I am gripped, by what I cannot tell…Ta bị ám ảnh, bởi điều ta không thể biết…
Blue Öyster Cult,
Lips in the Hills
Strike vốn quen với sự thay đổi chóng mặt từ chỗ hoạt động liên tục đến thế bị động trong công việc điều tra. Tuy vậy, trong hai ngày cuối tuần sau chuyến đi Barrow, Market Harborough và Corby, hắn thấy căng thẳng kỳ lạ.
Công cuộc từng bước tái hòa nhập vào đời sống thường dân vài năm qua có những áp lực mà khi còn trong quân ngũ hắn không phải đối mặt. Sáng sớm thứ Bảy, em gái cùng mẹ khác cha Lucy, đứa em duy nhất lớn lên cùng hắn, đã gọi điện hỏi tại sao hắn vẫn chưa hồi âm thiệp mời dự sinh nhật đứa cháu thứ hai. Hắn giải thích đợt rồi bận đi xa, không nhận được thư từ gởi đến văn phòng, nhưng Lucy dường như không chịu nghe gì cả.
“Jack thần tượng anh, anh biết đó,” cô nói. “Nó rất muốn anh đến dự.”
“Xin lỗi Lucy,” Strike đáp, “anh không đi được. Để anh gởi quà cho nó.”
Nếu Strike vẫn còn làm việc ở Cục điều tra đặc biệt SIB, Lucy hẳn đã không dám lèo nhèo ăn vạ như vậy. Khi đó hắn rất dễ né tránh những nghĩa vụ gia đình, khi vẫn còn rong ruổi khắp thế giới. Với Lucy, khi đó hắn là một phần của bộ máy khổng lồ, không khoan nhượng của quân đội. Strike kiên quyết không đầu hàng trước viễn cảnh đứa bé tám tuổi tiu nghỉu chờ cậu Cormoran ở cổng vườn mà Lucy vừa vẽ ra. Cuối cùng cô em gái cũng thôi nài nỉ, quay sang hỏi chuyện điều tra thủ phạm cái chân tới đâu rồi. Giọng điệu Lucy như có hàm ý rằng vụ nhận chân cẳng này thật chẳng hay ho gì. Nóng lòng muốn dập máy, Strike bịa rằng hắn đã đẩy hết cho phía cảnh sát.
Mặc dù rất yêu quý em gái, Strike cũng phải thừa nhận rằng mối quan hệ giữa hai anh em chỉ dựa trên nền tảng những ký ức chung, mà phần lớn là đau đớn. Hắn chưa bao giờ thổ lộ điều gì với Lucy, trừ khi bị điều kiện bên ngoài ép buộc, bởi đơn giản rằng tâm sự kiểu đó thường khiến cô em gái bấn loạn hay bất an. Lucy sống trong một trạng thái thất vọng triền miên, rằng ông anh mình, đã ba mươi bảy tuổi, mà vẫn chống cự lại những thứ cô cho là cần thiết cho một cuộc sống hạnh phúc: công việc ổn định, tiền bạc, vợ con.
Nhẹ nhõm khi đã dập được máy, Strike pha tách trà thứ ba trong buổi sáng hôm đó, nằm ườn ra giường với một chồng báo. Vài tờ có in hình NẠN NHÂN ÁN MẠNG KELSEY PLATT trong bộ đồng phục nữ sinh màu xanh đậm, gương mặt tầm thường, lấm tấm mụn, đang mỉm cười.
Mặc độc quần xà lỏn, bụng hắn phệ ra sau rất nhiều những bữa ăn nhanh và sô cô la trong nửa tháng qua, hắn vừa gặm một gói bánh qui Rich Tea, vừa đọc lướt qua vài bài báo, nhưng chẳng có gì mới, vậy là hắn giở đến bài bình luận đón đợi trận Arsenal-Liverpool ngày hôm sau.
Điện thoại di động đổ chuông khi hắn đang mải đọc. Strike không nhận ra mình đang bồn chồn ra sao: hắn bắt máy nhanh đến nỗi Wardle cũng choáng.
“Trời đất, nhanh quá vậy. Anh đang làm gì đó, ngồi canh điện thoại hả?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tụi tôi vừa tới nhà của chị Kelsey - tên là Hazel, y tá. Đang điều tra các mối liên hệ hàng ngày của nạn nhân, đã lục soát trong phòng riêng, đã lấy máy tính. Nạn nhân từng lên mạng, chơi vài diễn đàn chuyên dành cho những người ưa chặt bỏ bộ phận nọ kia, nạn nhân từng lên đó hỏi chuyện anh.”
Strike gãi mớ tóc dày xoăn tít, nhìn chằm chằm lên trần nhà, lắng nghe.
