I seem to see a rose,
I reach out, then it goes.Dường như ta thấy đóa hồng
Ta với tay, đóa hồng tan biến.
Blue Öyster Cult,
Lonely TeardropsGiọt nước mắt đơn côi
Như Strike đã đoán trước, kể từ khi vụ cái chân đứt lìa xuất hiện trên truyền thông, cố nhân Dominic Culpepper ở báo News of the World đã gọi ngay cho hắn trong sáng thứ Ba, xẵng giọng bực tức. Tay nhà báo chẳng tin rằng Strike có lý do chính đáng để không báo tin vụ chân cẳng ngay tắp lự. Strike đổ thêm dầu vào lửa, quyết từ chối tiếp tục cập nhật diễn biến vụ án cho Culpepper đổi lấy một món công xá đáng kể. Culpepper từng mai mối việc cho Strike, và gã thám tử đoán rằng, khi cuộc gọi chấm dứt, mối ấy cũng sẽ đội nón ra đi. Culpepper không hề vui vẻ gì.
Mãi đến giữa giờ chiều Strike mới nói chuyện với Robin. Vai mang ba-lô, hắn gọi từ chuyến tàu Heathrow Express chật như nêm.
“Cô ở đâu vậy?” hắn hỏi.
“Trong quán đối diện Spearmint Rhino,” cô đáp. “Quán the Court. Anh ở đâu?”
“Đang từ sân bay về. Bố Già Chập Mạch đã lên máy bay, tạ ơn Chúa.”
Bố Già Chập Mạch là một tay làm nhà băng quốc tế, vợ ông ta thuê Strike theo dõi. Hai vợ chồng đang giành con trong một trận chiến vô cùng phức tạp. Ông chồng đi Chicago cũng có nghĩa là Strike sẽ được nghỉ vài đêm, không phải chầu chực hàng ngày khi ông ta ngồi trong xe hơi đậu bên ngoài nhà vợ lúc bốn giờ sáng, cầm ống nhòm ban đêm chĩa về cửa sổ phòng mấy đứa con trai nhỏ.
“Tôi sẽ đến đó gặp cô,” Strike nói. “Ngồi yên đó - đương nhiên là trừ khi Bạch Kim lượn đi với ai.”
Bạch Kim là sinh viên khoa kinh tế người Nga, kiêm vũ nữ khiêu dâm. Khách hàng của thầy trò Strike là bạn trai của cô này, người mà Strike và Robin đã đặt cho biệt danh Mọc Sừng Kinh Niên, một phần vì đây là lần thứ hai thầy trò hắn điều tra một cô bạn gái tóc vàng cho ông ta, và cũng vì ông ta dường như nghiện trò điều tra xem mấy cô bồ đang phản bội mình kiểu gì và ở đâu. Robin thấy Mọc Sừng Kinh Niên vừa ang ác, vừa tồi tội. Ông ta gặp Bạch Kim lần đầu tại chính hộp đêm này. Thầy trò Robin có nhiệm vụ tìm hiểu xem liệu còn ai khác được Bạch Kim cho thêm mấy chiêu khuyến mãi mà cô cho Mọc Sừng không.
Kỳ khôi ở chỗ, mà có lẽ Mọc Sừng không tin và cũng sẽ không muốn nghe, rằng lần này ông ta dường như đã chọn một cô chung thủy khác thường. Sau khi quan sát động tĩnh của cô ta vài tuần, Robin thấy rằng cô này gần như đơn độc, chỉ đi ăn trưa với mấy cuốn sách và hiếm khi giao du với đồng nghiệp.
“Rõ là cô ấy làm ở hộp đêm để trả tiền học,” Robin bất bình kể với Strike sau một tuần bám đuôi. “Nếu Mọc Sừng không muốn mấy tay khác õng ẹo với cô ấy, tại sao không cho tiền quách đi?”
“Nhưng điểm hấp dẫn chính là ở chỗ cô ta múa may cho mấy người đàn ông khác,” Strike kiên nhẫn đáp. “Tôi thấy ngạc nhiên là tới giờ ông ta mới tìm được người như vậy. Đúng bài toàn tập.”
Strike từng vào hộp đêm đó sau khi nhận việc và đã móc nối được với một cô tóc nâu mắt buồn rười rượi, có cái tên khó tin là Quạ Đen. Hắn thuê Quạ Đen để mắt đến bạn gái của ông khách hàng. Nhiệm vụ của Quạ Đen là gọi cho hắn hàng ngày, báo cáo tình hình Bạch Kim và cấp báo nếu người đẹp Nga có cho số điện thoại hay tỏ ra quá ân cần với khách nào khác. Nội quy hộp đêm cấm đụng chạm hay mời chào nhưng Mọc Sừng vẫn khăng khăng rằng (“Đúng là thằng cha khốn khổ tội nghiệp,” Strike bình) ông ta chỉ là một trong nhiều kẻ được phép dẫn nàng đi ăn tối và được chung giường với nàng.
