi, đợi chờ vô vọng. Chẳng thấy tăm hơi Brockbank đâu cả.

Người đàn ông đứng ở cửa béo lùn, như không có cổ. Strike không thấy ai khác trừ khách làng chơi và vũ nữ ra vào nơi đó. Các cô gái đến rồi đi, và cũng như nơi làm việc của mình, họ trông luộm thuộm, không tinh tươm như các đồng nghiệp ở Spearmint Rhino. Vài người xăm mình hay xỏ lỗ; người thì thừa cân rồi có một cô đã say sẵn khi vào ca lúc mười một giờ sáng. Từ sau cửa sổ hiệu kebab bên kia đường, trông cô này cực kỳ bê bối. Theo dõi quán Saracen được ba ngày, Strike đành miễn cưỡng kết luận rằng hoặc là Brockbank chưa bao giờ làm việc ở đó, hoặc là hắn ta đã bị sa thải. Thế mà trước đó Strike từng đặt nhiều hi vọng vào manh mối này, mặc dù hắn không nói với Robin.

Sáng thứ Sáu ập đến trước khi tình hình kịp có gì thay đổi. Khi đang thập thò ở lối vào một hàng áo quần trông cực kỳ chán đời tên World Flair, điện thoại của Strike đổ chuông, giọng Robin cất lên trong tai hắn:

“Ngày mai Jason sẽ đến London. Anh chàng ưa chặt chân đó. Là cái anh chàng trên trang mạng của mấy người muốn bị khuyết chi.”

“Tuyệt!” Strike đáp, thấy nhẹ nhõm trước viễn cảnh sẽ được phỏng vấn một ai đó. “Mình gặp anh ta ở đâu?”

“Hai người lận,” Robin đáp, giọng dè dặt rõ rệt. “Ta sẽ gặp Jason và Tempest. Bà ấy…”

“Hở?” Strike cắt ngang. “Tempest?”

“Tôi nghĩ không phải tên khai sinh,” Robin nghiêm túc đáp. “Bà này là người Kelsey nói chuyện trên mạng. Tóc đen, đeo kính.”

“À à tôi nhớ rồi,” Strike lặp lại, kẹp điện thoại giữa cằm và vai để châm điếu thuốc.

“Tôi vừa nói chuyện điện thoại với bà ấy. Một người hoạt động tích cực trong cộng đồng giới chuyển năng, hơi bị dữ, nhưng Jason nghĩ bà ta tuyệt vời, thấy an toàn hơn nếu có bà ta ở đó.”

“Hiểu rồi,” Strike nói. “Vậy ta gặp Jason và Tempest, ở đâu?”

“Hai người muốn đi Gallery Mess. Là quán cà phê ở nhà triển lãm Saatchi Gallery.”

“Thật sao?” Theo như hắn nhớ thì Jason làm việc ở siêu thị Asda. Strike thấy ngạc nhiên là anh chàng lại muốn đi xem nghệ thuật đương đại ngay khi vừa đến London.

“Tempest ngồi xe lăn,” Robin đáp, “nghe đâu tiện nghi cho người khuyết tật ở đó rất tốt.”

“Ô kê,” Strike đáp. “Mấy giờ?”

“Một giờ,” Robin nói. “Bà ta… hỏi liệu mình có thể thanh toán hay không?”

“Chắc vậy rồi.”

“À mà anh Cormoran này… tôi nghỉ phép sáng mai được không?”

“Ừ, được chứ. Mọi việc ổn hét chứ?”

“Ổn hết, chỉ là tôi phải… sửa soạn vài thứ cho đám cưới.”

“Không thành vấn đề. Ê,” hắn tiếp, trước khi cô dập máy, “hay mình gặp đâu đó trước, rồi hẵng đi phỏng vấn họ? Nhất trí chiến lược phỏng vấn trước đã?”

“Được vậy thì hay quá!” Robin nói và Strike thấy cảm kích trước sự nhiệt tình của cô. Hắn đề nghị hai người gặp ở hiệu bánh mì trên phố Kings.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.