“Tụi tôi có thông tin cá nhân của vài người nạn nhân ta hay liên lạc trên diễn đàn. Sẽ có hình trước thứ Hai - lúc đó anh ở đâu?”
“Đây, ngay văn phòng.”
“Tay cựu lính cứu hỏa bồ của bà chị có nói là Kelsey từng hay hỏi anh ta về mấy người bị kẹt trong cao ốc, tai nạn xe hơi này kia. Cô ta thực sự muốn bỏ chân.”
“Trời đất,” Strike lẩm bẩm.
Sau khi Wardle gác máy, Strike thấy mình không thể tập trung vào mục bình luận vụ đổi ban quản lý ở Emirates. Sau vài phút hắn thôi không giả vờ tập trung vào số phận bộ sậu của Arsène Wenger, mà trở lại nhìn chằm chằm lên mấy vết nứt trần nhà, lơ đễnh lật qua lật lại điện thoại di động.
Trong cảm giác nhẹ nhõm đến mờ mắt rằng cái chân đó không phải của Brittany Brockbank, hắn dường như đã không nghĩ đến nạn nhân nhiều như thông thường. Giờ đây, cũng là lần đầu tiên, hắn nghĩ đến Kelsey và lá thư cô ta gởi hắn, chính lá thư mà hắn không buồn đọc.
Chuyện có người muốn cắt bỏ chân tay đối với Strike thật kinh tởm. Hắn xoay vòng điện thoại trong tay, đầu óc gom hết những gì đã biết về Kelsey, cố xây dựng hình ảnh nạn nhân từ cái tên và cảm xúc thương hại lẫn khinh bỉ. Cô ta mười sáu tuổi; không hòa thuận với chị gái; đang học giáo dục mầm non… Strike với lấy cuốn sổ và bắt đầu viết: Bạn trai ở trường? Giảng viên? Cô ta đã lên mạng hỏi thăm về hắn. Tại sao? Ở đâu ra mà cô ta nghĩ rằng hắn, Strike, đã tự chặt chân mình? Hay tự chính cô ta sáng tác ra một câu chuyện hoang đường từ những bài báo về hắn?
Tâm thần? Hoang tưởng? hắn viết.
Wardle đã bắt đầu điều tra các mối liên hệ trên mạng của cô ta. Strike dừng bút, nhớ lại tấm hình chụp cái đầu của Kelsey với cặp má bầu bĩnh trong tủ đông, cặp mắt đông đá nhìn trừng trừng. Gương mặt trẻ con. Từ đầu hắn đã nghĩ rằng nạn nhân trông trẻ hơn tuổi hai mươi bốn rất nhiều. Thực sự, cô ta trông còn chưa tới mười sáu tuổi.
Hắn thả cây bút chì xuống, lật đi lật lại điện thoại trong tay trái, suy nghĩ…
Brockbank có phải là tên ấu dâm đúng nghĩa, như chuyên gia tâm lý hắn từng gặp đã nhận xét trong một vụ quân nhân hiếp dâm khác? Liệu Brockbank có phải là một người đàn ông chỉ bị hấp dẫn tình dục bởi trẻ em? Hay hắn ta thuộc kiểu hung thủ xâm hại bạo lực khác hẳn, chuyên nhắm vào các bé gái, đơn giản vì đối tượng này dễ tiếp cận nhất, dễ bị trấn áp đến câm nín; nhưng mặt khác, cũng sẵn sàng ăn tạp nếu gặp mục tiêu dễ dàng? Tóm lại, một thiếu nữ mười sáu tuổi với gương mặt trẻ con liệu có quá già để khiến Brockbank thấy gợi dục, hay liệu hắn sẽ tấn công bất kỳ một nạn nhân nào dễ bị bóp miệng nếu có cơ hội? Strike từng phải điều tra một vụ quân nhân mười chín tuổi cố hiếp dâm nạn nhân sáu mươi bảy tuổi. Bản chất bạo dâm ở một số người có thể trỗi dậy nếu gặp đúng cơ hội.
Strike vẫn chưa gọi số điện thoại của Brockbank mà Ingrid đã đưa cho hắn. Cặp mắt sẫm màu của hắn hướng ra khung cửa sổ nhỏ xíu, hé lộ màn nắng yếu bên ngoài. Có lẽ đáng ra hắn nên đưa số của Brockbank cho Wardle. Có lẽ hắn nên gọi ngay bây giờ…
Vậy mà ngay cả khi bắt đầu mở danh bạ trên máy, hắn đã nghĩ lại. Hắn đã được gì khi thổ lộ những mối nghi ngờ với Wardle? Không được gì cả. Tay cảnh sát bận rộn trong văn phòng, hẳn là đang sàng lọc các manh mối, loay hoay với những hướng điều tra của riêng mình. Đối với gợi ý của Strike, theo hắn thấy, Wardle sẽ chỉ xem như những phán đoán thiếu căn cứ. Chuyện Wardle, với tất cả nguồn lực sẵn có, vẫn chưa định vị được Brockbank, Laing hay Whittaker, cho thấy anh ta không hề khoanh vùng những nghi can đó.