“Tôi vẫn không hiểu tại sao mình phải tự theo dõi,” Robin thở dài trên điện thoại, không phải lần đầu tiên. “Ở đâu mình cũng có thể nghe điện của Quạ Đen được.”
“Cô biết tại sao rồi,” Strike đáp, chuẩn bị xuống tàu. “Lão thích có hình chụp.”
“Nhưng chỉ là hình chụp cổ đi tới chỗ làm rồi đi về.”
“Không quan trọng. Lão thích vậy mà. Hơn nữa, lão tin chắc rằng một ngày kia cổ sẽ rời hộp đêm với một tay trùm Nga nào đó.”
“Anh không thấy tởm mấy trò này sao?”
“Rủi ro nghề nghiệp mà,” Strike tỉnh bơ đáp. “Tôi gần tới rồi.”
Robin ngồi đợi giữa giấy dán tường hoa lá mạ vàng, ghế bọc gấm thêu và mớ chụp đèn đủ kiểu, tương phản mạnh mẽ với đám TV plasma khủng đang chiếu bóng đá và quảng cáo nước ngọt. Quán sơn màu xám lai be đang nổi, chị của Matthew cũng vừa sơn phòng khách màu này. Robin thấy màu này chán chết được. Lan can gỗ của cầu thang dẫn lên tầng trên hơi vướng tầm nhìn ra cửa hộp đêm. Bên ngoài, xe cộ nườm nượp qua lại, khá nhiều xe buýt hai tầng màu đỏ thay nhau che khuất mặt tiền hộp đêm.
Strike đến nơi, vẻ bực bội.
“Mình mất Radford rồi,” hắn nói, thả cái ba lô cạnh bàn gần cửa sổ lớn nơi cô ngồi. “Ông ta mới gọi tôi.”
“Ôi không!”
“Đúng vậy. Ông ta nói giờ cô nổi quá, không cài vô văn phòng được nữa.”
Báo chí đã đăng vụ chân cẳng từ sáu giờ sáng hôm đó. Wardle giữ đúng lời với Strike, có báo trước với hắn. Tay thám tử đã kịp rời căn hộ áp mái lúc mờ sáng, mang theo đủ áo quần trong túi đi đường cho vài ngày tới. Hắn biết báo giới sẽ sớm chầu chực bên ngoài văn phòng, đâu phải lần đầu tiên.
“Chưa hết,” Strike tiếp, trở lại chỗ Robin, tay cầm bia, thả người xuống ghế. “Khan cũng nín luôn rồi. Ông ta sẽ chuyển qua chỗ nào không có tay chân lòng mề.”
“Trời ơi,” Robin nói, rồi tiếp: “Anh cười gì vậy?”
“Đâu có.” Hắn không muốn nói với cô là hắn luôn thấy thinh thích mỗi khi cô nói trời ơi. Hai tiếng đó làm lộ ra giọng Yorkshire của cô.
“Toàn mấy vụ ngon ăn không!” Robin nói.
Strike đồng ý, mắt hắn dán lên mặt tiền Spearmint Rhino.
“Bạch Kim sao rồi? Quạ Đen đã báo cáo chưa?”
Quạ Đen mới vừa gọi, Robin báo với Strike, rằng như thường lệ, chẳng có gì mới. Bạch Kim vốn đắt khách, cho đến lúc đó đã phục vụ ba khách và xét theo nội quy hộp đêm thì tất cả các màn múa đều đàng hoàng hợp lệ.
“Đọc báo chưa?” hắn hỏi, chỉ về tờ Mirror bị bỏ lại trên bàn gần đó.
“Chỉ đọc trên mạng thôi,” Robin đáp.
“Hi vọng là nhờ đó mà có thông tin,” Strike nói. “Phải có người nhận ra mình vừa mất một cái chân chứ.”
“Ha ha,” Robin mỉa.
“Giỡn hơi sớm hả?”
“Đúng vậy,” Robin lạnh lùng đáp.
“Tối hôm qua tôi có bới trên mạng một chút,” Strike kể. “Brockbank có thể đã ở Manchester hồi năm 2006.”
“Làm sao anh biết là đúng là hắn?”
“Tôi không biết, nhưng cũng cỡ tuổi đó, tên lót viết tắt cũng đúng…”
“Anh nhớ cả tên lót viết tắt của hắn ta sao?”
“Ờ,” Strike nói. “Nhưng có vẻ hắn không còn ở đó nữa. Chuyện của Laing cũng tương tự vậy. Tôi khá chắc là hắn ngụ tại một địa chỉ ở Corby năm 2008, nhưng mà đã chuyển đi. Được bao lâu rồi,” Strike tiếp, nhìn qua bên kia đường, “thằng cha áo rằn ri kính râm ngồi trong nhà hàng đó được bao lâu rồi?”
“Chừng nửa tiếng.”