Không, nếu Strike muốn tìm Brockbank, hắn phải cố duy trì nhân vật mà Robin đã tạo ra: một tay luật sư đang cố thắng vụ kiện đòi bồi thường cho cựu quân nhân. Câu chuyện có đầu đuôi mà hai người đã dựng lên với em gái của Brockbank ở Barrow biết đâu sẽ có ích. Thực sự là, Strike nghĩ, ngồi thẳng dậy trên giường, có lẽ hắn nên gọi Robin ngay bây giờ, đưa cho cô số điện thoại của Brockbank. Cô đang ở một mình, hắn đã biết, tại căn hộ Ealing, trong khi Matthew đang về quê Masham. Hắn cứ gọi rồi biết đâu…
Thôi đi đồ điên.
Viễn cảnh hai người trong quán Tottenham hiện ra lên trong tâm trí Strike, bắt đầu là cuộc gọi… Cả hai đều đang chơi vơi. Đi uống một ly để thảo luận công việc…
Vào tối thứ Bảy à? Dẹp đi.
Strike bật dậy, như thể nằm phải gai, hắn mặc quần áo rồi đi ra siêu thị.
Trên đường trở lại phố Denmark, tay lỉnh kỉnh túi ni lông, hắn nghĩ mình vừa nhác thấy tay cảnh sát mặc thường phục được Wardle cắm sẵn, để chực người đàn ông cao lớn đội mũ len. Tay cảnh sát mặc áo bảo hộ có vẻ bồn chồn, mắt anh chàng đậu hơi lâu chỗ gã thám tử khi hắn đi ngang qua, hai tay tung tẩy túi mua hàng.
Mãi một lúc lâu Elin mới gọi cho Strike, sau khi hắn đã ăn tối một mình trong căn hộ. Như thường lệ, tối thứ Bảy tuyệt đối không hẹn hò gì. Qua điện thoại, hắn nghe được tiếng con gái Elin đang chơi gần đó. Hai người đã hẹn gặp ăn tối Chủ Nhật, nhưng cô gọi để hỏi liệu hắn có muốn gặp sớm hơn không. Ông chồng đang cố bán căn hộ đắt tiền ở Clarence Terrace, Elin đã bắt đầu tìm nhà mới.
“Đằng ấy có muốn đi xem nhà với đây không?” cô hỏi. “Đây có hẹn xem căn hộ mẫu ngày mai lúc hai giờ chiều.”
Hắn biết, hoặc nghĩ rằng mình biết, rằng vụ mời mọc này không phải xuất phát từ chỗ cô sốt sắng muốn hắn về chung nhà một ngày nào đó - hai người chỉ mới hẹn hò có ba tháng - mà Elin là kiểu phụ nữ lúc nào cũng muốn có người đi cùng. Cái vẻ bề ngoài lạnh lùng, tự chủ đó rất dễ đánh lừa người khác. Hai người đã có thể chẳng bao giờ gặp nhau nếu Elin không lựa chọn đi một buổi tiệc toàn đồng nghiệp và bạn bè của anh trai mà mình không hề quen biết, chỉ để khỏi phải ở một mình vài tiếng đồng hồ. Cũng chẳng có gì sai, đương nhiên, ưa quảng giao này kia thì có gì sai, chỉ trừ chuyện đã một năm nay Strike vốn một thân một mình, tự tung tự tác và thói quen đó rất khó thay đổi.
“Không được,” hắn nói, xin lỗi. “Đây lại kẹt việc đến ba giờ chiều.”
Lời nói dối khá thuyết phục. Elin cũng có vẻ chấp nhận. Hai người đồng ý hẹn gặp ở nhà hàng tối Chủ Nhật như đã định trước, cũng có nghĩa là hắn sẽ được thoải mái xem trận Arsenal-Liverpool.
Sau khi gác máy, hắn lại nghĩ đến Robin đang ở một mình trong căn hộ của cô với Matthew. Với tay lấy điếu thuốc lá, hắn bật ti-vi rồi thả người xuống gối trong bóng tối.
Robin cũng đang trải qua một dịp cuối tuần lạ lùng. Quyết tâm không ủ rũ ê chề chỉ vì phải ở một mình trong khi Strike đã tót về nhà Elin (suy nghĩ đó ở đâu ra vậy? Đương nhiên hắn sẽ đi gặp Elin chứ; suy cho cùng, đang là cuối tuần và việc hắn ở đâu thì liên quan gì đến cô). Robin ngồi máy tính hàng tiếng dõng hồ, mải mê theo đuổi một hướng điều tra cũ và một hướng mới.
Khuya thứ Bảy Robin lập nên một kỳ tích khám phá trên mạng, khiến cô chạy ba vòng ăn mừng quanh căn phòng khách bé xíu và thiếu chút nữa thì điện cho Strike. Phải mất vài phút tim đập thình thịch, hơi thở gấp gáp, cô mới bình tĩnh lại, rồi tự nhủ rằng chờ đến thứ Hai cũng được. Nói trực tiếp với hắn sẽ hay hơn nhiều.
Biết Robin đang ở một mình, mẹ cô gọi điện hai lần, lần nào cũng cố hỏi xem khi nào có thể đi London thăm cô.
“Con chưa biết nữa mẹ à, giờ chưa có tiện,” Robin thở dài. Sáng Chủ Nhật, cô ngồi xô-pha trong bộ đồ ngủ laptop mở trước mặt, cố gắng nói chuyện trên mạng với một thành viên của cộng đồng BIID có biệt danh là «Δēvōtēē». Cô nhận cuộc gọi của mẹ chỉ vì sợ nếu không trả lời thì bà sẽ bất thình lình ghé thăm.
«Δēvōtēē»: bạn muốn chặt chỗ nào?
TransHopeful: giữa đùi
«Δēvōtēē»: cả hai chân luôn?
“Ngày mai thì sao?” Linda hỏi.
“Không được,” Robin đáp ngay lập tức. Cũng như Strike, cô nói dối thành thục. “Con đang làm dở một vụ. Tuần sau thì tốt hơn.”
TransHopeful: ừ, cả hai. Bạn có biết ai làm vậy rồi chưa?
«Δēvōtēē»: không nói chuyện đó trên diễn đàn được. Bạn ở đâu?
“Mẹ vẫn chưa gặp nó,” Linda nói. “Robin, con đang gõ máy tính sao?”
“Không có,” Robin lại nói dối, tạm dừng tay trên bàn phím. “Mẹ chưa gặp ai kia?”
“Matthew, chứ ai nữa!”
“À. Con không nghĩ ảnh sẽ ghé qua nhà mình cuối tuần này.”
Robin cố gõ phím nhẹ tay hơn.
TransHopeful: London.
«Δēvōtēē»: Mình cũng vậy. Có hình không?
“Mẹ có đi dự sinh nhật bác Cunliffe không?” cô hỏi, cố át đi tiếng gõ phím.
“Đương nhiên là không!” Linda đáp. “Vậy nhắn lại mẹ tuần sau hôm nào thì tiện, rồi mẹ sẽ đặt vé. Lễ Phục Sinh nên tàu xe đông đúc lắm.”
Robin đồng ý, đáp lại câu tạm biệt trìu mến của Linda rồi tập trung vào «Δēvōtēē». Không may là, sau khi Robin từ chối không cho cô nàng hay anh chàng (Robin gần như chắc chắn người này là đàn ông) xem hình, «Δēvōtēē» có vẻ không hứng thú gì, im bặt.
Robin cứ tưởng Matthew sẽ trở lại chiều tối Chủ Nhật, nhưng không. Tám giờ tối, Robin xem lịch treo trong bếp và nhớ ra Matthew đã xin nghỉ thứ Hai. Hẳn là cô cũng đã đồng ý nghỉ theo, khi hai người còn đang lên kế hoạch cho dịp cuối tuần, khi đó hẳn cô đã nói với Matthew rằng mình cũng sẽ xin Strike nghỉ phép một ngày. Cũng may là hai người đã chia tay, Robin gồng mình tự nhủ: cô vừa né được thêm một trận cãi nhau về chuyện giờ giấc làm việc thất thường.
Thế mà, sau đó Robin đã khóc, khóc một mình trong căn phòng ngủ đầy những kỷ vật quá khứ chung của hai người: con voi bông xù anh đã tặng cô vào dịp Valentine đầu tiên — ngày đó Matthew chưa sành điệu như bây giờ; cô còn nhớ gương mặt anh đỏ bừng khi chìa món quà ra - rồi hộp đựng trang sức anh tặng cô vào dịp sinh nhật lần thứ hai mươi mốt. Rồi những tấm hình chụp hai người đi nghỉ ở Hi Lạp và Tây Ban Nha, hai người mặc đồ đẹp dự đám cưới chị gái của Matthew. Tấm hình lớn nhất chụp hai người tay trong tay vào lễ tốt nghiệp của Matthew. Anh mặc lễ phục tốt nghiệp, Robin đứng cạnh bên, mặc áo đầm mùa hè, mỉm cười tươi rói, chúc mừng cái thành tích mà cô đã không thể có được, bởi một người đàn ông đeo mặt nạ khỉ đột.