Strike cảm thấy tay mang kính râm này đang nhìn lại mình, ném ánh mắt chằm chằm qua hai khung cửa sổ từ phía bên kia đường. Vai rộng, chân dài, thân mình trông quá khổ trên chiếc ghế bạc. Bóng xe cộ và người đi đường liên tục lướt qua cửa sổ khiến Strike không thể chắc chắn, nhưng tay này dường như để râu lởm chởm khá rậm.
“Trong đó ra sao?” Robin hỏi, chỉ về hai cánh cửa của Spearmint Rhino dưới mái hiên bằng kim loại nặng nề.
“Trong hộp đêm hả?” Strike hỏi lại, giật mình.
“Không, trong quán Nhật kìa,” Robin mỉa mai đáp. “Đương nhiên là tôi hỏi trong hộp đêm rồi.”
“Cũng được,” hắn đáp, không chắc cô đang hỏi hắn vụ gì nữa.
“Là sao kia?”
“Mạ vàng. Gương giếc nọ kia. Đèn mờ.” Khi cô nhìn hắn chờ đợi, hắn tiếp, “Ở giữa có cây cột, để múa.”
“Không phải kiểu múa riêng cho từng người hả.”
“Vụ đó có buồng riêng.”
“Mấy cô trong đó mặc gì?”
“Tôi biết đâu… không mặc gì nhiều lắm…”
Điện thoại hắn đổ chuông: Elin gọi.
Robin quay mặt đi, tay vọc cặp kính mắt nằm trên bàn, nhưng thực chất là chiếc camera để chụp ảnh nhất cử nhất động của Bạch Kim. Cô đã rất hứng thú khi lần đầu được Strike giao món này, nhưng từ lâu đã dần hết hứng. Cô uống nước ép cà chua, nhìn ra cửa sổ, cố không nghe lén câu chuyện của Strike và Elin. Mỗi khi nói chuyện điện thoại với bạn gái giọng hắn cứ ngang phè phè, nhưng thật khó hình dung Strike thì thầm âu yếm ai. Matthew thường gọi cô là Robsy rồi Rosy-Posy mỗi khi mềm lòng, dạo này anh cũng không hay gọi cô như thế.
“… ở chỗ Nick và Ilsa,” Strike đang nói. “Ừ. Không, đồng ý… ừ… được rồi… vậy đi.”
Hắn cắt cuộc gọi.
“Anh tới ở đó hả?” Robin hỏi. “Với Nick và Ilsa sao?”
Hai người là bạn lâu năm của Strike. Họ có ghé văn phòng vài lần, Robin đã gặp và có cảm tình với cả hai.
“Ừ, tụi nó nói là tôi ở đó bao lâu cũng được.”
“Sao không ở với Elin?” Robin đánh liều hỏi, vì cô biết rõ Strike có ý tách biệt giữa đời sống riêng tư và công việc.
“Không được,” hắn nói. Hắn không có vẻ gì bực vì cô hỏi, nhưng cũng không có ý giải thích gì thêm. “Tôi quên mất,” hắn tiếp, liếc mắt trở lại bên kia đường đến chỗ quán Nhật Japanese Canteen. Chiếc bàn nơi gã áo rằn ri kính râm ngồi lúc nãy giờ đã trống. “Tôi có cái này cho cô.”
Một cái máy báo động cá nhân.
“Tôi có một cái rồi,” Robin nói, rút máy từ trong túi áo khoác ra cho hắn xem.
“Ừ, nhưng cái này tốt hơn,” Strike nói, giải thích chi tiết. “Cô phải dùng loại ít nhất 120 decibel, cái này còn phun mực đỏ không phai lên mặt đối tượng nữa.”
“Của tôi 140 decibel.”
“Tôi vẫn nghĩ cái này tốt hơn.”
“Anh đang giở giọng khinh khi phụ nữ đó hả, thứ gì anh chọn cũng phải tốt hơn đồ của tôi?”
Hắn bật cười, uống cạn vại bia.
“Gặp cô sau.”
“Anh đi đâu vậy?”
“Đi gặp Shanker.”
Cái tên đó nghe lạ hoắc với cô.
“Là tay hay mách nước để tôi đổi chác thông tin với cảnh sát,” Strike giải thích. “Nhờ đó mà tôi biết ai đã đâm người chỉ điểm cho cảnh sát, nhớ không? Hắn có công giới thiệu tôi làm bảo kê cho tay giang hồ dạo trước ấy?”
“À,” Robin đáp. “Là người đó. Anh chưa bao giờ nói với tôi anh ta tên gì.”
“Shanker là chỗ tốt nhất để tìm tung tích của Whittaker,” Strike nói. “Biết đâu còn có thông tin về Digger Malley nữa. Hắn qua lại với đám đó mà.”
Hắn nheo mắt nhìn qua bên kia đường.
“Coi chừng cái áo rằn ri đó.”
“Anh lo xa quá.”
“Đương nhiên là tôi lo xa chứ Robin,” hắn nói, rút ra một gói thuốc chuẩn bị cho cuốc đi bộ ngắn đến trạm tàu. “Có người vừa gởi cho mình một cái chân đó.”